Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 487: LÚNG TÚNG

Kỳ thực, trên nhan trị, người mù cũng không kém chút nào, theo lý thuyết, người mù mới là kẻ ưu nhìn nhất, bằng không lúc trước ở Hổ Đầu thành, đám phu nhân giáo úy trong thành cũng không thầm thương trộm nhớ như vậy.

Nhưng ngày thường người mù sống tư thái quá rõ ràng một tí, không phải không hòa khí, cũng không phải không hờ hững, dưới ánh nhìn của hắn, ngươi như bị cởi sạch hoàn toàn, mà cảm giác này không phải ai cũng cảm nhận được.

Đối với tiểu kiếm đồng, người mù Bắc chính là tượng trưng đáng sợ nhất.

Còn Trịnh Phàm, kỳ thực Trịnh Phàm cũng không kém, tuy rằng tướng mạo vẫn chưa được tính là nam thần, nhưng hắn là người quyền lực nhất trong phủ, vẫn có sức hấp dẫn rất mạnh.

Chỉ là các nữ nhân trong phủ đệ tự nhiên biết rõ mỗi đêm chủ thượng ở cùng ai, đừng nói đi tranh nam nhân với Tứ Nương, ngay cả trong đáy lòng của bọn họ cũng không dám sắp xếp nam, hay bài danh nam nhân của Tứ Nương.

- A Lực, tường thành này cần phải sửa trong bao lâu?

A Minh hỏi.

- Rất lâu.

Phiền Lực hồi đáp.

- Không đủ nô lệ sao?

- Không đủ.

- Vậy chờ A Trình trở về, lại đi bắt một ít lại đây.

- Ừm.

Bình thường A Minh rất ít khi quan tâm đến những chuyện này, chỗ hắn phụ trách chính là những nhà xưởng kia, hiện tại vẫn còn trong quá trình xây dựng, có điều bởi xây dựng tường thành phân tán quá nhiều nhân lực, khiến việc hoàn thành nhà xưởng kia của hắn có chút xa vời.

Kỳ thực cái này giống như trò chơi chiến lược, sửa tường thành vì mục địch quân sự, còn xây nhà xưởng vì phát triển kinh tế, làm sao cân bằng giữa quân sự và kinh tế, đây vốn là vấn đề nan giải.

Hiện tại xem xét, phương thức giải quyết những vấn đề phức tạp trước mắt duy nhất, chính là vào núi bắt đám dã nhân trở về nô lệ.

A Minh tiếp tục uống rượu, Phiền Lực thì nói với tiểu kiếm đồng trên vai:

- Còn xem sao?

- Xem cái đầu đất ngươi!

Phiền Lực cười cợt, đi vào trong thành.

Hắn và tiểu kiếm đồng đều ở bên trong thành thủ phủ, chính xác trong một cái tiểu viện, cũng không phải một cái nhà.

Tiểu kiếm đồng từ trên vai Phiền Lực xuống, phất tay nói:

- Đại đầu gỗ, ta đi ngủ.

- Ừm.

Tiểu kiếm đồng trở về gian phòng, giây lát sau, nàng lại chạy ra

Dưới gốc cây sơn trà trong tiểu viện, Phiền Lực vẫn đang đứng đằng kia.

- Thứ kia trong phòng ta là cái gì?

Phiền Lực hơi nghi hoặc một chút ngẩng đầu lên, nói:

- Hả?

- Chính là cái kia, ngươi đi theo ta!

Tiểu kiếm đồng lôi kéo Phiền Lực tiến vào gian phòng của nàng, trong góc của gian phòng, bị một tấm gỗ ngăn cách ra một không gian nhỏ, đồng thời có chốt then cửa, bên trong lại có một cái bồn cầu.

Bồn cầu dùng chất liệu gỗ, phía dưới có một cái rãnh, phía dưới cái rãnh có một cái ống, dẫn tới một cái vại lớn phía sau bức tường.

Rốt cuộc, thời đại này làm gì có hệ thống thoát nước phức tạp, cũng không hiện thực, trừ phi đào vách tường gian nhà lên, rồi chôn ngầm xuống.

Trên bồn cầu còn có một rãnh nước lớn, trong rãnh nước chứa đầy nước, có một cái móc kéo.

- Đây là… Dùng rửa ráy?

Tiểu kiếm đồng hỏi.

Nàng từng thấy bên trong doanh trại có vật tương tự thế này, thứ đó để các binh sĩ rửa ráy, xem ra cái này cũng tương tự.

Phiền Lực khẽ cau mày, trong đầu xuất hiện hình ảnh tiểu kiếm đồng đứng lên trên bồn cầu rửa ráy.

Hắn lắc đầu một cái, chỉ vào bồn cầu nói:

- Tới ngồi lên.

Tiểu kiếm đồng ngồi lên.

Phiền Lực đưa tay ra, đặt ở trên thắt lưng quần, do dự một chút, vẫn không nói câu nói kia, ngược lại nói:

- Ngồi phía trên, đại tiện.

Nói thật, Phiền Lực nói chuyện bình thường rất thẳng thắn, để hắn dùng từ ngữ văn mình, thật làm khó hắn rồi.

- Đại tiện?

Tiểu kiếm đồng nghi hoặc một hồi, lập tức hiểu ra, trên mặt nhất thời đỏ ửng, xùy xùy nói:

- Ngươi làm cái này làm gì, ngươi chết đi!

Phiền Lực gãi đầu một cái, hắn giúp chủ thượng làm, đây là vật thí nghiệm đầu tiên, còn thứ ở nơi này, chình là sản phẩm thứ hai, bên trên tiến bộ hơn, có hoa văn bên trên.

- Vậy cái này?

Tiểu kiếm đồng chỉ vào cái móc kéo hỏi.

- Kéo một chút.

Tiểu kiếm đồng lôi một hồi.

- Rầm…

Nước từ rãnh nước bên trên xuống, đỏ vào bên trong máng.

- Như vậy!

Tiểu kiếm đồng cảm thấy rất mới mẻ, lại kéo thêm lần nữa.

- Rầm…

- Ha, thú vị.

- Ha ha.

- Rầm…

- Tại sao hết nước rồi?

Phiền Lực đi ra ngoài múc nước.

Ban đêm trong tiểu viện, vẫn có tiếng nữ hài cười xuyên, đồng thời có một bóng dáng to con không ngừng đi từ bên ngoài vào múc nước.

- Phu quân.

- Ừm.

- Tứ Nương, thực sự là nữ tử vô cùng lợi hại.

- Đúng thế.

- Tại sao phu quân biết nàng?

- Vận mệnh đi.

- Vậy phu quân, có phải cũng thích Tứ Nương?

- Ngươi hỏi cái này làm cái gì?

Nguyệt Hinh nói:

- Tứ Nương đẹp như vậy, phu quân hẳn thích chứ?

- Ta quan hệ với nàng, ở trình độ nhất định mà nói, so với anh em ruột thịt, thậm chí còn thân mật hơn, cho nên không tồn tại khả năng như ngươi nói.

Có điều, nói tới chỗ này, trong đầu người mù Bắc bỗng nhiên xuất hiện một nỗi nghi hoặc.

Bởi dựa theo lời giải thích này, bởi các Ma Vương đều sinh ra từ trong một cái phòng làm việc, mà tất cả đều được chủ thượng uốn nắn qua, như vậy các Ma Vương xem như vượt qua quan hệ "Anh chị em", sau đó… Chủ thượng tương đương với phụ thân của tất cả bọn hắn.

Rốt cuộc, tác phẩm bình thường đểu là “Đứa con tinh thần” của tác giả, là kết tinh của tác giả, Tứ Nương và chủ thượng quan hệ như vậy, không phải…

- Ta cảm thấy đám người thuộc hạ như phu quân ngươi, đều rất lợi hại đấy!

- Ha ha.

- Phu quân, ta có thể làm nương tử của phu quân, thiếp cảm giác rất may mắn!

- Không cảm thấy oan ức là tốt rồi, dù sao ta chỉ là một người mù.

Nguyệt Hinh khép mình gần người mù Bắc, nói:

- Nhưng trên cõi đời này, người có thể nhìn thấu triệt như phu quân, cũng không được mấy người. Thiếp thân cảm giác mình rất hạnh phúc, rất cảm kích gia gia ta đã chọn hôn sự này, bởi vì đổi sang thời điểm khác, phu quân sẽ không để ý đến ta.

Đúng lúc này, người mù Bắc bỗng nhiên ngồi dậy từ trên giường, trong lòng bàn tay xuất hiện một chuỗi ngân châm, trực tiếp bắn về phía xà nhà.

Lúc này trên sàn nhà truyền đến tiếng bước chân liên tục, người mù Bắc xuống giường, mặc một cái áo choàng lên người, lập tức mở cửa phòng ra.

Trong sân, Tiết Tam vừa quỳ một chân xuống, hiển nhiên vừa xuống từ trên xà nhà.

Nhìn thấy người mù Bắc đi ra khỏi cửa, Tiết Tam cũng không cảm thấy lúng túng, vỗ vỗ tay, nói:

- Ôi, muộn như vậy, người mù ngươi còn chưa ngủ sao?

- Nhìn trộm ta, thú vị sao?

- Không, không, buổi tối ta không ngủ được, cho nên xoay xoay trên nóc nhà, nhìn xem có thể trộm vặt được không, ngươi tiếp tục, ngươi tiếp tục đi.

Người mù Bắc hừ lạnh, hỏi:

- Ngươi dùng năng lực tiềm hành của mình, tới nghe trộm ta?

Tiết Tam cười ha hả, nói:

- Khà khà, sự thực chứng minh ngươi cũng không phát hiện được ta đi, ha ha ha ha, chỉ tiếc, lão tử một mực chờ đợi màn kịch quan trọng đây, ai biết nó vẫn chưa được khai mạc, thực sự tẻ nhạt, lúc đang định đi lại bị ngươi phát hiện rồi.

- Lần sau còn dám lại đây, ngươi không may như vậy đâu!

--------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!