Chỉ có điều nửa đường bị Cách Tang chặn mất, cho nên lúc này mới xuất hiện nhiều khúc nhạc đệm như vậy.
A Minh dùng móng tay cắt lòng bàn tay Tô cô nương, lấy một ít máu tươi lại đây, sau đó vung lên trên gương đồng.
Điểm bất đồng so với máu tươi lần trước của Hách Liên Bảo Châu chính là, máu tươi của Tô cô nương rất nhanh bị gương đồng hút vào, tiếp theo đại môn đồng thau truyền đến một trận tiếng ma sát.
Cửa, chậm rãi mở ra, nhưng chỉ mở ra độ rộng tầm một mét, có điều vẫn đủ cho người ta đi vào rồi!
Trịnh Phàm vỗ vỗ tay, đứng lên nói với Diêu Tử Chiêm đối diện:
- Diêu sư, ngài muốn lấy loại thái độ này nói chuyện hợp tác với ta sao?
Ngươi định dao động ta, sau đó lại một lần nữa tơi nơi này, vét sạch kho báu như thường.
Da mặt Diêu Tử Chiêm cùng dày cực kỳ, không hề lúng túng bị phát hiện ra muốn ăn một mình, ngược lại nói:
- Trịnh lão đệ không để ý sao?
- Không, ta thật cân nhắc qua, khả năng Diêu sư không biết, ta đã gặp mặt Quan gia Càn Quốc các ngươi.
Diêu Tử Chiêm nghe vậy, dừng một chút.
Quan gia Càn Quốc đúng là một nhân vật, năng lực chính trị tuyệt đối không phải bàn, khuyết điểm duy nhất của hắn, khả năng hắn không biết binh, hoặc nói, so với gót sắt Yến Quốc, hắn đúng là có chút thua chị kém em.
Rốt cuộc, khi còn bé Yến Hoàng và Trấn Bắc Hầu đồng thời cướp đùi gà lớn lên, hoang mạc tàn khốc thế nào, bọn họ+ cũng có thể tự mình trải qua, hiện tại Đại hoàng tử Yến Quốc, kỳ thực quán triệt truyền thống Cơ gia, đem một vị hoàng tử ném đi Bắc Phong quận rèn luyện.
Nhưng bất kể như thế nào, quan gia Càn Quốc cũng có quyết đoán và lòng dạ tương tự Yến Hoàng, nếu vị quan gia kia tự mình vung ra một cành ô liu, Trịnh Phàm vẫn sẽ suy tính khả năng hợp tác.
Nhưng Diêu Tử Chiêm, hiển nhiên không có tư cách này, mà cũng có không thành ý này.
Diêu Tử Chiêm áy náy nói:
- Do lão phu bao biện làm thay rồi.
Trịnh Phàm không muốn tiếp tục dây dưa chuyện này, chỉ chỉ đại môn đồng thau đã mở ra nói.
- Xin Diêu sư dẫn đường.
Diêu Tử Chiêm gật gù, trước tiên đi vào, Trịnh Phàm thì trước tiên xoay người về phía sau, nói:
- Mọi người cùng nhau vào thôi, người một nhà, phải chỉnh tề.
Tất cả mọi người, đều đi vào rồi.
Phía sau cửa đồng thau, có từng dãy cây đuốc, bên cạnh còn có dầu đọng lại.
Tiết Tam chạy tới cầm lấy cây đuốc, cảm khái nói:
- Ngã không biết bao nhiêu lần, lần đầu tiên đụng phải chủ nhân tri kỷ như vậy.
A Minh nói:
- Đây không phải mộ thất của người ta, đây là kho báu, mục đích kiến tạo chính là giữ lại cho hậu nhân đi vào lấy dùng.
Cho nên, rốt cuộc không nên đánh đồng bản thân mình với bọn Trộm mộ.
Rốt cuộc, cách nơi này không xa, còn có một toà dã nhân tại Ngật Đáp sơn phụ trách trông coi nơi này.
Đừng thấy hiện tại tòa dã nhân trại này bị một đạo nhân mã Thành Quốc tiêu diệt, nếu nhưng Hách Liên gia vẫn còn, những thứ này, kỳ thực không phải vấn đề.
Có điều, vừa mới đi vào trong không xa, A Minh nhăn lông mày lại.
Tiết Tam lại cười nói:
- Ôi ôi ôi, cái đánh vào mặt này thật đủ nhanh!
Trước mặt mọi người, thình lình xuất hiện một hàng quan tài, bên cạnh mỗi cái quan tài đều mang theo binh khí.
- Một, hai, ba, bốn. . . Mười hai, mười ba, mười ba cái!
Sau khi Tiết Tam kiểm kê xong, lại chủ động tới gần kiểm tra một hồi, nói:
- Không có cơ quan.
Lúc này đám người Trịnh Phàm mới tiến lên, quan tài được phong kín, rất dày và nặng.
- Chủ thượng, mở một cái thử xem không?
Tiết Tam rất chờ mong nói.
Hiện nhiên, hắn lại tái phát bệnh cũ.
Người mù Bắc nói:
- A Trình không ở chỗ này, xem như ta coi xong đi, vạn nhất nhảy ra vài đầu zombie, cũng thật phiền phức.
Tuy rằng thực lực Lương Trình không khôi phục quá nhiều, nhưng huyết thống của hắn, bản thân có lực uy hiếp đối với những cương thi khác.
Trịnh Phàm đưa bàn tay đặt ở trên quan tài, sờ sờ, nói:
- Ai nằm trong này, có minh văn không?
Người mù tìm tòi một hồi, nói:
- Chủ thượng, không có văn tự ghi chép, chỗ khác biệt duy nhất, đại khái chính là, bên cạnh mười ba quan tài này đặt binh khí không giống nhau.
Có chuỳ sắt, có kiếm, có đao, cũng có cung nỏ, loại kiểu dáng không cái nào tương đồng.
Trịnh Phàm quay đầu nhìn về phía Diêu Tử Chiêm, hỏi:
- Kính xin Diêu sư giải thích nghi hoặc.
Năm đó Diêu Tử Chiêm theo tình lang tiến vào đây, Trịnh Phàm cảm thấy, dựa theo quan hệ giữa hai người bọn họ, Hách Liên Hùng Bích nên chủ động giới thiệu tình huống bên trong bảo khố cho Diêu Tử Chiêm biết.
Diêu Tử Chiêm ho nhẹ một tiếng, hắn kỳ thực sớm chờ câu nói này, lập tức cũng không còn thừa nước đục thả câu, hồi đáp:
- Trong mười ba quan tài này, đều là mười ba dũng sĩ năm đó tổ tiên Hách Liên gia gia tổ mang đi nương nhờ Tấn Hoàng, họ được xưng là Thập Tam Thái Bảo. Năm đó, phụng mệnh Thiên tử Đại Hạ, Ngu Hầu suất quân mở ra Tam Tấn, Hách Liên gia vốn là dã nhân bản địa của Tam Tấn, là một bộ lạc nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn. Nhưng vào lúc này Hách Liên gia tổ dứt khoát quyết định dẫn mười ba dũng sĩ trong bộ lạc tới nương nhờ bên người Ngu Hầu, chinh chiến một đời, lúc này mới đặt vững căn cơ phát tài cho Hách Liên gia.
Diêu Tử Chiêm dừng một chút, tiếp tục nói:
- Sau đó Đại Hạ diệt vong, Ngu thị xưng đế thành lập Tấn Quốc, Hách Liên gia vẫn trung thành tuyệt đối, lập chiến công hiển hách, được phong làm một chư hầu, trải qua mấy trăm năm phát triển, cuối cùng trở thành cách cục Tam Tấn chi thế. Hách Liên gia tổ vẫn được mai táng bên trong Hách Liên gia, nhưng mười ba vị làm bạn với Hách Liên gia tổ thì được cất tại nơi này. Sau này mỗi lần người Hách Liên gia đi vào, đốt hương tế bái, tưởng nhớ lại ngày tháng lập nghiệp vô cùng gian nan.
Đây là những lời lúc trước Hách Liên Hùng Bích khi còn trẻ nói với Diêu Tử Chiêm.
- Thập Tam Thái Bảo cũng là chức quan chứ?
Trịnh Phàm hỏi.
- Đúng vậy, bên trong quân chế Hách Liên gia vẫn tồn tại chức vị Thập Tam Thái Bảo, cái này không giống xưng hô với nhân sĩ môn phái trong giang hồ, đây là chức quan đường hoàng, tương tự với thất đại Tổng binh dưới trường Trấn Bắc Hầu.
- Há, tại sao ta chưa nghe nói qua?
- Một trận chiến giữa Yến Tấn, Thập Tam Thái Bảo một đời này, mười người chết trận, hai người vì bảo vệ huyết mạch Hách Liên gia phá vòng vây bị giết, còn một người không rõ tung tích.
Tiết Tam vỗ vỗ miệng nói:
- Xem ra cũng chẳng có gì ghê gớm!
Trịnh Phàm lại lắc đầu một cái, nói:
- Một đời này khả năng không được, rốt cuộc Hách Liên gia trong trăm năm qua vẫn chưa trải qua chiến sự lớn gì, dã nhân hiện tại trong núi có bản lĩnh thế nào, chúng ta đều rõ ràng. Có điều Thập Tam Thái Bảo đời thứ nhất, khả năng lại khác, người dò thử xem thi thể của bọn họ có được bảo toàn hoàn hảo hay không?
Người mù Bắc gãi gãi đầu, nói:
- Chủ thượng, thuộc hạ không làm được, quan tài này, quá dầy!
Năng lực Rađa xuyên tường vô dụng!
- Chủ thượng, quan tài này được bảo tồn vô cùng tốt, khả năng phong kín càng không thể chê, trừ phi lúc ấy chôn cất là tàn thi, bằng không hẳn bảo tồn không tệ.
Tiết Tam dùng kinh nghiệm của mình suy đoán nói.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)