Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 475: HUYẾT THỐNG (HẠ)

Trịnh Phàm xoa xoa mi tâm vừa giảm bớt mệt nhọc vừa nói:

- Vậy coi như phá hủy rồi? Vậy trong mười ngày bị Trấn Bắc Hầu Tĩnh Nam Hầu truy đuổi ngàn dặm, cuối cùng lại bị Tổng binh Thanh Sương Trấn Bắc quân chém xuống thủ cấp trên trận, tính là gì?

- Trịnh lão đệ, có nhất thiết phải tranh cãi với lão phu không?

- Chỉ tùy tiện nhận xét.

Trịnh Phàm đưa tay chỉ toà đại môn đồng thau này, nói:

- Dựa vào một toà kho báu đã muốn đông sơn tái khởi, suy nghĩ này cũng quá kỳ lạ đi!

Diêu Tử Chiêm chỉ chỉ Trịnh Phàm, cười nói:

- Cay rồi!

- Không lấy được, xác thực cay cú, dằn vặt chừng mấy ngày, vẫn cảm giác thiệt thòi.

Diêu Tử Chiêm lập tức nói:

- Đại Yến cần tu sinh dưỡng tức, Tam Tấn chi địa cần tu sinh dưỡng tức, lão phu đánh giá, kế tiếp mấy năm, toàn bộ phương Đông, trừ bỏ những tiểu quốc kia có thể sẽ ma sát một chút, trừ bỏ Sở Quốc bên kia, chư vị hoàng tử còn đang đoạt đích, Yến Càn Thành tam đại quốc, đều lấy hòa bình làm chủ.

Diêu Tử Chiêm dừng một chút, lại nói tiếp:

- Một khi không đánh trận, thương mậu lại khôi phục, tuy rằng Thịnh Lạc thành nằm ở vị trí hẻo lánh, nhưng cũng là một tòa cứ điểm tại Thiên Đoạn sơn mạch, một thời gian nữa thương nhân cần đi qua nhiều, chỉ cần Trịnh lão đệ ngươi gật đầu, mấy tháng sau, sẽ có đội buôn cuồn cuộn không ngừng xuất phát từ Càn Quốc, đến chỗ Thịnh Lạc thành ngươi làm ăn.

- Ha ha, ta nói Diêu sư, ta còn chưa tìm được kho báu mà phát sầu đây, ngươi nơi này lại còn lôi kéo ta, không tử tế, không tử tế.

Trịnh Phàm dừng một chút, tiếp tục nói:

- Nếu Diêu sư để mắt tại hạ như vậy, vậy ta cũng không thể giấu giấu diếm diếm, cứ như vậy đi, chỉ cần Chung tướng công Đại Càn có thể suất quân tiêu diệt Tĩnh Nam quân, quét Trấn Bắc quân, thời khắc đại quân Càn Quốc tiên phong nhắm thẳng vào Yến kinh… Binh mã Thịnh Lạc thành ta, tự nhiên mang lương thảo, quân giới xin đầu nhập!

". . ." Diêu Tử Chiêm.

Lúc này, A Minh đi tới, nói:

- Chủ thượng, bước tiếp theo của chúng ta là trở về sao, ta cảm thấy binh mã Thành Quốc cách đây hẳn không xa.

Người Thành Quốc diệt Ngật Đáp sơn, xúi giục Cách Tang, mục đích gì, tự nhiên cũng vì tòa kho báu này, cho nên bọn họ cũng không thể từ bỏ.

- Ngươi hết rượu sao?

Trịnh Phàm hỏi.

- Đã uống hết từ lâu, trên đường đi cũng không nhìn thấy dã nhân trại.

Diêu Tử Chiêm thì xoa xoa eo của mình, nói:

- Vậy trở về đi, chờ sau này có cơ hội, Trịnh lão đệ đều có thể xách đại quân tới đây khai sơn, kho báu này chung quy vẫn là vật trong túi Trịnh lão đệ ngươi. Lão phu ta, đã không thể chờ đợi được nữa, muốn đi thưởng thức mỹ thực tại Thịnh Lạc thành rồi!

Trịnh Phàm không để ý tới Diêu Tử Chiêm, mà nhìn về phía A Minh:

- Vậy xin chút máu đi.

Khóe miệng của A Minh lộ ra nụ cười nhạt, nói:

- Mượn của ai?

Trịnh Phàm chỉ chỉ Tô cô nương còn đang ngơ ngơ ngác ngác, nắm bên người Trần Đại Hiệp.

- Mượn nàng chứ.

Diêu Tử Chiêm vội nói:

- Thân thể Tô cô nương đã yếu như vậy, không chịu được dằn vặt nữa, nha!

Trần Đại Hiệp cũng nhìn về phía Trịnh Phàm, Trịnh Phàm lại nói thẳng:

- Ta đã đáp ứng ngươi bảo hộ Diêu sư an toàn, nhưng không đáp ứng cũng phải bảo hộ nữ nhân này, nhưng ta đáp ứng ngươi chỉ cần nữ nhân này không ngu ngốc tái phạm nữa, ta sẽ không lấy tính mạng của nó. Hiện tại ta chỉ mượn chút máu của nàng thôi!

- Chủ thượng, ăn quả quýt.

Người mù Bắc đem một múi ruột quýt lên mép Trịnh Phàm, Trịnh Phàm há mồm nuốt vào.

Người mù còn dùng ngón tay hỗ trợ xoa xoa khóe miệng Trịnh Phàm, mới thu lại.

Tiết Tam vừa thấy cảnh này, hàm răng có chút cay cay, thầm nói:

- Buồn nôn!

Người mù Bắc cũng cho một múi quýt vào miệng mình, khinh thường nói với Tiết Tam:

- Giả ngu!

A Minh đi tới trước người Tô cô nương, Trần Đại Hiệp nhíu mày, chỉ hỏi:

- Chỉ mượn một chút máu, máu ta cũng được.

Trịnh Phàm lắc đầu một cái, rất kiên định nói:

- Ta chỉ cần nàng.

- Ha ha ha. . . Khà khà khà. . .

Diêu Tử Chiêm bỗng nhiên phát ra một trận cười khổ, nhìn Trịnh Phàm, nói:

- Trịnh lão đệ, lão phu rất tò mò, rốt cuộc ngươi làm thế nào phát hiện được?

Hai tay Trịnh Phàm hướng về phía sau, đẩy một cái trên mặt đất, đổi thành tư thế thoải mái hơn, nói:

- Kỳ thực, ta đã sớm cảm giác được có chút không đúng, các ngươi ba người đi một chuyến. Trần Đại Hiệp thì ngu, nhưng hắn có thể đánh, ngươi thì không thể đánh, nhưng ngươi khôn khéo.

Trịnh Phàm cười cười nói:

- Vậy còn nàng? Tại sao các ngươi lại mang một gia hỏa vừa ngu vừa không biết đánh lên đường?

Chuyện khác thường tất có “Yêu”, mà Tô cô nương trong tổ ba người này, khác loại nhất.

Ban đầu Trịnh Phàm còn vẻn vẹn cho rằng Ngân Giáp vệ chỉ cần bề ngoài, tố chất không cao có thể hiểu được.

Giống Cẩm y vệ trong lịch sử, không phải tất cả bọn họ đều phi diêm tẩu bích ở trong nhà các đại thần, dò hỏi tin tức làm nội gian hay gì, bởi cũng có loại Cẩm y vệ, mỗi ngày cùng quân đội trong thành đi ra đường tuần tra, thu phí bảo hộ.

Nhưng dần dần, Trịnh Phàm phát hiện, IQ và hành vi phản ứng của Tô cô nương này, đã khiến Trịnh Phàm phá vỡ suy nghĩ thông thường kia của mình rồi.

Nói thật, nếu không phải Trần Đại Hiệp có một chút hảo cảm đối với cô nương ngu ngốc này, Trịnh Phàm hoặc những Ma Vương khác, đã sớm tiễn nàng lên đường rồi!

Dùng tư duy của tác giả xem xét, đời trước lúc hắn sáng tác truyện tranh châm biếm, mỗi nhân vật ra trận đều có tác dụng nhất định, cũng có nhân vật xuất hiện để nhân vật chính đánh vào mặt, cũng có nhân vật xuất hiện để đưa bảo vật cho nhân vật chính, coi như đám diễn viên quần chúng mờ nhạt xuất hiện, bọn họ cũng có thể tạo ra hiệu ứng cổ vũ, hay dìm hàng gì đó.

Còn tác dụng của Tô cô nương này, rốt cuộc là cái gì đây?

Diêu Tử Chiêm tên đại văn hào này, không giống nhưng văn hào lúc trước Trịnh Phàm so sánh, mà trên phương diện chính trị và EQ, hoàn toàn thuộc loại đệ đệ của đệ đệ, bét bảng!

Nếu Diêu Tử Chiêm này đã khác loại, hắn sẽ không làm không làm chuyện vô nghĩa, mà năm đó hắn và Hách Liên Hùng Bích có một đoạn thời gian từng tiến vào kho báu, đồng thời biết phải có huyết mạch của Hách Liên Hùng Bích mới có thể mở ra đại môn kho báu này.

Cho nên. . .

Trịnh Phàm rõ ràng, người mù kỳ thực càng thông suốt nghĩ rõ chuyện này hơn so với mình, có điều người mù thông minh, biết rồi cũng không vội nói, cố ý đem cơ hội làm thám tử Conan cho mình!

Mà trước mắt, Diêu Tử Chiêm đã thừa nhận rồi!

Có điều này cũng gián tiếp chứng minh Ngân Giáp vệ Càn Quốc kỹ càng và đáng sợ thế nào, nữ tử mang huyết mạch Hách Liên Hùng Bích, lại bị tẩy não thu vào nha môn, hơn nữa còn một lòng trung thành không gì sánh được đối với Quan gia Càn Quốc.

Diêu Tử Chiêm này cũng vậy, nói không chừng lần này người ta đến, căn bản không có ý định đi Ngật Đáp sơn trại, mà đi ngang qua Ngật Đáp sơn mua thông tin chỉ đường, sau đó lại đi tới nơi này.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!