Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 474: HUYẾT THỐNG (THƯỢNG)

Lối vào kho báu ở vị trí sườn núi Lạc Phủ sơn, một bên núi chót vót, đồng thời bởi vì phương hướng mấy ngọn núi còn lại thấp thoáng, nếu không phái đúng người tới đây, rất khó phát hiện chỗ nào không bình thường.

- Đây mới là phong thủy chi đạo, phong thủy chi đạo, lấy núi sông là môi, lấy biển mây là giới, đại ẩn ở đây, đại không ở trên này, giấu ở chỗ này, mượn Quỷ Phủ thần công của tự nhiên, thành cách cục giấu bảo vật, diệu, diệu, diệu!

Diêu Tử Chiêm rất hưng phấn nói.

- Diêu sư, chú ý dưới chân, đừng ngã xuống.

Trịnh Phàm đi sau lưng Diêu Tử Chiêm vừa dùng tay nhắc nhở hắn.

- Ồ ồ ồ, lão phu kích động, kích động rồi.

Tiết Tam đi đằng trước dẫn đường, lại trêu nói:

- Hẳn mấy chục năm trước, lúc ngài lần đầu tiên tới nơi này, cũng nói những lời này chứ?

Diêu Tử Chiêm gật gù, nói:

- Đúng đấy, lúc đó vì mạng sống, nhưng phải liều mạng lấy lòng Hách Liên Hùng Bích tên kia, nhưng không được liều mạng nghĩ từ, tán thưởng địa phương hắn chọn sao?

Người mù Bắc lại hỏi:

- Kho báu này do Hách Liên Hùng Bích xây dựng, hay tổ tiên hắn xây dựng?

- Đã có từ rất sớm, có điều trên tay Hách Liên Hùng Bích xây thêm thôi.

- Há, thì ra là vậy!

Đoàn người di chuyển không biết mệt mỏi, đi đến chỗ sườn núi lõm, sau đó đi tới chỗ bình đài.

Ở trước mặt mọi người, lại có một tòa đại môn bằng đồng thau nguy nga.

Trịnh Phàm nhìn lướt qua trên dưới, cảm khái nói:

- Có mùi Đạo Mộ Bút Ký rồi!

Tiết Tam bận bịu nói thêm:

- Nhưng lần này chủ thượng ta không giao cho triều đình rồi, khà khà!

Trịnh Phàm không nói tiếp, người mù Bắc khinh thường nói:

- Lão ngạnh còn dùng!

Tiết Tam bận bịu trừng mắt người mù, nhưng người mù Bắc mù, không nhìn thấy gì, cái này khiến cho Tiết Tam rất phiền muộn.

A Minh lên cấp rồi, Phiền Lực bài trừ trước tiên, trước mắt có Tiết Tam và người mù Bắc đang cạnh tranh, cho nên khó tránh khỏi có chút mùi thuốc súng.

Diêu Tử Chiêm đi lên trước, khom lưng, dùng ống tay áo xoa xoa dưới chân.

Trịnh Phàm cùng Tiết Tam đều tới gần, nhìn Diêu Tử Chiêm cọ cọ ở nơi đó.

Lúc này, cách xa hai mét người mù dùng mũi chân đâm đâm dưới chân mình, nói:

- Diêu sư, có phải ngài cọ sai chỗ?

Diêu Tử Chiêm nghe vậy, bận bịu đứng lên, đi tới bên cạnh người mù Bắc, phát hiện chỗ dưới chân người mù Bắc, trên mặt đất đã xuất hiện đồ vật nhìn như gương đồng.

- Há, ta thật nhớ nhầm vị trí, nó đúng ở đây này.

". . ." Tiết Tam.

". . ." Trịnh Phàm.

Diêu Tử Chiêm quỳ sát, dùng ống tay áo tiếp tục cọ, đem gương đồng lún vào sâu trên bình đài, lau vô cùng sạch sẽ, từ phía trên tựa hồ còn có thể phản chiếu ra cái bóng của người.

- Năm đó, chính hắn đem giọt máu của mình nhỏ lên mặt gương đồng này về sau, đại môn đồng thau trước mặt này mới có thể mở ra.

Phiền Lực hiểu ý, ôm Hách Liên Bảo Châu đi tới.

- Che mắt nàng.

Tiết Tam nói.

Bàn tay to của Phiền Lực che khuất toàn bộ mặt Hách Liên Bảo Châu rồi.

Tiết Tam lấy ra chủy thủy của mình, cầm bàn tay của Hách Liên Bảo Châu, nhẹ nhàng vạch một cái, máu tươi bắt đầu nhỏ xuống trên mặt gương đồng.

Hách Liên Bảo Châu cũng không khóc cũng không nháo, tựa hồ hoàn toàn không cảm giác gì.

Thấy lượng máu nhỏ xuống gần đủ rồi, trước tiên Tiết Tam rịn thuốc, băng bó lại, xử lý tốt vết thương trên lòng bàn tay của Hách Liên Bảo Châu.

Phiền Lực cúi đầu nhìn một chút máu tươi vị nhiễm trên gương đồng, lại nhìn đại môn đồng thau trước mặt một chút, nói:

- Không có động tĩnh?

Tiết Tam suy đoán nói:

- Có phải chờ máu tươi thẩm thấu xuống hay không?

A Minh nói:

- Cơ quan bên trong sẽ không xảy ra vấn đề gì chứ?

Người mù Bắc lại mở miệng nói:

- Chờ một chút đi.

Sau đó, đợi khoảng một phút, đại môn đồng thau kia vẫn không có phản ứng.

Tiết Tam vỗ vỗ não, thở dài nói:

- Được rồi, nhất định bởi cơ quan bên trong đã lâu không được tu sửa nên hỏng rồi, người Hách Liên gia kia cũng thật sự lười, không chịu bảo dưỡng định kỳ sao?

- Có thể mặt gương đồng này bị phong hóa, cho nên không mẫn cảm rồi?

Người mù vừa nói vừa bắt đầu thử nghiệm dùng tinh thần lực của mình tiến vào bên trong mặt gương đồng này, kiểm tra một chút.

Diêu Tử Chiêm cũng chà chà miệng, nói:

- Không nên, lúc trước Hách Liên Hùng Bích ở trước mặt lão phu, chỉ vừa mới nhỏ máu, đại môn đã mở ra.

Lúc này, Trịnh Phàm bỗng nhiên "Ha ha" hai tiếng, nói:

- Còn có một khả năng.

Trong lúc nhất thời, ánh mắt của mọi người đều rơi trên người Trịnh Phàm, bao quát Diêu Tử Chiêm.

Trịnh Phàm nghiêng người sang, chỉ chỉ Hách Liên Bảo Châu, nói:

- Xem ra nữ nhi của lão gia tử Hách Liên Hùng Bích, xem ra có chút vấn đề.

Mọi người bừng tỉnh, trước đây mọi người đều không nghĩ tới khả năng này, đều suy nghĩ có phải cơ quan hỏng rồi không?

Nhưng chưa bao giờ nghĩ tới tiểu thư được tử sĩ Hách Liên gia liều mạng hộ vệ, trên người không mang huyết thống Hách Liên gia.

- Ta đi, lão gia tử Hách Liên Hùng Bích này, không phải bẫy người sao!

Tiết Tam mắng to.

- Cái tên này mọc sừng thật không đúng lúc!

Nói xong, Tiết Tam đi tới trước cửa đồng thau, dùng chủy thủ đâm dâm chỗ khe hở, lại gõ gõ, có chút bất đắc dĩ nói:

- Chủ thượng, cái đại môn này cùng sơn thể hợp lại với nhau, không dễ phá, ta cũng không dám đánh, không chỗ ra tay.

Đây là tin tức từ chuyên gia trộm cắp trong nghề Tam nhi phản hồi.

Người mù híp híp mắt, trước tiên nhìn một chút Hách Liên Bảo Châu, lại nhìn một chút Diêu Tử Chiêm, sau đó yên lặng ngồi xuống, từ trong túi tiền móc ra một quả quýt.

- Người mù, quả quýt trên người ngươi làm sao vẫn không ăn hết?

Tiết Tam tức giận nói.

- Mang nhiều.

Người mù tiếp tục bóc quả quýt.

Phiền Lực chủ động đi tới trước cửa đồng thau, cầm búa của mình, bắt đầu phá cửa.

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Đập phá thật nhiều lần, động tĩnh cũng không nhỏ, nhưng đại môn này vẫn không nhúc nhích.

Tiết Tam vỗ vỗ Phiền Lực.

- Đừng phí sức, nghỉ ngơi đi.

Diêu Tử Chiêm thở dài, ngồi xuống, đỡ trán.

Trịnh Phàm cau mày, cũng ngồi xuống.

Lúc trước lên núi lại cẩn thận từng li từng tí một đi tới bình đài nơi này, kỳ thực mọi người đều hơi uể oải rồi.

- Ai, Hách Liên Hùng Bích lão già kia, chờ sau này lão phu xuống, đi xuống hoàng tuyền, đến cười chết hắn, tên kia già rồi còn viết thư cho lão phu, nói hắn bây giờ vẫn trẻ, không kém năm đó…

Người mù bỗng nhiên mở miệng nói:

- Năm đó ngươi từng thử?

". . ." Diêu Tử Chiêm.

Trịnh Phàm nhìn người mù Bắc một chút, thấy thần thái người mù tự nhiên, bỗng nhiên cũng thả lỏng, nhìn Diêu Tử Chiêm, nói:

- Nói không chừng chính là vậy, bằng không vì sao lão gia tử Hách Liên gia lại nói năm đó thế nào với Diêu sư?

- Các ngươi là ma quỷ!

Diêu Tử Chiêm rốt cục bạo phát, không thể nhịn!

- Được, ngài tiếp tục cảm khái, tiếp tục nhớ lại.

Trịnh Phàm nhấc tay lên.

- Ai, chờ sau này xuống hoàng tuyền, lão phu đến cười chết lão thất phu kia, anh minh một đời, phút cuối cùng bị người khác mượn tổ sinh trứng cũng không biết, ngươi còn coi nàng như bảo bối, cả đời anh danh của ngươi đúng là bị hủy diệt sạch!

------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!