Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 479: ĐẾN LÚC THỂ HIỆN

- Diêu sư, gấp cái gì, binh mã Thành Quốc sẽ không đến.

- Không tới?

- Nếu như đến rồi, tại sao còn muốn đóng cửa? Ở đây trực tiếp ngăn chặn chúng ta, chúng ta có thể lật sóng gió gì sao?

Một trăm giáp sĩ, lại phối hợp cung nỏ nhất định, dưới loại phạm vi trật hẹp như vậy, hoàn toàn có thể giải quyết vấn đề, bởi vì địa hình nơi này hoàn toàn giống bắt ba ba trong rọ.

- Há, ý của ngươi là, Cách Tang một mình một người đến?

- Có lẽ hắn còn có một chút tâm phúc thủ hạ không chết ở Ngật Đáp sơn, nhưng nếu lúc trước hắn trực tiếp đóng cửa, hiển nhiên hắn một thân một mình lại đây.

Diêu Tử Chiêm tò mò hỏi:

- Vậy hắn muốn thế nào?

- Diêu sư, ta phát hiện lúc ngài đối mặt với cục diện sinh tử, ngài có vẻ rất hoảng.

- Văn nhân mà, văn nhân mà, trước chiến tranh khí thế xung mây xanh, thời chiến thất kinh, hậu chiến nơm nớp lo sợ, có cái gì không đúng à?

Diêu Tử Chiêm nói rất thẳng thắn, cũng do nguyên nhân chính này, lúc Yến quân xâm nhập Càn Quốc, hắn có thể yên tâm thoải mái trốn ở phía sau, mỗi ngày vui đùa.

Lúc này, người mù mở miệng nói:

- Diêu sư, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hiện tại chúng ta sẽ không có nguy hiểm gì, chí ít tạm thời như vậy, nếu Cách Tang có thể phản bộ Ngật Đáp sơn, phản bội Hách Liên gia, vậy hắn cũng có thể phản bội Tư Đồ gia.

- Ý của ngươi là, hắn muốn nuốt kho báu nơi này một mình.

Diêu Tử Chiêm rốt cục hiểu ra.

- Hẳn như vậy, tiền tài động lòng người mà, mà lượng lớn của cải, cõi đời này có mấy người có thể ngăn cản được sự hấp dẫn của nó? Huống hồ, Cách Tang lại không biết vàng bạc trong bảo khố còn dư lại không đến một phần, trong sự nhận thức của hắn, bảo tàng trong này, đủ khiến hắn đông sơn tái khởi, nha không, hẳn đủ tái hiện sự huy hoàng của Hách Liên gia mới đúng!

Trịnh Phàm thẳng thắn ngồi xuống, tiếp tục nói:

- Cách Tang này ngược lại cũng là một nhân vật.

Thực lực bản thân không tệ, cấp bậc của hắn tương đương với Trần Đại Hiệp, dáng dấp không giả, vẫn tuổi tráng niên, sau đó nói không chừng có thể tăng lên, hiện tại có thể thấy hiện tượng khí huyết suy yếu không xuất hiện trên người hắn.

Nhưng Trần Đại Hiệp ngốc, Cách Tang này còn có thể chơi một tay xua hổ nuốt sói, đầu óc rõ ràng càng linh quang, là là một kẻ kiêu hùng.

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra mà kho báu thật sự đầy đủ mà nói, hắn thật sự thừa kế được, nói không chừng có thể xây dựng thế lực mạnh mẽ trong Thiên Đoạn sơn mạch này thuộc về mình.

- Trịnh lão đệ, hiện tại chúng ta bị vây chết ở chỗ này, Trịnh lão đệ dưới hoàn cảnh lâm nguy vẫn bình tĩnh suy nghĩ, đánh giá vấn đề, lão phu ta cảm thấy khâm phục sâu sắc.

Diêu Tử Chiêm cười khổ nói:

- Nhưng Trịnh lão đệ, hiện tại chúng ta suy nghĩ một chút biện pháp có được hay không, nơi này tự nhiên không thiếu vàng bạc, nhưng hiện tại những thứ này có lợi ích gì? Bị nhốt, một ngày hai ngày còn nói được, thời gian dài, chúng ta ăn cái gì uống gì chứ?

Lúc này Phiền Lực bỗng nhiên mở miệng nói:

- Không phải còn có các ngươi sao?

". . ." Diêu Tử Chiêm.

Trịnh Phàm lại nhìn về phía Trần Đại Hiệp, nói:

- Đại Hiệp, giúp ta giết một người.

- Ai?

Trần Đại Hiệp hỏi.

- Cách Tang, chính là Hách Liên Cách Tang.

- Được.

Diêu Tử Chiêm một mặt ngờ ngệch nhìn Trịnh Phàm và Trần Đại Hiệp.

- Diêu sư, ta cũng cần ngươi đáp ứng ta một chuyện.

- Ngươi có thế giúp chúng ta đi ra ngoài sao?

- Có thể!

Trịnh Phàm rất khẳng định nói.

- Tốt, lão phu đáp ứng ngươi, nói đi, chuyện gì?

- Thịnh Lạc thành dự định mở lớp học, Diêu sư đến học đường của ta, làm thầy giáo danh dự trong vòng ba tháng.

Diêu Tử Chiêm lập tức hỏi:

- Rượu ngon thức ăn ngon?

- Đủ.

- Ca cơ vũ nữ?

- Tự chọn!

- Được!

- Diêu sư thoải mái.

Nói hết, Trịnh Phàm quay đầu nhìn về phía chư vị Ma Vương đứng phía sau, nói:

- Cách Tang đã rời đi nơi này, nhưng hiện tại hắn không đi xa, hắn muốn vây chết chúng ta ở chỗ này, hắn đang nằm mơ dưới ban ngày. Ta muốn các ngươi chờ sau khi cửa đồng thau mở ra, không tiếc bất cứ giá nào… Truy sát Cách Tang!

A Minh, người mù, Tiết Tam cùng với Phiền Lực bốn người đồng thời quỳ một chân xuống, cùng kêu lên nói:

- Thuộc hạ tuân mệnh!

Ánh mắt của Diêu Tử Chiêm nhìn thấy tình cảnh này về sau, tự nhiên suy nghĩ sâu sắc một chút, bốn vị thủ hạ này, dọc theo đường đi Diêu Tử Chiêm vẫn âm thầm quan sát.

Ngươi có thể thấy được bọn họ hào hiệp không bị ràng buộc, mỗi người đều có bản lãnh, tự nhiên có phần ngạo khí kia, nhưng lúc bọn họ đối mặt với vị thành thủ Yến Quốc này, luôn cung kính như vậy.

Trịnh Phàm nói với A Minh:

- Lại tìm Tô cô nương mượn chút máu.

A Minh đứng dậy, đi tới bên người Tô cô nương, nàng vẫn còn hôn mê, vết thương lần trước mới dừng chảy máu, lại bị A Minh dùng tay đè ép, máu tươi lần thứ hai chảy ra.

Lập tức A Minh ôm lấy Tô cô nương, đi đến chỗ cửa đồng thau thả xuống, đồng thời để máu chảy từ bàn tay của Tô cô nương dán vào cửa đồng thau.

Cửa đồng thau rất chặt, không phải sức người có khả năng phá, nhưng chỉ cần cửa có thể mở, tự nhiên sẽ có khe hở.

Phía dưới cửa đồng thau và mặt đất có khe hở rất nhỏ, nhưng huyết dịch có thể chạy qua, hoặc thẩm thấu.

Chỉ là lực lượng tinh thần của người mù Bắc không cách nào xuyên thấu cửa đồng thày dày như vậy, cho nên ý niệm lực không cách nào khống chế máu tươi rơi vào phía trên gường đồng bên ngoài.

Nhưng người mù Bắc không thể, người khác lại có thể.

Bởi vì nó không có thân thể, nó chỉ là một linh hồn.

Trịnh Phàm đưa tay từ trong lồng ngực lấy ra Ma Hoàn, chậm rãi nói:

- Biết nên làm như thế nào rồi chứ?

Có lẽ Ma Hoàn cũng rõ ràng, thời khắc lão tử mình đang tinh tướng, nếu mình không nể mặt hắn, hắn sẽ rất mất mặt.

Giống như nữ nhân dữ dằn như sư tử Hà Đông, nếu thông minh ở trong nhà tác oai tác quái, nhưng khi ra ngoài sẽ giữ mặt mũi cho nam nhân mình.

Lần này, Ma Hoàn rất nghe lời đi ra, từng sợi từng sợi khí đen bắt đầu bốc lên từ tảng đá, mà từ từ ngưng tụ thành hư ảnh đứa nhỏ.

Đứa nhỏ cúi thấp đầu xuống, hai tay thả ở hai bên thân thể, thân thể đang nhẹ nhàng lung lay, nó tựa hồ đang cực kỳ gắng sức kiềm chế cái gì, nhưng dù như vậy, loại căm hận, phẫn hận và sát khí kia, không ngừng trút xuống như cũ.

- Ngoan một chút!

Trịnh Phàm cúi đầu, nhẹ giọng nói với Ma Hoàn.

Ma Hoàn ngẩng đầu lên, trong viền mắt trống rỗng của nó không nhìn thấy bất cứ thần thái nào, nhưng khóe miệng của hắn, lại lộ ra một vệt trào phúng nụ cười.

Trịnh Phàm không thích nụ cười này của Ma Hoàn, thứ nhất bởi cha mẹ bình thường đều không thích hài tử học cách cười kiểu này, nó có vẻ không gia giáo lắm.

Thứ hai, mỗi lần Ma Hoàn phụ thể lên người mình, đều thích nở nụ cười như vậy, làm hại mình sau khi thức tỉnh, quai hàm đều đau muốn chết.

Có điều, Ma Hoàn khinh bỉ và trào phúng, phần lớn rơi trên người đám Ma Vương còn lại.

Hắn nói không một tiếng động: Các ngươi là một đám . . . Rác rưởi.

- Ha ha.

A Minh cười cợt.

Tiết Tam trợn lên giận dữ nhìn Ma Hoàn.

Người mù không hề bị lay động, Phiền Lực thì lại xoa xoa ngực mình.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!