Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 484: TRỞ VỀ

Nguyệt Hinh ấp a ấp úng, nói:

- Tỷ tỷ, có chuyện, muội muội không biết không biết có nên nói hay không.

- Nói đi, nơi này không có người ngoài.

- Mấy ngày nay muội muội vẫn xem tỷ tỷ làm sổ sách, chi tiêu nuôi quân xác thực không nhỏ, bây giờ còn đỡ, trên tay không binh trong lòng xác thực không vững vàng, số tiền này không thể tiết kiệm… Nhưng học xã, y quán vân vân những thứ này. . .

Tứ Nương hứng thú hỏi:

- Cô nương cảm thấy không đáng?

- Đây là chuyện thật tốt, đáng giá, từ cổ chí kim, bao nhiêu đại thánh đại hiền để sở cầu.

- Vậy?

Nguyệt Hinh lấy can đảm nói:

- Muội muội chẳng qua cảm thấy, bây giờ chúng ta là tiểu gia nhà nghèo còn làm vậy được, ngày sau gia nghiệp lớn, cứ làm như vậy, ta sợ không chống đỡ nổi.

Tứ Nương gật gù, nói:

- Trước mắt làm vậy vì nện chắc nền đất, sau đó làm sao, theo nó đi thôi, làm tốt nhiệm vụ trước mắt rồi tính tiếp.

- Tỷ tỷ, cái này…

- Trước tiên lấy nơi này làm căn bản, thu lòng người, chuyện sau này, sau này hãy nói, nếu như thật sự có sau này, cũng không ai dám nói không thay đổi.

Nguyệt Hinh nói:

- Muội muội rõ ràng.

Tứ Nương cảm khái nói:

- Ngươi là người thông minh lanh lợi, học thêm xem thêm, có thể giúp đỡ, cố giúp đỡ, đừng thấy ta nuôi những nha đầu kia trong hậu viện mà nghĩ này nghĩ nọ, nữ nhân có thể làm việc như ngươi, một cái cũng không. Còn nữa, nữ nhân Yến Quốc xuất đầu lộ diện tự do, không giống như khuê nữ đại gia Càn Quốc ngươi cần phải tuân thủ nghiêm ngặt lễ nghi.

Nguyệt Hinh cười nói:

- Như vậy mới tự do, tháng ngày trải qua cũng thoải mái, không buồn!

- Ta cũng biết ngươi là một người rảnh rỗi không chịu nổi, tuy nói bảo ngươi coi chúng ta như người một nhà, ít nhiều vẫn quá mức khách sáo, nhưng, cố gắng tranh thủ làm một người hữu dụng đi!

". . ." Nguyệt Hinh.

Lúc này, quản gia thành thủ phủ, Tiếu Nhất Ba đi tới bẩm báo:

- Phong tiên sinh, chủ thượng bọn họ trở về rồi.

Bể nước nóng sau nhà đã được xây xong rồi, so với thiết kế lớp học và y quán còn nhanh hơn, rốt cuộc khổ ai cũng không thể để lãnh đạo khổ.

Lúc này, Trịnh Phàm ngâm mình trong bể, nhắm hai mắt, hưởng thụ nhiệt độ dễ chịu này.

Một khối đá trôi nổi ở bên người Trịnh Phàm, thường thường sẽ bốc lên chút bọt khí, khung cảnh lúc trước hai cha con còn ở Hổ Đầu thành, phảng phất hiện tại về lúc trước.

Tứ Nương mặc một bộ áo lụa mỏng, giúp Trịnh Phàm lau lưng.

- Chủ thượng, A Trình đã lĩnh hai ngàn binh mã vào núi rồi.

- Hừm, phải làm tốt đầu đuôi.

Chuyện kho báu Hách Liên gia, tốt nhất nên che giấu, bởi một khi chuyện này truyền đi, khó tránh khỏi sẽ khiến triều đình phản cảm.

Về phía Diêu Tử Chiêm, bởi kho báu Hách Liên gia chỉ còn lại không tới một phần, Trịnh Phàm tin tưởng lão già kia sẽ hỗ trợ bảo mật, nếu đây tràn đầy kho báu, ông lão này có đáp ứng bảo mật hay không đều không quan trọng, bởi Trịnh Phàm không thể để hắn sống sót rời khỏi nơi này.

- Tất cả đều chuẩn bị thỏa đáng rồi, các Man binh tiến vào lấy ra tiền hàng, lại bao bọc lại, coi như sản vật núi rừng, được vận chuyển trừ trong núi.

- Hừm, mấy ngày nay, khổ cực ngươi rồi.

- Không khổ cực đây, đây là chuyện nô gia phải làm, ngược lại chủ thượng ngài, lần sau ngàn vạn lần không được mạo hiểm nữa.

Trịnh Phàm nói:

- Hừm, tốt, đúng rồi, Hách Liên Bảo Châu kia, ngươi sắp xếp một chút đi, hiện tại còn không biết thân phận của nàng, ngươi trước tiên đơn độc thu xếp nàng một chút.

- Được rồi, nô gia hiểu!

Trịnh Phàm nhớ nhớ, nói:

- Diêu Tử Chiêm bên kia, chọn hai đại thẩm hơi già già trong kỹ viện của Thịnh Lạc thành cho hắn, chọn loại có thể trạng lớn.

Tứ Nương cười cười:

- Chủ thượng, tốt xấu gì người ta cũng là Văn Thánh đương đại, ngươi làm như vậy có ổn không?

- Ăn quen da mỏng thịt mềm rồi, thay đổi khẩu vị một chút cũng được, cần trải nghiệm cuộc sống nhiều mới có thể viết ra thơ ca lai láng, ta đây cho hắn thêm một điểm sinh hoạt phong phú!

- Chủ thượng nói có lý, vậy chủ thượng có phải cũng muốn đổi người thêm trải nghiệm không?

- Hả?

Trịnh Phàm làm bộ, không nghe hiểu nghĩa bóng của Tứ Nương, ngược lại vui vẻ nói.

- Có thể đổi chỗ khác sao?

Sáng sớm, gà trống gáy sớm rất hăng say, tựa hồ cho rằng mặt trời do mình gọi ra vậy.

Bởi khí trời đã ấm, Trịnh Phàm đổi áo nỉ cất bước trên tường thành Thịnh Lạc thành, cùng đi bên người hắn chính là Diêu Tử Chiêm.

Sắc mắt Diêu Tử Chiêm hơi trắng bệch, lưng cũng hơi còm, nói tóm lại, hẳn bị nghiền ép không nhẹ!

- Diêu sư, ngươi nói xem tòa thành này tiếp theo nên làm thế nào?

Hỏi vấn đề này giống công ty người ta mới khai trương, phỏng vấn ngươi nói một chút về công ty, người ta chỉ muốn nghe một vài lời nói cát tường, mà không phải muốn nghe ngươi phân tích thị trường, ngành nghề gì đó.

Diêu Tử Chiêm trầm ngâm chốc lát, nói:

- Thịnh Lạc, Thịnh Lạc, lấy tâm lý hưng thịnh yên vui, lão phu cho rằng bách tính Thịnh Lạc thành được Trịnh lão đệ trị hạ, sẽ bình an, vĩnh hưởng yên vui. Ồ, đúng rồi, Trịnh lão đệ không ngại dâng thư cho Bệ Hạ Yến Hoàng ngươi, đổi tên tòa thành này thành Vĩnh Lạc, chẳng phải càng thích hợp hơn sao?

- Vĩnh Lạc?

- Đúng vậy, Vĩnh Lạc, Yến Hoàng nhà ngươi vừa mới cải nguyên thành Vĩnh Bình, sau khi cải nguyên, một ít thành trì có thể thuận theo Đế tâm thay đổi, Tấn địa là vùng đất mới, đem Thịnh Lạc cải danh Vĩnh Lạc cũng có ngụ ý an lành!

Trịnh Phàm nhìn Diêu Tử Chiêm nói:

- Cho nên, nếu thật sự đổi tên thành công, ta chính là Vĩnh Lạc thành thủ?

- Đúng.

- Không hay lắm chứ?

- Có gì không thích hợp?

- Tướng ăn quá khó coi rồi.

- Chỗ nào khó coi?

- Quá trực tiếp đi.

- Chỗ nào trực tiếp rồi?

Nói thật, nếu không biết Diêu Tử Chiêm không phải Xuyên Việt giả, Trịnh Phàm ngược lại thật cho rằng con hàng này giống mình trước đây, ra sức khuyến khích Lục hoàng tử tạo phản.

- Việc này, cho phép ta trở về cùng các phụ tá thương nghị một hồi.

- Tất nhiên nên làm vậy!

- Gần đây Diêu sư sinh hoạt thỏa mãn chứ?

- Cũng được!

- Ngươi thích là tốt rồi, ngày nào đó ta sẽ sai người mang một vò rượu pín hồ cho Diêu sư.

- Cầu cũng không được.

- Ha ha!

Trịnh Phàm và Diêu Tử Chiêm tách ra, Diêu Tử Chiêm muốn đi lớp học vừa mới xây dựng một nửa, đi dạy học cho đám hài tử kia, kỳ thực để một đại văn hào đương đại đi khai sáng cho hài tử, đúng là đại tài tiểu dụng, hơn nữa cũng không thể tới mức những hài tử này sẽ nhiễm phải văn khí của hắn, từ đây nhất phi trùng thiên hay gì đấy.

Then chốt vẫn là mượn dùng tên tuổi của Diêu Tử Chiêm, làm quảng cáo, đánh bóng tên tuổi của mình.

Tuy rằng Yến nhân trên đầu môi nói xem thường người nước Càn văn nhược, nhưng trong xương vẫn có một ít " Không tự tin về văn hóa”, lúc không có chuyện gì, cày cày thêm chút danh vọng, nói chung không mất gì.

Trịnh Phàm trở lại phủ đệ của mình, hắn kỳ thực không có bao nhiêu chính vụ cần làm, lúc ba ngày hội họp một lần, chư vị Ma Vương sẽ đem một ít chuyện tương đối quan trọng và chuyện mình cần quyết đoán, bẩm báo trên nồi cơm một chút, Trịnh Phàm cũng vui vẻ làm một tên chưởng quỹ hất tay sai bảo.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!