Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 473: TÌM ĐƯỢC KHO BÁU

Diêu Tử Chiêm đỏ mặt, nói:

- Chuyện từ bao năm trước, ta nào còn nhớ được, chỉ biết ngày đó ta cùng Hách Liên Hùng Bích cùng cưỡi ngựa tới dưới Lạc Phủ sơn. Nơi này, hẳn phải có một cánh cửa mới phải.

Trịnh Phàm nhìn Diêu Tử Chiêm, tựa cười mà không phải cười.

Diêu Tử Chiêm lại nghiêm mặt:

- Trịnh lão đệ, lão phu đã đưa ngươi tới đây rồi, cũng không cần giấu ngươi nữa, lão phu thực không nhớ ra được.

Trịnh Phàm gật gù, nghĩ thầm khi đó ngươi cùng ái lang ở cùng nhau, đúng là không thèm để ý các chuyện khác.

- Người mù, Tam Nhi, cực khổ rồi.

Trịnh Phàm hạ lệnh nói.

Người mù đặt Hách Liên Bảo Châu lại trên đất, sau đó cùng Tiết Tam vào núi.

Tam Nhi có thể đào động, hơn nữa vóc người của hắn cũng hợp với việc này, đào lối nhỏ, không sợ bị sụp.

Tiết Tam vốn đã trộm mộ không ít.

Còn người mù, chính là máy dò.

Trịnh Phàm tin tưởng, chỉ cần kho báu kia ở địa giới Lạc Phủ sơn này, bằng bản lĩnh các thủ hạ của hắn, nhất định có thể tìm ra.

Những người còn lại, A Minh ra ngoài cảnh giới.

Trần Đại Hiệp để Tô cô nương xuống đất, Tô cô nương vẫn hôn mê, cũng không biết là do cước lực của Phiền Lực hay là độc của Tiết Tam vẫn chưa hết tác dụng, nên vẫn chưa tỉnh được.

Có điều cũng tốt, nàng không nói, mọi người đều được yên tĩnh.

Phiền Lực lại bắt đầu đi xung quanh tìm củi đốt.

Trịnh Phàm cùng Diêu Tử Chiêm ngồi đối diện nhau, Diêu Tử Chiêm xoa xoa cái trán, có thể là vì thăm lại chốn xưa, cho nên lập tức hồi tưởng.

Văn hào mà, không có tình cảm phong phú, sao có thể viết ra nhiều thơ văn như vậy?

- Ai, một cái Hách Liên gia to lớn có thể so với một quốc gia, giờ nói không còn là không còn. Lão phu còn nghĩ, chờ năm sau Hách Liên Hùng Bích đại thọ, sẽ tự tới chúc thọ hắn.

- Ngài nén bi thương.

Trịnh Phàm an ủi:

- Dù sao, Càn quốc cũng sẽ sớm như vậy.

Diêu Tử Chiêm: “...”

Trần Đại Hiệp lại có chút ngạc nhiên nhìn Trịnh Phàm:

- Ngươi đã đạt tới Thất phẩm rồi?

- Đúng.

- Lần trước, ngươi mới là Cửu phẩm.

- Ừm.

- Rất nhanh.

- Ừm.

Trần Đại Hiệp lúng túng hỏi thăm, lại nghiêng đầu qua chỗ khác, tiếp tục nhìn Tô cô nương.

Diêu Tử Chiêm lấy một túi đậu từ trong ngực ra, chia cho Trịnh Phàm một ít, nói:

- Trịnh lão đệ, ta thấy ngươi không giống người Yến thuần túy.

Trịnh Phàm đưa một viên đậu lên miệng, chậm rãi nghiền ngẫm, đồng thời hỏi:

- Sao nói vậy?

- Ngươi muốn một mình nuốt kho báu Hách Liên gia.

- Đúng.

Trịnh Phàm thoải mái thừa nhận.

- Xem ra Trịnh lão đệ là người ôm chí lớn.

- Ha ha.

- Đến, lão ca ngươi muốn nói chuyện với lão đệ ngươi một chút, kho báu Hách Liên gia này cho ngươi, nếu ngày sau cần Càn quốc ta giúp đỡ, vậy ngày sau...

Trịnh Phàm không lộ bất kỳ vẻ hưng phấn, chỉ rất bình tĩnh nói:

- Sói,sao phải tìm dê hợp tác?

Tuy nói sau trận lần trước, từ Càn Hoàng bắt đầu, triển khai chỉnh đốn oanh oanh liệt liệt, nhưng Trịnh Phàm cũng không cho rằng trong mấy năm tới, Càn quốc sẽ nắm giữ được trăm vạn hùng binh.

Coi như không bị tham nhũng, nhưng tinh binh tướng tài, cũng không phải muốn là được.

Diêu Tử Chiêm đưa tay đặt trước ngực:

- Bởi vì dê có thể sinh sữa.

Trịnh Phàm: “...”

Diêu Tử Chiêm vỗ vỗ cánh tay, tiếp tục nói:

- Nuôi còn có thể cắt lông.

Trịnh Phàm: “...”

- Trịnh lão đệ, ta là người quang minh nên không nói chuyện mờ ám, đừng thấy Đại Yến đang thịnh mà lầm, tất cả chỉ xây dựng trên cơ sở ba người kia, một khi ba người kia có vấn đề, thế liệt hỏa nấu dầu này có thể kéo dài bao lâu, ai có thể nói rõ?

Lão ca ta không tin Trịnh lão đệ ở trong Yến quân mà không nhận ra dòng chảy ngầm này.

Nói trắng ra, Đại Càn ta chỉ muốn an phận, tự vệ, hợp tác với ngươi, cũng là muốn ngươi ngày sau có thể tự lập môn hộ, tốt nhất là chia Đại Yến này thành năm bảy phần.

Coi như Đại Càn có lên phía bắc chiếm đoạt Đại Yến, nhất thống hoàn vũ, nhưng trước khi chân chính bắt đầu, chúng ta không phải không thể làm bằng hữu, cũng không phải không thể hợp tác được.

Còn cuối cùng thế nào, còn không phải dùng bản lãnh xem thiên mệnh?”

Nói rất thẳng thắn, nhưng Trịnh Phàm vẫn không hề bị lay động.

Nếu muốn hợp tác, như vậy nhất định sẽ có nhược điểm của nhau.

Triều đình Càn quốc không sao, bởi nó là lão đại, chuyện này vỡ lở ra, Càn Hoàng tùy tiện một tên Tiểu thị lang trong binh bộ ra chịu tội.

Còn hắn?

Không tới một ngày, Điền Vô Kính sẽ tìm hắn thanh lý môn hộ, tin không?

Chỉ cần một ngày Điền Vô Kính còn ngồi trên đầu hắn, Trịnh thành thủ còn không có dũng khí tạo phản, thực sự bóng mờ Điền Vô Kính trong tâm trí hắn quá mức sâu sắc.

- Quá xa.

Khoảng cách quá xa, hắn ở trung đoạn cực bắc Tấn quốc, cách Càn quốc quá xa.

Nếu như hắn là thành thủ Nam Vọng thành, ngược lại có thể âm thầm vận động.

- Xa không phải vấn đề, chờ chúng ta về Thịnh Lạc thành, có thể từ từ nói chuyện, Đại Càn ta không có gì nhiều, nhưng tiền bạc nuôi một phiên trấn không thành vấn đề.

- Diêu sư, ngươi là lãnh tụ văn hoa, sao giờ lại bắt đầu làm tú ông rồi?

- Cửa giấy che ngoài có đẹp, cũng chỉ là cửa giấy, không so bền chắc được với cửa gỗ, muốn ăn cơm mà.

Trịnh Phàm lắc đầu một cái:

- Nói sau đi.

- Có thể, dù sao ngày cũng còn dài.

Phiền Lực kiếm củi khô về, chuẩn bị nhóm lửa, Tiết Tam cùng người mù đã trở về.

Tiết Tam vọt tới, cướp trước người mù tới trước mặt Trịnh Phàm, chuẩn bị giành trước báo tin vui, nào ngờ Tiết Tam vừa dừng trước mặt Trịnh Phàm, Trịnh Phàm đã tự nhủ:

- Được, biết rồi.

Tiết Tam: “...”

Mẹ nó, người mù ăn gian!

Người mù đi sau khẽ nở nụ cười nhạt, muốn đoạt báo cao trước ta, ngươi còn non lắm.

Người mù đã sớm dùng tinh thần lực báo cáo tọa độ cho Trịnh Phàm.

Trịnh Phàm đứng lên:

- Diêu sư, đã tìm được lối vào.

Diêu Tử Chiêm phủi mông đứng lên:

- Được, lão phu muốn vào xem.

Nói xong, Diêu Tử Chiêm chỉ Hách Liên Bảo Châu đang ngủ trên đất, nói:

- Đem cả nha đầu này theo, lão phu nhớ, lúc Hách Liên Hùng Bích đưa lão phu vào, là dùng máu của hắn để mở cửa lớn, cửa kho báu, hẳn còn trận pháp cấm chế.

Tiết Tam có chút không nói gì:

- Không ngờ ngài không nhớ địa đồ, nhưng lại nhớ rõ chuyện này?

Người mù bổ sung:

- Hẳn là lúc đó thấy đau lòng, cho nên ấn tượng khắc sâu.

Diêu Tử Chiêm: “...”

------------

Phóng tác: xonevictory

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!