Trần Đại Hiệp vẫn bình tĩnh, có điều người quen biết hắn đều rõ ràng, Trần Đại Hiệp bình tĩnh không phải do hắn trước mặt núi vỡ băng lở không sợ, mà trong đầu hắn căn bản khuyết một cái kinh sợ.
Ngược lại Diêu Tử Chiêm nhìn thấy Ma Hoàn, lúc nhìn thấy một đứa con nít bỗng nhiên xuất hiện trước mặt mình.
Hắn sợ há to miệng, lúc ánh mắt của Ma Hoàn nhìn về phía hắn, hắn theo bản năng kinh hô:
- Đây là. . . Đây là. . .
Ma Hoàn nhếch môi, miệng bắt đầu mở rộng mở rộng lại mở rộng, sau đó đột nhiên cắn về phía Diêu Tử Chiêm.
- A a a a a a a!!!
Diêu Tử Chiêm hai tay ôm đầu phát ra tiếng kêu thê thảm, sau một lát hắn lại dời cánh tay, phát hiện mình không bị thương, mà đứa trẻ kia vẫn đứng ở nơi đó.
Hiển nhiên, Ma Hoàn đang đùa hắn, bởi nó vừa được thả ra ngoài, không dễ dàng, phi thường khó khăn.
Trịnh Phàm ngược lại ngầm đồng ý Ma Hoàn thả lỏng trong ngắn ngủi, ngươi nuôi một con chó vẫn phải để nó chạy lòng vòng quanh nhà, hoặc dắt nó ra ngoài cửa giải quyết vệ sinh, huống chi đây còn lại một đứa bé?
Lúc này, người mù bỗng nhiên mở miệng nói:
- Chủ thượng.
- Hả?
Mặt Ma Hoàn bỗng nhiên hướng về phía người mù Bắc, tựa hồ rất bất mãn sau khi mình đi ra, có người dám chen ngang nói chuyện với ba ba mình.
Có điều, trong viền mắt Ma Hoàn lại trống rỗng, người mù lại là mù, cho nên hai người có thể miễn dịch "Trợn lên giận dữ nhìn" lẫn nhau.
- Xin chủ thượng mau chóng giục Ma Hoàn mở cửa, bằng không nếu tiếp tục trì hoãn, chỉ sợ xảy ra vấn đề?
- Khanh khách. . .
Tiếng cười âm trầm của Ma Hoàn truyền đến, hắn chán ghét mình bị coi như một công cụ, tùy rằng so với A Minh, hắn càng giống một công cụ hơn.
- Tại sao?
Trịnh Phàm hỏi.
- Bởi bây giờ Ma Hoàn rời khỏi phong ấn của tảng đá kia, đồng thời lại không bám trên người chủ thượng, chẳng khác gì lấy trạng thái nguyên bản du tẩu, trước đây thực lực của Ma Hoàn không đủ, chỉ là du hồn không đáng kể, hiện tại. . . Hiện tại mà nói, nếu hắn lấy trạng thái này du đãng bên ngoài quá lâu, có thể phát động thiên lôi, đến thời điểm Ma Hoàn có thể biến thành tro bụi.
- Thằng ngu ngốc nào tạo ra giả thiết như vậy?
Trịnh Phàm theo bản năng nói.
Người mù nghe vậy, muốn nói lại thôi.
Tiết Tam bắt đầu nín cười, A Minh ngẩng đầu.
Trịnh Phàm lập tức hiểu ra, vội vàng khoát tay nói:
- Ngạch… Vấn đề này không cần trả lời rồi.
Lúc này, Phiền Lực cười ha ha tranh công giống như đuổi vội trả lời:
- Chính là chủ thượng ngươi não tàn!
Nói thật, người dám đánh giá, còn có can đảm nói thật, cũng một loại phẩm cách rất tốt.
Trịnh Phàm nhắm mắt lại, hít một hơi, trên tâm lý đọc thầm không đáng tức giận với tên cộc lốc này.
Phiền Lực còn đang gãi đầu, như học sinh tiểu học vừa trả lời câu hỏi chính xác, đang đợi lão sư khen thưởng, trên mặt mang theo vẻ ngại ngùng và tự hào mỉm cười.
Bởi lần này, mấy vị Ma Vương khác quanh đây, bọn họ đều không phản ứng nhanh như mình!
Rất nhanh, Trịnh Phàm mở mắt ra, không nhìn thẳng ánh mắt mong đợi của Phiền Lực, cúi đầu nói với Ma Hoàn:
- Đi, mở cửa ra.
Ma Hoàn đi tới trước cửa đồng thau, bây giờ hắn không khác “Khí cười” bơm lên sàn nhảy, có điều dạng khí của hắn, là màu đen.
Thân hình của hắn, đang tan rã, dưới chân của hắn, lại có từng sợi từng sợi khí đen theo khe hở, mang theo máu tươi trong lòng bàn tay của Tô cô nương bắt đầu thẩm thấu.
Ma Hoàn tất nhiên không hiểu được thương hương tiếc ngọc, dưới nó thôi thúc, máu tươi trong lòng bàn tay Tô cô nương bỗng nhiên chảy nhanh gấp mấy lần, điều này làm cho Trần Đại Hiệp có chút choáng váng, Tô cô nương vốn đang hôn mê, cứ như vậy mất máu, chỉ sợ không gánh nổi…
Diêu Tử Chiêm híp híp mắt, lại không nói gì, lão đầu nhi vốn là một kẻ có tư tưởng ích kỷ.
A Minh đem phần nước còn lại trong túi nước uống cạn, mạnh mẽ thôi thúc để thương thể trên người nhanh chóng khôi phục như cũ.
Người mù nhắm hai mắt, đang điều chỉnh trạng thái tinh thần của mình.
Tiết Tam thì móc hai thanh chủy thủ ra, ba cái chân ngồi xổm trên mặt đất, vẽ ra vòng tròn, thường thường lè lưỡi, liếm môi mình một chút.
Rốt cuộc, Ma Hoàn thành công!
Máu Tô cô nương lần thứ hai tiến về phía trên gương đồng bên ngoài, cửa đồng thau, một lần nữa mở ra!
Ma Hoàn ngay lập tức trở về, hòa vào hòn đá trong tay Trịnh Phàm.
Sau một khắc chư vị Ma Vương đồng thời lao ra cửa đồng thau, như thả ra một đám chó săn không thể chờ đợi được nữa!
- Ta sẽ bảo hộ Tô cô nương, ngươi đi giết người.
Trịnh Phàm nói.
Trần Đại Hiệp nghe vậy, cũng xông ra ngoài.
Đợi sau khi Trịnh Phàm đem Tô cô nương ôm ra ngoài, Diêu Tử Chiêm nói:
- Trịnh lão đệ, người này ta đến bảo hộ, ngươi đi lên hỗ trợ đi, nhưng tuyệt đối đừng để Cách Tang trốn thoát!
- Người, cái gì người?
Diêu Tử Chiêm đưa tay chỉ Tô cô nương bị Trịnh Phàm ôm, nói:
- Đây không phải người bị ngươi ôm sao?
- Cái này không phải chìa khóa sao?
Nói xong, Trịnh Phàm lại tự mình đè ép vết thương cho Tô cô nương, lại xối chút máu lên trên mặt gương đồng, để cửa kho báu đóng lại lần nữa.
- Ha ha, chỗ này này chỉ cần sửa lại một chút, đem ra làm trung tâm giám định huyết thống, tuyệt đối thích hợp.
Trịnh Phàm cảm khái nói.
- Trịnh lão đệ, cái gì là trung tâm giám định?
- Một nơi chế tạo bi kịch nhân gian!
…
Cánh tay trái của Cách Tang được băng bó qua, hắn đang di chuyển bên trong rừng núi, thật muốn học những dã nhân hoang dã kia, tận tình hát vang một hồi.
Lượn lượn vòng vòng, một phen xuống, mình không chỉ thoát khỏi sự khống chế của Ngật Đáp sơn, đồng thời cũng bỏ qua nhân mã của Tư Đồ gia.
Hiện tại hắn là chim trời tự do thoải sức tung bay, thu được tự do chân chính!
Sau đó, mình chỉ cần ngủ đông một quãng thời gian, lén lút lén lút phát ra lời mời chào cho thủ hạ tâm phúc, chờ gần nửa năm sau, lại tới ở tòa kho báu kia, lấy tiền hàng, chậm rãi phát triển thế lực của mình bên trong Thiên Đoạn sơn mạch này.
Năm đó tổ tiên mình vẻn vẹn bằng mười ba dũng sĩ có thể lập nghiệp, hiện tại mình nắm giữ điều kiện còn tốt hơn tổ tiên mình không biết bao nhiêu lần, tổ tiên làm được, Hách Liên Cách Tang hắn cũng làm được!
Lùi 10 ngàn bước nói, coi như đại nghiệp không thành, nhưng trong Thiên Đoạn sơn mạch này làm một Sơn vương, khống chế bảy tám làng xóm dã nhân, cũng coi như chư hầu một phương rồi.
- A, đúng rồi, lần sau trở về còn phải nhặt xác cho đám người kia, có thể chôn xác trong bảo khố Hách Liên gia ta, đây cũng là tạo hóa của các ngươi!
- Nhặt xác cho ai đây?
Một thanh âm bỗng nhiên từ phía trước truyền đến.
- Tục, tục, hạ xuống khuôn cũ, phải nói 'Cảm tạ', như vậy mới có vẻ trong lành thoát tục một ít.
- Người mù, ngươi có bị bệnh không, lão tử thích nói thế nào kệ lão tử, ngươi quản làm gì!
- Thẩm mỹ, phương diện này ngươi quá kém!
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)