Lúc này một luồng sức mạnh mềm nhẹ lướt qua mặt đến, Trần Đại Hiệp rõ ràng, đây không phải gió.
Vài cọng tóc của mình rớt xuống, rơi xuống thân kiếm đang dính máu trên tay mình, trường kiếm sắc bén, sợi tóc bị bẻ gãy.
- Ngẩng đầu, nhìn góc bốn mươi lăm độ với mặt trời.
Thanh âm người mù Bắc lần thứ hai truyền đến.
Trần Đại Hiệp ngẩng đầu, sau đó, hắn không biết góc bốn mươi lăm độ có nghĩa là gì.
- Nhấc lên một chút, đúng, đúng, đúng.
Dưới người mù Bắc chỉ huy, Trần Đại Hiệp hoàn thành động tác tạo hình.
Người mù đi tới, thưởng thức một hồi, nói:
- Đại hiệp, lần sau giết người, xếp cái tạo hình này, xếp một lúc, nha không, xếp gần ba mươi tức đừng nhúc nhích, hiểu không?
Trần Đại Hiệp nghi ngờ hỏi:
- Tại sao?
- Bởi vì soái!
- Cái gì là soái?
- Chính là đẹp trai, ngươi có muốn sau này trở thành một trong tứ đại kiếm khách không?
Trần Đại Hiệp suy tư một hồi, hắn cảm giác bản thân nên trung thành với nội tâm của mình, gật gật đầu.
- Vậy thì làm theo lời ta bảo, làm như vậy sẽ giúp ngươi hút Fans, có thể giúp ngươi tạo thế!
- Được!
- Hừm, ngoan, chờ sau khi trở về Thịnh Lạc thành để cho Tam nhi làm một cái chân giả khác cho ngươi, bởi chân giả của ngươi cao thấp không hợp, không hoàn mỹ lắm!
Tiết Tam vỗ vỗ bộ ngực, nói:
- Để đấy cho ta!
Trần Đại Hiệp rất trịnh trọng hướng Tiết Tam cầm kiếm hành lễ:
- Đa tạ Tiết huynh đệ.
- Khách khí khách khí, chỉ là vật liệu chế tạo cái chân giả này hơi khó tìm, còn làm phiền Trần Đại Hiệp ngươi ở Thịnh Lạc thành chờ thêm một thời gian!
Trần Đại Hiệp là người ngay thẳng, động dung nói:
- Làm phiền các ngươi.
- Không phiền phức không phiền phức, nên làm!
Sau đó, đưa tay đâm đâm mù, chỉ chỉ đầu Cách Tang rơi trên mặt đất, nói:
- Con hàng này vừa muốn đầu hàng, ngươi không thèm hỏi chủ thượng, trực tiếp hạ lệnh giết sao?
- Hắn không giống Tả Kế Thiên, thứ nhất, tuy Tả Kế Thiên xuất thân thế gia, nhưng Tả gia đã biến thành mây khói, thứ hai, thứ hai, thực lực của Tả Kế Thiên không đủ. Thực lực của Cách Tang, nếu không có Trần Đại Hiệp ở chỗ này, đổi thời điểm khác, bảy người chúng ta, người nào có thể đơn đấu ép được hắn?
Người mù Bắc cười cười nói:
- Quan trọng nhất chính là, Cách Tang có hình dáng giống Lữ Bố, nhưng hắn chính là nô gia ba họ. Cho dù chủ thượng tới đây, cũng chỉ cân nhắc một hồi, trong lòng hơi tiếc nuốt một chút, nhưng vẫn hạn lệnh giết hắn để tuyệt hậu hoạn.
- Vậy ngươi vẫn nên hỏi chủ thượng trước chứ?
- Nếu đã biết chủ thượng sẽ đưa ra lựa chọn gì, vì sao lại để chủ thượng trải qua một quá trình xoắn xuýt chứ?
- Há, hóa ra như vậy, mẹ nó, người mù, ngươi thật biết liếm!
Người mù có chút rụt rè cười cợt.
Tiết Tam cũng nở nụ cười, đồng thời nói:
- Nhưng ngươi có nghĩ tới hay không, khả năng cũng bởi ngươi quá biết liếm, cho nên khả năng chủ thượng đã bị ngươi…
- Bị ta làm sao?
- Bị ngươi liếm ra vết chai rồi!
- Ngươi nói, tựa hồ có chút đạo lý!
Lập tức, người mù bỗng nhiên xoay người, mặt hướng Phiền Lực:
- Cho nên, Tam nhi, ngươi có biết hài tử không bình thường nhất không biết nói chuyện cũng ghét nịnh nọt nhất, bỗng nhiên đến trước mặt ngươi nịnh nọt ngươi, ngươi sẽ cảm thấy rất cảm động?
Người mù Bắc lại lấy thêm ví dụ:
- Giống như học sinh thường thường trốn học đánh nhau đi quán Net không biết nghe lời, bỗng nhiên có một ngày về nhà, ngồi trên bàn học lấy sách ra làm bài tập, ba mẹ hắn có thể nhiệt lệ tràn mi không?
Lúc này Phiền Lực đang giúp A Minh thao túng thi thể không đầu của Cách Tang, giúp A Minh lấy máu.
- Hí…!
Tiết Tam đưa tay chỉ về phía Phiền Lực bên kia, thở nhẹ nói:
- Tiện nhân!
…
Trong phòng thành thủ phủ tại Thịnh Lạc thành.
Tứ Nương ngồi ngay ngắn ở thủ tọa, trước mặt bày ra đại lượng sổ sách cần phê duyệt và cần chỉ thị.
Thịnh Lạc thành kỳ thực không hề lớn, dân cư cũng không phải nhiều.
Hiện tại không phải thời chiến, quan địa phương Yến Quốc còn có thể đi ra ngoài gọi bằng hữu đi du săn một phen, quan địa phương Càn Quốc có thể tụ tập đồng bạn mở tiệc ngâm thơ làm phú.
Nhưng ở đây, rốt cuộc đây là địa bàn đầu tiên của bọn hắn, vào lúc này không có khả năng chơi đùa vô vị.
Mà mọi mặt cần kiến thiết đều mới trong gia đoạn bắt đầu, nhóm người Ôn gia làm công chức kia vẫn chưa hoàn toàn quen thuộc và thích ứng với công việc mới, hơn nữa đám người Tiết Tam đi theo chủ thượng đi Thiên Đoạn sơn mạch vẫn chưa trở về, trọng trách trên người Tứ Nương tự nhiên nặng lên không ít.
Từ trên xuống dưới, công việc cần nàng điều tiết và ra quyết định nhiều không kể xiết, ngược lại Lương Trình hào hiệp, chỉ cần đem hắn bỏ trong quân doanh đi thao luyện binh sĩ là tốt rồi!
Lúc này, dưới vị trí của Tứ Nương là nàng dâu Nguyệt Hinh của người mù Bắc.
Nàng được Tứ Nương sắp xếp vào làm phòng thư ký, rốt cuộc nàng là cháu gái của con cáo giá Ôn Tô Đồng tự dạy dỗ, mà Nguyệt Hinh trời sinh thông tuệ, cho dù làm tục vụ, nàng vẫn rõ ràng, tâm tư này khiến Tứ Nương đều cảm thấy thưởng thức.
Đáng tiếc hiện tại đám người Trịnh Phàm còn chưa trở lại, nếu bọn hắn có thể đến xem tình cảnh lúc này, dựa theo tính tình Tiết Tam rất thích "Gây xích mích ly gián", nhất định sẽ đảm bảo nhỏ giọng thì thầm với chủ thượng một câu:
- Cái này không phải Võ Tắc Thiên và Thượng Quan Uyển Nhi sao?
Tứ Nương để bút xuống, xoa xoa cổ tay của mình, trong lòng cảm khái cho dù việc chơi đùa, châm tuyến cho chủ thượng cũng không mệt đến vậy.
Nguyệt Hinh đứng dậy, tự động đến đến rót trà cho Tứ Nương.
- Cô nương, liên lụy ngươi, trước hết nghỉ ngơi một chút đi.
- Tỷ tỷ không nghỉ ngơi, ta cũng không mệt.
Tứ Nương cười cười không nói lời nào.
Nguyệt Hinh cũng hàm súc mỉm cười.
- Ai, nhiều ngày như vậy rồi, chủ thượng bọn họ vẫn chưa trở lại, nghe nói tính cách nữ nhân dã nhân tộc nóng bỏng, không biết đám nam nhân này có chán cơm nhà, đi ăn phở bên ngoài không?
- Trong nhà ngược lại lành lạnh, mang về một ít chim trĩ, cũng có thể tăng thêm ít náo nhiệt đây.
- Ngươi ngược lại nhìn thoáng được!
- Học từ tỷ tỷ!
Tứ Nương cười nói:
- Cô nương, đừng trách tỷ tỷ đem ngươi kéo tới nơi này làm tục vụ, nếu ngươi không giúp đỡ ta làm việc, ta khả năng mất một ngày bận bịu cũng không làm xong được!
- Đây là chuyện muội muội cần làm, gia gia ở nhà thường nói, hũ gạo không dành cho phế nhân!
- Ha ha, nói tới lão gia tử, lão gia tử ở Yến kinh có viết thư lại đây không?
Nguyệt Hinh lễ phép nói:
- Ngày hôm trước vừa gửi tới, gia gia nói hắn ở Yến kinh, tất cả đều tốt, Bệ Hạ dự định để hắn đến quản lý Quốc Tử giám.
- Kỳ thực, sống như lão gia tử, cũng coi như thoải mái, không cần bận tâm chuyện gì, có thể an hưởng tuổi già.
- Tỷ tỷ nói phải, khi còn trẻ cầu cạnh, sau khi lớn tuổi lại bỏ!
Tứ Nương cười nói:
- Bình thường cô nương hay nói chuyện với A Bắc như vậy sao?
- So với ta, phu quân càng nói vậy!
- Ngược lại cũng đúng, cái miệng đó của hắn, thực sự là… Ừm, ngươi mặt đỏ làm gì?
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)