Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 481: LÀM ĐI

Trong mắt Cách Tang lộ ra vẻ ngạc nhiên nghi ngờ, bọn họ làm sao đi ra, hơn nữa làm sao chạy đến trước mình?

Người mù Bắc từ phía trước đi ra từ trong rừng, hơi hơi thu dọn quần áo ngổn ngang của mình, tận lực để cho mình có vẻ "Nhẹ như mây gió".

Tiết Tam thì xông ra từ phía sau, đối với người mù "Cố làm ra vẻ" này chẳng đáng.

Kỳ thực, không phải nói tốc độ của chư vị Ma Vương nhanh bao nhiêu, mà bởi khả năng Cách Tang quá mức chủ quan vui sướng một chút, một khi người ta hưng phấn quá độ, dễ dàng phiêu.

Nếu Cách Tang bắt đầu quý trọng mỗi một giây mỗi một phút từ cửa đồng thau rời khỏi nơi đó, dựa vào bản lãnh của hắn và sự hiểu biết quen thuộc với địa hình xung quanh, đám người Tiết Tam bọn hắn muốn đuổi kịp hắn, gần như chuyện không thể.

Nhưng người gặp việc vui tinh thần thoải mái, Cách Tang đi trên đường, cảm thấy hoa dại trên đường thật đẹp, không kìm lòng được lại thưởng thức mỹ cảnh một lúc, vừa đi vừa một bên mặc sức tưởng tượng tương lai, tự nhiên không thể đi quá nhanh, đồng thời dấu vết hắn lưu lại, hắn cũng không nhọc công nghĩ đi che lấp, cho nên Tiết Tam rất dễ dàng phát hiện ra con đường hắn cất bước.

Mà Trịnh Phàm bên kia, hạ xuống Tất Sát lệnh, cho nên các Ma Vương tất nhiên không dám thất lễ, không ngừng đuổi theo không nói, còn trực tiếp vây Cách Tang lại.

Cái này giống như hai quân giao chiến, một bên có tâm tính cẩn thận, một bên còn đang ngây thơ hồn nhiên.

Nhưng Cách Tang rốt cuộc là nhân vật hung ác, lúc trước thả lỏng đúng là do hắn lơ là bất cẩn, nhưng lúc nước đã đến chân, hắn rất nhanh khôi phục trạng thái trước đây, một khắc tiếp theo, thân hình lóe lên, không xông tới chỗ của Tiết Tam và người mù Bắc, trái lại bắt đầu chếch vọt về phía bên phải, đây không phải muốn đánh, mà một lòng một dạ muốn chuồn rồi!

Nhưng mà, một luồng kiếm ảnh trực tiếp kéo tới, kiếm của Trần Đại Hiệp đã ở bên kia, sớm chờ đợi rồi!

Chủ thượng gầm lên giận dữ, hắn biết rõ thanh kiếm này sắc bén, nhanh chóng bắt đầu lùi về sau, mặt khác, hai phương hướng khác, Phiền Lực và A Minh đã chiếm cứ vị trí, thế vây kín đã thành!

Trần Đại Hiệp cầm kiếm đứng, ánh mắt nhìn chằm chằm Cách Tang, lúc trước đáp ứng che lấp thân phận, xem như đã hoàn thành một ân tình, lần này lại giết chết Cách Tang, nhưng vậy mình thiếu người kia, chỉ còn lại một cái đầu người rồi!

- Cách Tang, lúc trước chủ thượng nhà ta từng nói, ngươi là một kiêu hùng, kỳ thực trong lòng ta rất xem thường, nhưng ta thân là thuộc hạ, cũng không thể không cho chủ thượng mặt mũi. Trên cõi đời này làm gì nhiều kiêu hùng đến vậy, phía đông cây cải phía tây khoai lang, chẳng phải cũng biến thành kiêu hùng rồi ư?

Người mù Bắc dừng một chút, tiếp tục nói:

- Trên cõi đời này vĩnh viễn không thiếu thiên tài, nhưng thiên tài chân chính có thể trưởng thành cười đến cuối cùng lại vô cùng ít ỏi. Chỉ sống đến cuối cùng, mới là hùng, bằng không chỉ rơi vào kết cục bêu đầu!

Người mù Bắc không hiểu sao mình lại nói phí lời, ánh mắt của Cách Tang bắt đầu nhìn khắp bốn phía, đợi sau khi người mù Bắc nói xong, Cách Tang mới mở miệng nói:

- Các ngươi không phải Tấn nhân?

- Há, xem đi, xem ra ngươi thật sự không phải kiêu hùng mà là tiểu hùng, đến vào lúc này mới phát hiện chúng ta không phải người của Hách Liên gia sao?

Lực lượng tinh thần của người mù Bắc theo lời nói, bắt đầu từ từ thẩm thấu, nếu có thể trực tiếp ảnh hưởng đến tâm tư đối phương trước khi chém giết, sẽ tạo điều kiện có lợi khi vồ giết đối phương.

Các Ma Vương còn lại, cũng rõ ràng điều này, cho nên tùy ý để người mù nói.

Trần Đại Hiệp không biết chiêu trò này, nhưng hắn làm người thành thật, người mù muốn nói chuyện, vậy trước tiên để hắn nói hết lời đi.

Bất luận ai muốn tinh tướng, Trần Đại Hiệp hắn tình nguyện chống đỡ.

- Các ngươi. . . Các ngươi là quý nhân đến từ Yến Quốc?

Cách Tang hỏi.

Kỳ thực, mấy làn sóng thế lực như vậy, đám người Trịnh Phàm và đám người Diêu Tử Chiêm đến từ Càn Quốc không phải một đường, cho nên rất dễ đoán rồi.

Người mù bỗng nhiên thở dài nói:

- Ôi, hai chữ quý nhân, làm sao để ngươi hoảng hốt như vậy?

Tiếp theo, người mù giơ tay lên, nói:

- Đừng, ngươi đừng, đừng…

Cách Tang đột nhiên quỳ xuống, nói:

- Cách Tang có mắt mà không thấy Thái sơn, mạo phạm quý nhân Yến Quốc, xin các quý nhân khoan dung! Tấn phúc đã hết, Đại Yến nên lập! Hách Liên Cách Tang nguyện ý làm dưới trướng quý nhân, thu chỉnh dã nhân trong núi, làm trung khuyển dưới chân quý nhân!

Cách Tang lần thứ hai thành tiếng nói:

- Kính xin quý nhân cho một cơ hội!

- Có, có, có, có, tướng quân nhà ta là đệ nhất Tổng binh dưới trướng Tĩnh Nam Hầu Đại Yến. Ngươi xem như chọn đúng cửa.

Người mù Bắc tinh ranh nói:

- Có điều thân phận chủ thượng nhà ta cao quý, ngươi vừa kém chút đem hắn chôn sống, món nợ này không thể để xuống như vậy, bằng không sau này chủ thượng nhà ta điều quân thế nào? Nếu ngươi đồng ý hãy đoạn một tay, ngày sau không thiếu một phần tiền đồ cho ngươi… Động thủ đi!

Khóe miệng Cách Tang giật giật, chậm rãi đưa mắt rơi vào trên cánh tay của mình, trong mắt, lại có một vệt tàn khốc thoáng hiện, tự đoạn cánh tay, đó là chuyện không thể, tuy rằng hắn chưa từng nhận qua Hách Liên gia giáo dục, nhưng quá trình trưởng thành trong núi đã nói cho hắn biết:

Sói có thể cúi đầu, nhưng tuyệt đối không thể nhổ nanh vuốt của mình!

Bằng không sẽ biến thành kết quả giống đám dã nhân chín kia, bị nuôi như heo!

Đúng lúc này, người mù lại nói:

- Thôi thôi, thu một người tàn phế trở về cũng không có ý gì, ta còn thực sự sợ chủ nhân sẽ trách tội ta, như vậy đi, chờ một lúc ta dẫn ngươi đến trước mặt chủ thượng ta, ngươi chủ động van nài, bị đánh chục hèo cũng được rồi, rốt cuộc còn phải giữ lại giá trị của bản thân về sau còn làm việc chứ!

Người mù Bắc ra vẻ chân thành nói:

- Chỉ hy vọng ngươi ghi nhớ phần ân đức ngày hôm nay, đồng thời sau này công thành danh toại, đừng quên phần ân tình mỏng manh của ta.

Cách Tang nghe vậy, trên mặt lộ ra sắc mặt vui mừng.

Người mù Bắc đột nhiên phát động lực lượng tinh thần, lúc trước lực lượng tinh thần đã khuếch đại tràn ngập đến bên người Cách Tang như lưới đánh cá, lúc này đột nhiên thu lại!

Cách Tang chỉ cảm giác não mình “Vù” một cái, tầm mắt đột nhiên mơ hồ, trong lúc nhất thời, trong lòng đột ngột sinh ra báo động!

Người mù quát to:

- Làm đi!

Trần Đại Hiệp lần thứ hai làm người đầu tiên xuất kiếm, bởi không ai đoạt vị chí chủ công của hắn, cho dù Phiền Lực ngu nhất, cũng không!

Thứ nhất Trần Đại Hiệp là người có thực lực mạnh nhất trong mọi người, thứ hai bởi hắn là người đàng hoàng!

Kiếm phong của Trần Đại Hiệp xác thực ác liệt không gì sánh được, ngươi rất khó có thể tưởng tượng, lúc trước hắn trong trạm dịch ngoài Doãn thành, bị người mù Bắc liên thủ với Tiết Tam phế bỏ một chân, lại bị Sa Thác Khuyết Thạch đánh gần như nổ chết, sau khi chữa xong thương thể, cảnh giới lại không lùi mà tiến, loại kỳ ngộ và tư chất này có thể nói ngang ngửa Quách Tĩnh!

Bởi vì Cách Tang bị lực lượng tinh thần quấy rầy, lần này phản ứng trực tiếp chậm nửa nhịp, mà cao thủ quyết đấu cho dù chỉ nửa nhịp, vẫn ảnh hưởng rất lớn rồi!

-----

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!