Trịnh Phàm đứng thẳng eo lên, nhìn khắp bốn phía, nói:
- Người mù, ngươi xem phong thủy của nơi này thế nào?
- Chủ thượng, thuộc hạ là thầy thuốc tâm lý…
Sau khi tiến vào thế giới này, bày sạp đoán mệnh chỉ vì sống tạm, còn thật sự xem phong thủy, không làm được!
Tiết Tam nắm lấy cơ hội bĩu môi, nói:
- Thật vô dụng.
Người mù không để ý lắm, tiếp tục nói:
- Nếu A Trình ở đây ngược lại dễ làm hơn nhiều, cho dù hắn không đi học phong thủy, nhưng bị người ta chôn nhiều lần, cho nên biết nơi nào có thể nằm thoải mái hơn một tí. Nha, đúng rồi, A Minh, A Minh, ngươi nhắm hai mắt cảm thụ một chút, nơi này khiến ngươi thoải mái không?
A Minh lườm một cái, nhìn người mù Bắc nói:
- Ngươi nghe nói Hấp Huyết quỷ phương Tây, lúc chôn cất cần nhờ thấy địa lý xin tư vấn sao?
- Vậy Dracula kia thế nào?
- Ngươi đi hỏi hắn đừng đi hỏi ta, ta đây không cảm giác được có cái gì không giống.
Diêu Tử Chiêm thấy đám người kia bắt đầu cãi vã, mở miệng nói:
- Trịnh lão đệ, phong thủy của nơi này, trước đây lão phu đã nói, cách cục đại ẩn, lại tạo thành từ tự nhiên, nói đơn giản nằm ở giao giới giữa âm dương.
Trịnh Phàm nhìn về phía người mù, người mù lắc đầu một cái.
Trịnh Phàm vừa nhìn về phía Diêu Tử Chiêm, nói:
- Diêu sư.
- Hả?
- Mời nói tiếng người!
- Ngạch…
Diêu Tử Chiêm sửng sốt một chút, cười khổ giải thích:
- Ý chính là, âm vật ở đây có thể tụ âm, y vật ở đây có thể tụ dương. Dựa theo Luyện Khí sĩ giải thích, nơi này có thể nói là thiên địa tạo hóa chi địa, năm đó Hách Liên Khánh truy sát dã nhân vương, dã nhân vương bị tóm lấy ở chỗ này, bởi vì dã nhân vương có ý đồ muốn dùng một cái pháp khí gọi là Ngọc Nhân Lệnh, triệu tập tai họa trợ trận.
Ngọc Nhân Lệnh?
Nghe được danh tự này, Trịnh Phàm và chư vị các Ma Vương lặng yên không một tiếng động, ánh mắt tự động tụ hợp một lần.
Hí…
Hiện tại không phải món đồ kia ở trên tay nhóm người mình sao.
Nha không, nói một cách chính xác là ở cùng chỗ Sa Thác Khuyết Thạch.
- Nhưng chuyện đại sự quân quốc làm thế nào ký thác bên trên thứ thần thần quỷ quỷ này, nói chung vị dã nhân vương kia vẫn bị Hách Liên Khánh chém giết tại Lạc Phủ sơn.
- Vậy trước khi Yến Quốc và Càn Quốc khai chiến, vị Tàng phu tử đi Yến kinh làm gì?
- Cái này…
Diêu Tử Chiêm.
Trịnh Phàm xoay người, chà xát tay, không phản ứng lại Diêu Tử Chiêm, mà nói:
- Những này quan tài, cái này, cái này, cái này, cái kia, ta muốn tất cả!
A Minh gật đầu, Tiết Tam gật đầu, người mù gật đầu, Phiền Lực gật tận ba lần.
Dựa theo cách nói của Diêu Tử Chiêm, đây là một cái phong thuỷ huyệt, mà mười ba bộ thi thể dũng sĩ theo Hách Liên gia tổ chinh chiến, khẳng định một đời giết chóc rất nhiều, loại người này chết rồi, kỳ thực càng dễ dàng khởi sát.
Cho nên hiện thực tàn khốc như vậy, khi người còn sống khúm núm, khi ngươi chết rồi, phỏng chừng rắm cũng không nổ một cái.
Ngoan nhân khi còn sống, sau khi hắn chết, khả năng cao có thể dằn vặt, coi như nhân vật hào kiệt chết rồi, cuối cùng vẫn biến thành quỷ hùng thôi!
Đây là lời Lương Trình nói.
Hiện tại thực lực Lương Trình còn chưa đủ, nhưng loại thi thể được bảo tồn tốt như vậy, rất khó tìm, dưới điều kiện hạn chế như vậy, ở đây có thể tìm được mười ba bộ đúng là may mắn trong may mắn.
Chà chà, mang về mang về!
Chờ sau này Lương Trình khôi phục thực lực đến bước kia, để hắn khiến Thập Tam Thái Bảo này “Tỉnh lại”.
Người mù bỗng nhiên mở miệng nói:
- Chủ thượng, đây là ý trời.
Trịnh Phàm nhìn người mù, làm bộ ngươi rất thức thời.
- Chờ sau này Lương Trình đem này mười ba bộ thi thể triệu hoán thức tỉnh, ngày sau chủ thượng có thể tuyên bố với bên ngoài, rằng dựa vào mười ba người này lập nghiệp.
Tiết Tam há miệng, không dám tin nói:
- Trình độ nịnh nọt của ngươi đúng là bách chuyển liên hồi rồi!
Người mù rất bình tĩnh nói:
- Đây là kỹ thuật!
- Tiếp tục đi xem một chút đi!
Trịnh Phàm ra hiệu tiếp tục đi vào trong, đi không bao xa, nhìn thấy dưới hàng đuốc chiếu rọi, phía trước xuất hiện từng cái từng cái rương gỗ, rương gỗ rất khuếch đại, xếp rất chỉnh tề, gần như lấp kín phần lớn không gian bên trong cái động này.
Tiết Tam há to miệng, lắc đầu, nói:
- Phát phát, phát phát, nhiều vàng bạc châu báu như vậy, lần này lão tử không muốn làm trinh sát liên nữa, lão tử muốn làm điều tra viên!
Diêu Tử Chiêm nhìn những chiếc rương này, trên mặt lộ vẻ trầm trọng, hắn không hi vọng những của cải này sẽ rơi vào tay Yến nhân, bởi những của cải này sẽ biến thành chiến mã dưới khố Yến nhân, biến thành giáp trụ, biến thành đao kiếm trong tay họ.
Người mù hơi nghi hoặc một chút "Vòng quanh một vòng", sau đó nói trong lòng:
- Chủ thượng, những chiếc rương này, có hơn chín mươi phần trăm rỗng!
- Thật không?
- Đúng, chủ thượng, có điều cho dù chỉ có một thành nhưng cũng gần như so sánh với của cải và tiền lãi của chúng ta lấy được từ kinh đô, cái này cũng không tệ rồi!
- Không phải, làm sao có khả năng. . .
Trịnh Phàm chủ động đi tới trước mặt rương, rương không khóa, Trịnh Phàm trực tiếp mở ra, phát hiện trong rương đúng không có gì, liên tục mở ra sáu cái, đều rỗng, chỉ lúc mở ra rương thứ bảy, bên trong mới có bạc nén.
Diêu Tử Chiêm cũng lập tức theo, kiểm tra tình huống bên trong những chiếc rương này, thậm chí còn hỗ trợ mở hòm.
Số rương rỗng chiếm đa số, đương nhiên cũng có rương đặc ruột, nhưng so với cảm giác chấn động “Tràn đầy” như ban đầu, lập tức khiến người ta cảm giác hơi hụt hẫng!
Tâm tình Diêu Tử Chiêm thoải mái hơn nhiều, xem xét như vậy, cho dù tất cả của cái nơi này rơi vào trong tay Yến nhân, ảnh hưởng không lớn, hắn vỗ vỗ bụi trên tay khi mở rương nói:
- Tổ tiên mưu tính tốt, nhưng hậu nhân, thời thái bình muốn hưởng thụ, thời loạn lạc lại muốn quân phí, lúc trước Hách Liên Hùng Bích dẫn ta tới nơi này, số rương đặc nơi này chiếm hơn một nửa. Hắn từng nói với ta, khi hắn còn sống sẽ lấp kín nơi này, để lại của cải hùng hậu hơn cho hậu thế.
- Hắn nói lỡ rồi!
Trịnh Phàm nói.
- Đúng, hắn nói lỡ, lúc hắn còn trẻ tuổi, còn oai hùng anh phát, mặc dù có chút yêu thích viết văn, nhưng chung quy có một viên hùng tâm hết sức chân thành, nhưng ngươi thấy nơi này không đủ một phần mười đi. Sống yên ổn nghĩ đến ngày gian nguy, hắn kỳ thực đã quên mất rồi, cho hắn thua cũng xứng đáng!
- Phá gia chi tử!
Trịnh Phàm cảm khái nói.
Diêu Tử Chiêm nhìn Trịnh Phàm, nói:
- Trịnh lão đệ, Hách Liên Hùng Bích phá sản, cũng không liên quan gì đến ngươi đi, đứng ở vị trí của Hách Liên Hùng Bích suy nghĩ, hắn dùng mất rồi mới tốt, bằng không nhọc nhằn khổ sở tích trữ của cải hơn nửa đời người, cuối cùng rơi trên tay ngươi, đây là mới là uất ức đến sống lại! Lại nói, vốn nhặt được tiền, nhặt nhiều nhặt ít là cái duyên, không phải là điềm tốt.
Trịnh Phàm lắc đầu nói:
- Đa tạ Diêu sư trấn an.
- Khách khí khách khí rồi.
---------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)