Thất vọng, quả thật có một chút, nhưng không đến nỗi quá hi quạnh, cho dù dựa theo kết quả người mù Bắc dò xét, chỉ còn tồn lượng không đến một phần mười, nhưng đây cũng là một thủ bút không nhỏ rồi!
- Còn tốt, không phải kết quả xấu nhất.
Trịnh Phàm cảm khái nói.
- Xin hỏi Trịnh lão đệ, kết quả xấu nhất là cái gì?
- Một cái ghế một chén trà, một tấm chiếu một bức họa, lại lưu một câu: Ngô tâm an nơi tức Ngô gia.
Diêu Tử Chiêm cân nhắc câu nói này.
Trịnh Phàm trực tiếp giải thích:
- Hách Liên gia chỉ để lại một tấm chiếu cho hậu nhân, nói thẳng còn đông sơn tái khởi cái rắm, an an ổn ổn sống như dân chúng bình thường đi, đây là mới kết quả xấu nhất theo dự đoán của ta.
Đây là kết quả thường thường xuất hiện trong các tác phẩm văn nghệ trên truyền hình.
Trịnh Phàm không phải vai nam chính trong nội dung tác phẩm điện ảnh kia, sau khi nhìn một bức họa triệt để bừng tỉnh đại ngộ, hắn chỉ biết những binh mã dưới trướng mình, mỗi ngày đều cần tiền bạc để duy trì.
- Diêu sư, sau khi rời khỏi đây, theo ta về Thịnh Lạc thành đi.
- Đây là tự nhiên, chờ Trịnh lão đệ phái binh mã đem những thứ kia vận chuyển về, lão phu lại từ Thịnh Lạc khởi hành trở về Càn Quốc.
- Ngươi không sợ ta giao ngươi cho Yến Hoàng nhà ta sao? Nói không chừng Bệ Hạ cao hứng, thưởng cho ta mấy ngàn chiến mã.
- Trịnh lão đệ nói đùa, trên chiến trận lão phu là thượng tướng, ngươi bắt ta làm tù binh, lão phu cảm thấy Yến Hoàng Bệ Hạ ban cho ngươi ba ngàn Thiết kỵ cũng cam lòng.
Diêu Tử Chiêm dừng một chút, nói tiếp:
- Nhưng lão phu độc thân tới đây, bên người một, hai tùy tùng, coi như Trịnh lão đệ đem lão phu ta đưa tới Yến kinh, Yến Hoàng Bệ Hạ sẽ cảm thấy vô bổ, thậm chí còn cho rằng Trịnh lão đệ ngài quản việc không đâu. Nói trắng ra, cửa sổ Hoàng Đế gia vĩnh viễn không thể lọt gió, cái bọn họ muốn, chỉ là phần kia đẹp đẽ thôi.
Trịnh Phàm khẽ cười nói:
- Thụ giáo rồi!
- Không dám nhận.
- Được rồi, tất cả mọi người, hiện tại dẹp đường hồi phủ.
Trịnh Phàm ra lệnh.
A Minh cầm túi nước không còn lại nhiều của mình, đứng lên trên một cái quan tài, tự nhủ:
- Cứ thanh thản như vậy.
- Bình thản không được sao?
Mặt người mù Bắc nhìn về phía A Minh.
- Chẳng qua cảm thấy ít khúc chiết so với dự đoán hơn, đồng thời không đủ hi vọng và kịch tính.
- Kịch tính? Ngươi coi ngươi là Shakespe?
Tiết Tam giễu cợt nói.
Tam nhi đố kỵ A Minh rõ ràng, hơn nữa người trợ công A Minh lên cấp, chính là hắn, vậy càng khiến A Minh khó chịu rồi!
- Được rồi, có thể an ổn trở về cũng tốt, trên đường ta tìm cái trại, chuẩn bị rượu, bằng không những vết thương trên người này, khả năng phục hồi hơi chậm.
- Câm miệng của ngươi lại đi, người trong nhà, nói nhiều làm gì?
Người mù Bắc nói.
- Ta không phải A Trình, sợ cái gì?
- A, A Trình bất tường thì không tường, nhưng ngươi cũng không tính là linh vật may mắn gì?
Tiết Tam đưa tay đâm đâm đầu gối người mù, nhắc nhở:
- Nói chuyện đừng trực bạch như vậy, dễ khiến người ta thương tâm.
Mọi người bắt đầu đi trở về, Trịnh Phàm cùng Diêu Tử Chiêm song song, hỏi:
- Diêu sư, làm thế nào khép cửa đồng thau này lại?
- Đi ra ngoài lại nhỏ máu lên gương đồng, để cơ quan phản ứng khép kín lại.
- Hậu nhân Hách Liên gia kia, phỏng chừng dễ thiếu máu.
- Thiếu máu là cái gì? Là chứng bệnh sao? Nha, thiếu máu?
- Coi thế đi.
- Ha ha, Hách Liên gia có rất nhiều nhân khẩu, hậu nhân Hách Liên Hùng Bích thì lít nha lít nhít!
Trịnh Phàm cười cười:
- Hiện tại?
- Ai.
Đúng lúc này, cửa đồng thau phía trước bỗng nhiên phát ra tiếng vang, bắt đầu muốn khép kín rồi!
Tiết Tam lập tức vọt ra ngoài về phía trước, A Minh cũng bay nhanh về phía trước, Trần Đại Hiệp thả người nhảy ra, vào lúc này ngay cả Trịnh Phàm cũng móc Ma Hoàn từ trong lồng ngực của mình ra, trực tiếp ném về phía ngoài.
Nhưng mà, cửa đồng thau vốn chỉ mở ra khoảng một mét, cho nên lúc phát động đóng kín nó, tốc độ phi thường nhanh, nhanh nhất chính là kiếm của Trần Đại Hiệp, nhưng cũng chỉ kịp đem đầu kiếm đâm vào trong khe cửa, mà theo cửa đồng thau triệt để khép kín, kiếm vẫn còn kẹt bên trong.
Những người còn lại đều chậm một bước, Ma Hoàn càng tàn nhẫn nện trên cửa đồng thau lại bay ngược trở về, trở lại trong tay của Trịnh Phàm.
Người mù nhìn trước người A Minh, nói:
- Kịch hay ngươi muốn đến rồi!
Trịnh Phàm lại lắc đầu một cái, nói:
- Hí kịch bình thường đều mang theo máu chó.
Nói xong, Trịnh Phàm nói với Phiền Lực:
- A Lực dùng giọng của ngươi hỏi người bên ngoài rằng, ngươi ở là người phương nào?
Phiền Lực gật gù, trước tiến dùng nắm đầm nện trên cửa đồng thau ba lần, sau đó hô lớn:
- Người ngoài cửa phương nào?
- Là ta, Cách Tang!
Tiếng đồng thau ngoài cửa lại truyền đến tiếp:
- Hách Liên Cách Tang!
Sau đó, bên ngoài Cách Tang hẳn nói rất nhiều lời, nhưng bởi vì cửa đồng thau ngăn lại, cho nên một câu nói chỉ nghe được vài chữ, rất khó nghe xem hắn rốt cuộc đang nói gì.
Diêu Tử Chiêm đem lỗ tai kề sát trên cửa đồng thau dùng sức nghe, vẫn không nghe rõ ràng ý tứ trong giọng nói.
Trịnh Phàm thì vỗ vỗ vai của Diêu Tử Chiêm, nói:
- Diêu sư, có cần ta phiên dịch giúp ngươi một hồi hay không? Hắn nói hắn chính là con riêng của Hách Liên gia, bị bắt chờ ở bên trong Ngật Đáp sơn làm một dã nhân, không được vào Tấn Quốc không được vào Trung Nguyên, rõ ràng thiên phú bản thân rất tốt nhưng không được gia tộc coi trọng, không có tương lai không có tiền đồ, đời đời kiếp kiếp phải làm dã nhân, sự phản bội của hắn do gia tộc bức bách, gia tộc bất nhân hắn bất nghĩa rồi. Ngày sau hắn nhất định sẽ đông sơn tái khởi, tái hiện quá khứ huy hoàng của tổ tiên Hách Liên gia.
- Trịnh lão đệ có thính lực khủng bố như vậy?
Trịnh Phàm lắc đầu một cái, nói:
- Ta chém gió!
- Ôi, Trịnh lão đệ, đã đến lúc nào rồi, ngươi còn nhàn hạ thoải mái ở đây đùa giỡn, ta gấp chết đến nơi rồi, lão phu ta vẫn chưa sống đủ. Văn chương thơ từ trong đầu lão phu, vẫn còn rất nhiều bản vẫn chưa được ghi chép ra ngoài, Thủy Nhai ngõ hẻm Thượng Kinh hẳn có không ít giai nhân mới lui tới, lão phu ta vẫn còn chưa kịp đi thưởng thức!
Trịnh Phàm cười cười nói:
- Nhưng ta cảm thấy ta chém gió không sai!
Người họ Hách Liên quả thật có thể dùng máu mình đóng cửa, người phản loạn, lại cấu kết Tư Đồ gia, kết hợp mấy dữ kiện này, hơn nữa tư duy tưởng tượng kết hợp liên hệ một chút, đơn giản có thể rõ ràng và sáng tỏ.
- Việc cấp bách đầu tiên là chúng ta nên làm gì đi ra ngoài, làm sao đi ra ngoài!
Có thể thấy được, Diêu Tử Chiêm thật sốt ruột, nguyên bản chuyện của Cách Tang ngoài ý liệu của hắn, mà vẫn ảnh hưởng đến hiện tại, thậm chí nói, nếu như không có Cách Tang xuất hiện, chính hắn có thể tìm tới nơi này, hoàn toàn không bị Trịnh Phàm phát hiện.
- Ai, sớm biết chúng ta nên lưu người trông coi ngoài cửa.
Diêu Tử Chiêm nói xong, vừa hối hận vừa có chút ai oán quét Trịnh Phàm một mắt, bởi hắn nhớ, sau khi mở cửa Trịnh Phàm nói câu "Người một nhà phải chỉnh tề”.
Được rồi, hiện tại đúng là chỉnh tề rồi.
-------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)