Phiền Lực nói:
- Không nghĩ ra, vậy không cần nghĩ nữa.
- Nhưng làm vậy có được không?
Phiền Lực lại suy tư một hồi, nói:
- Nghĩ thông, bọn họ đang đang làm cu li, không nghĩ ra, bọn họ vẫn đang làm cu li, có được hay không, rất quan trọng sao?
Tiểu kiếm đồng trừng mắt nhìn, đưaa tay vỗ sọ não của Phiền Lực, nói:
- Tuy cảm thấy ngươi nói mấy câu phí lời, nhưng ta vẫn cảm thấy rất có đạo lý.
Phiền Lực tiếp tục cười.
- Không quản nữa, không quản nữa, ta bắt đầu luyện kiếm!
Phiền Lực nghe vậy, đem tiểu kiếm đồng từ trên vai mình xuống.
Tiểu kiếm đồng rút ra một cái kiếm gỗ nhỏ, nguyên bản sư phụ nàng có ba thanh kiếm, nhưng tất cả đều bị Trịnh Phàm lấy đi, lúc này nàng chỉ dùng một thanh kiếm gỗ do Phiền Lực gọt ra.
Nói là luyện kiếm, nhưng cũng chỉ luyện một chút kỹ năng.
Dưới ánh trăng, tiểu kiếm đồng luyện rất nhập tâm.
Nàng ở độ tuổi này, đi đánh cơ sở cho thân thể hoặc câu dẫn kiếm khí hay gì đấy, đều hơi sớm một chút, trước xương cốt không phát dục hoàn toàn làm việc này chỉ có lợi trước mắt không lâu dài, nhưng đem kỹ năng luyện tập trước, đồng thời đầu óc bắt đầu suy tư và cảm ngộ rất quan trọng, nếu làm được điều này, sau này chân chính cầm kiếm sẽ tiến triển cực nhanh.
Phiền Lực an vị dưới tường thành, nhìn tiểu kiếm đồng múa kiếm.
Chờ luyện được vài lần, tiểu kiếm đồng xoa xoa mồ hôi trên trán, nói với Phiền Lực:
- Đến lượt ngươi.
- Được rồi!
Phiền Lực gật gù, cầm búa của mình, đứng dậy đi về phía trước mấy bước.
Hai người một lớn một nhỏ, sau khi tản bộ, tiểu kiếm đồng luyện kiếm bên ngoài sợ cô đơn, cho nên dạy Phiền Lực luyện kiếm.
Trên phương diện này, tiểu kiếm đồng không giấu làm của riêng chút nào, tuy nàng còn nhỏ tuổi, nhưng không chỉ kế thừa y bát của sư phụ đồng thời còn hấp thu không ít kiếm pháp của Bách Lý gia.
Nguyên bản, nàng chỉ cảm thấy tẻ nhạt muốn tìm đồng bọn, rốt cuộc thấy Phiền Lực cộc lốc ngây ngốc, mà mỗi lần luyện kiếm, đều rất buồn cười.
Nhưng lần này, lúc Phiền Lực cầm lấy búa bắt đầu vung vẩy.
Tiểu kiếm đồng có chút trợn mắt ngoác mồm phát hiện, bên cạnh búa có từng đạo từng đạo cương khí đang lưu chuyển, tuy rằng không phải cầm kiếm, nhưng cũng vung ra kiếm khí.
Thân thể của Phiền Lực không hề giống kiếm khách phiêu dật phổ biến, nhưng lúc này trên người hắn hiển hiện ra chính là một loại ý cảnh cực kỳ sâu xa.
Đặc biệt sau thời khắc luyện xong một vòng chu thiên, xung quanh vị trí của hắn, từng sợi từng sợi kiếm khí trực tiếp cắt chém cỏ dại mới mọc một lần.
Do niệm ngự kiếm, do kiếm đạo niệm.
Tiểu kiếm đồng thở một hơi dài nhẹ nhõm, cau mày, ngồi trên mặt đất, vứt kiếm gỗ trong tay mình sang một bên, sinh hờn dỗi.
Cảm giác giống như gặp một thằng học sinh ngốc nhất lớp, trong kỳ thi lại vượt qua môn học của nàng tâm đắc!
Phiền Lực thả búa xuống, ngồi xổm trước mặt tiểu kiếm đồng, tiếp tục cười cộc lốc.
Tiểu kiếm đồng bĩu môi, Phiền Lực tiếp tục cười.
Tiểu kiếm đồng nắm bùn đất ném lên người Phiền Lực, Phiền Lực vẫn tiếp tục cười.
Tiểu kiếm đồng bất đắc dĩ, đi tới trước mặt Phiền Lực, nói:
- Ta còn kiếm thức tầng tiếp theo, ngươi có muốn học hay không?
Trong mắt Phiền Lực lộ ra vẻ nghi hoặc.
- Ngươi ngốc, ngươi không muốn học sao? Ngươi có biết bao nhiêu kiếm khách cầu mãi một đời, đều không được hay không!
Phiền Lực lắc đầu một cái.
- Vẫn không muốn sao?
Tiểu kiếm đồng tức đến giậm chân.
Lúc này, nàng có cảm giác giống trước đây sư phụ đối mặt với sự bướng bỉnh của mình.
Nếu như nói nàng là trời sinh kiếm phôi, như vậy thằng ngốc to con trước mắt này, khả năng cao cũng vậy, thậm chí phẩm chất còn cao hơn, không hề thua kém gì so với nàng.
Nhưng hắn tựa hồ lại ngây thơ, không động lòng chút nào.
- Ngươi rốt cuộc có muốn học hay không a! Nói mau, nói mau, nói mau a! ! !
Phiền Lực gãi đầu một cái, nói:
- Ngươi muốn ta học đến vậy sao, vậy ta học đi!
". . ." Tiểu kiếm đồng.
- Đầu gỗ, ngươi thực sự khiến ta tức chết, kiếm pháp tốt như vậy, ngươi cần phải đợi ta cầu ngươi đi học sao? Ngươi nói một chút coi, ngươi không không học cái này, ngươi học cái nào nữa? Ngươi thấy có cái gì đáng giá để học hơn cái này sao?
Phiền Lực cười ngây ngô gật gù.
Tiểu kiếm đồng không tin nói:
- Ta không tin.
Phiền Lực không phản bác, tiếp tục cười ngây ngô.
- Trước kia ngươi học cái gì?
Tiểu kiếm đồng hỏi.
- Học chính ta.
- A, sau này ngươi dự định học cái gì?
- Vẫn học chính ta!
…
Màn đêm thăm thẳm.
Sau khi luyện kiếm xong, tiểu kiếm đồng lại trở về vị trí vai của Phiền Lực, hai người một lớn một nhỏ bắt đầu trở về.
- Đầu gỗ, lời ngươi vừa nói, sư phụ ta cũng từng nói, hắn nói, chờ sau khi ngươi đạt đến độ cao chân chính, ngươi có thể tự mình lĩnh ngộ rồi.
- Ừm.
- Ngươi với nói học của mình, có phải cũng có ý này?
- Ừm.
- Nhưng ngươi kém xa sư phụ ta, tuy nói sư phụ ta chết hơi ngu ngốc, nhưng kiếm pháp của hắn, thật sự rất cao rất cao!
Phiền Lực lại gật đầu nói:
- Ừm.
- Cho nên, vừa rồi ngươi chỉ chém gió với ta thôi, đúng không?
Phiền Lực dừng bước lại, ngẩng đầu nhìn mặt trăng, trầm tư chốc lát, nói:
- Ừm!
- Đại đầu gỗ, ngu đầu gỗ, chết đầu gỗ!
Tiểu kiếm đồng gãi tóc Phiền Lực, mãi đến khi biến đầu tóc hắn thành tổ chim mới thôi.
- Ta muốn lớn lên nhanh một chút.
- Ừm!
- Ta muốn luyện kiếm thật sớm!
- Ừm.
- Ta muốn giết tên họ Trịnh kia.
- Ừm.
- Ngươi không tức giận?
- Ừm.
- Hắn không phải chủ nhân của ngươi sao?
- Ừm.
- Ngươi đồng ý để ta giết hắn?
- Ừm.
- Ai, nhưng hắn giết sư phụ ta, ta có thể nể mặt mũi của ngươi, lưu hắn toàn thây.
- Ừm.
- Hoặc ta có thể lưu hắn một hơi? Nhưng ta vẫn phải phế bỏ hắn.
- Ừm.
- Ngươi làm sao không để ý vậy.
- Ừm.
Tiểu kiếm đồng sắp cạn lời, nhưng vẫn cố nói:
- Ta nói, nếu đến thời điểm ta thật sự ra tay với hắn, ngươi có giết ta hay không?
Phiền Lực dừng một chút, rất bình tĩnh hồi đáp:
- Ừm.
- Ngươi cam lòng?
Phiền Lực lộ ra nụ cười ngây ngô.
- Cam lòng.
- Chết đầu gỗ, ngu đầu gỗ, vương bát đản!
Tiểu kiếm đồng bắt đầu chà đạp lên tóc của Phiền Lực.
Phía trước, hiển lộ ra bóng dáng của A Minh, A Minh ngồi ở trên đầu tường, cầm túi nước trong tay, uống một mình đồng thời nhìn ánh trăng.
Tiểu kiếm đồng đem miệng kề sát tai của Phiền Lực, nhỏ giọng nói:
- Ta nói cho ngươi biết nha, ta cảm giác được trong đám người các ngươi, người ưa nhìn nhất, chính là hắn.
Phiền Lực ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn A Minh phía trên.
A Minh cúi đầu, nhìn xuống dưới, hỏi:
- Nhìn cái gì?
- Nàng nói dung mạo ngươi đẹp đẽ.
". . ." Tiểu kiếm đồng.
- A.
A Minh cười một tiếng, không để ý lắm.
Tiểu kiếm đồng náo loạn, đỏ thẫm mặt, thật muốn một kiếm đâm chết tên đầu gỗ này.
A Minh đúng là đẹp đẽ, ngầm, đám tiểu nương trong phủ đệ thường bài danh nhan trị một lần.
Xếp số một, chính là A Minh, bởi vì A Minh mang loại khí chất u buồn, đối với cô gái trẻ tuổi mà nói, quả thực là mê hồn dược.
Loại quái gở, loại hờ hững kia, loại yên tĩnh kia…
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)