- Ô, ta sợ ngươi quá cơ, hiện tại mấy người khác ta không đánh lại được, nhưng ngươi… Chà chà!
Người mù Bắc hừ hững nói:
- Muốn đánh một trận?
- Trở về tìm vợ của ngươi đánh nhau đi, gia gia không hầu hạ!
Nói hết, Tiết Tam lắc mình nhảy qua tường viện đi ra ngoài rồi.
Rời khỏi nơi ở của người mù Bắc, Tiết Tam đi thẳng tới vị trí sân sau của chủ thượng, cẩn thận từng li từng tí một đem thân thể của hắn, ẩn giấu ở trong bóng tối bắt đầu tới gần, lặng yên không một tiếng động, trèo lên nóc nhà của chủ thượng.
Ngày hôm nay hắn đã chịu kích thích rất lớn, lúc đang chuẩn bị đưa tay không vạch ngói trên trần, chợt sửng sốt.
Nghiêng đầu qua chỗ khác, nhìn bên cạnh, phát hiện một hài tử đang ngồi ở bên người hắn, một mặt âm hiểm cười nhìn hắn.
- Ngạch…
…
Hiện tại Tiết Tam rất lúng túng, bởi hắn rõ ràng, lúc này Ma Hoàn, tâm tình khẳng định không tốt đẹp.
Cái này tương đương với một đứa bé, cầm tiền ba ba cho, vô cùng phấn khởi xuống tầng lầu đi mua kẹo, sau khi hắn trở lại, phát hiện cửa bị khóa trái…
- Ma Hoàn, ta nói ta đi nhầm nóc nhà, ngươi có tin không?
…
Buổi sáng ngày hôm sau.
Trịnh thành thủ tình thần vô cùng thoải mái luyện đao trong sân.
Sau nửa canh giờ, thu đao kết thúc, Tứ Nương bưng bữa sáng lại đây, đồng thời đưa tới một cái khăn lông nóng ẩm.
- Chủ thượng không cần quá nóng ruột, lúc này mới lên cấp không lâu, làm thế nào cũng phải chậm rãi, ổn định căn cơ, ngài nghỉ ngơi một chút đi.
- Đây không phải vẽ tranh châm biếm như lúc trước, trước đây bởi cần kéo tình tiết câu chuyện dài hơn một chút, cho nên tác giả cố ý đề ép tiết tấu không cho thăng cấp.
Tứ Nương nói:
- Nói thì nói vậy, nhưng vẫn cần phải nghỉ ngơi, ổn định lại, lại nói, thể chất của chủ thượng ngài đã được vài người xem qua, trên thế giới này đã xem như người có thiên phú luyện võ cực cao rồi!
Trịnh Phàm cười nói:
- Luyện tập quen rồi, ngày nào đó thân thể không chảy mồ hôi, trái lại không thích ứng rồi.
- Tứ Nương, ta mua một ít dụng cụ, ngươi phê cho ta một chút bạc.
Trịnh Phàm đang lau mồ hôi, nghe được thanh âm này, hơi nghi hoặc một chút quay đầu lại, nhìn thấy Tiết Tam sưng mặt sưng mũi đứng ở nơi đó.
- Tam nhi, tối hôm qua ngươi làm gì đấy?
Tiết Tam cười cợt nói:
- Đánh với A Minh một trận.
- Vào lúc này, ngươi còn có tâm tình đánh với hắn?
Người ta khôi phục thực lực hơn người một tầng, ngươi thế nào lại đòi đánh nhau với hắn?
- Hắn nói ta lùn, nhưng nhịn ai không thể nhịn hắn, nên ta đánh!
- Há, thế là đánh.
Trịnh Phàm ngồi xuống, bưng lên chén cháo, nói:
- Ngươi ăn chưa?
- Ăn rồi, chủ thượng.
- Được rồi, ta phê.
Tứ Nương chuyển phiếu phê duyệt qua, riêng chuyện tiền bạc đều phải do Tứ Nương hoặc người mù Bắc phê duyệt, cho dù mấy Ma Vương khác muốn lấy dùng cũng không ngoại lệ.
- Chủ thượng, ngươi từ từ ăn, ta trước tiên đi làm, nhóm huynh đệ dưới tay ta đang chờ trang bị đây.
- Hừm, ngươi đi đi.
Tiết Tam xoay người đi rồi, hắn chọn năm mươi người dưới tay, huấn luyện, sau đó có thể trở thành thám tử trên chiến trường, cho nên cần mua thêm một ít trang bị, ám khí, phi trảo thậm chí là loại giáp da mỏng, tóm lại vẫn phải mất tiền mua sắm lần nữa.
- Tam nhi cứ thế đi rồi!
Tứ Nương hơi chút ngạc nhiên chống cằm. vừa nhìn Trịnh Phàm húp cháo vừa nói.
- Tâm tình hắn có vẻ không đúng!
- Còn không phải vì chủ thượng ngươi, A Lực đã lên cấp, Tam nhi vẫn chưa lên đây.
Trịnh Phàm ngạc nhiên hỏi:
- Không phải người mù Bắc vẫn chưa tấn thăng sao?
- Người mù người này, coi như sốt ruột, cũng không biểu lộ ra, Tam nhi không giống.
- Ha ha, có điều tối hôm qua A Minh ra tay rất tàn nhẫn.
- Nhưng không, bây giờ Tam nói chuyện đều lọt gió, đúng rồi, chủ thượng, đã có đội buôn đang đến chỗ chúng ta.
Trịnh Phàm nhẹ nhàng nhìn Tứ Nương, nói:
- Hừm, chuyện kêu gọi đầu tư xúc tiến thương mại, ngươi chưởng khống tốt là được.
Tứ Nương sực nhớ ra cái gì, nói:
- Đúng, vừa vặn trong phủ không thiếu tiền hàng, lần trước chủ thượng đánh hạ ba tòa làng xóm dã nhân, kiếm được không ít đồ tốt, những thứ này đều có thể lấy ra giao dịch.
Tuy Thịnh Lạc thành không phải địa phương đông đúc, nhưng nó lại vô cùng thích hợp làm một điểm trung chuyển thương lộ.
Trước mắt Tam Quốc kết thúc đại chiến, các thương nhân đã sớm không nhẫn nại được, bắt đầu rồi một làn sóng thương lộ mới.
- Đúng rồi, chuyện bên kia của Cao Nghị tiến hành thế nào rồi?
Cao Nghị, là tham tướng nhánh quân Tĩnh Nam quân kia, lúc trước Tĩnh Nam Hầu đem một đạo nhân mã trích cho mình, hắn là tướng lĩnh cao cấp nhất trong đó.
Muốn nuốt một ngàn Thiết kỵ Tĩnh Nam quân này, phải tiến hành mua chuộc hắn trước.
- Những giáo úy Tĩnh Nam quân kia ngược lại còn nói được, dùng vàng bạc tiền hàng ban thưởng xuống, bọn hắn đều thả lỏng ra, hơn nữa bọn hắn cũng rõ ràng quan hệ giữa chủ thượng và Tĩnh Nam Hầu, đều cho rằng chủ thượng ngài tiền đồ vô lượng.
Tứ Nương dừng một chút, lại nói:
- Nhưng tên Cao Nghị này, khó chơi hơn một ít!
- Ồ?
- Những năm nay Tĩnh Nam Hầu đề bạt không ít cán bộ trung tầng, bọn họ vô cùng trung thành đối với Tĩnh Nam Hầu.
Trịnh Phàm nghĩ nghì nói:
- Ý của ngươi là, ta làm sao lôi kéo hắn kỳ thực đều vô dụng, hắn chỉ nghe lệnh Điền Vô Kính?
- Đúng vậy, chủ thượng.
- Vậy thì khó làm, ta vốn muốn ăn hết nhánh binh mã này, tạo thành hiện thực lúc trước, nếu chạy đến chỗ Điền Vô Kính xin xỏ, đánh giá hẳn được đáp lại. Hiện tại không cách nào hàng phục Cao Nghị, nếu hắn vẫn không gật đầu, chỉ sợ không gặm nổi nhánh nhân mã này.
Tứ Nương nói:
- Chủ thượng, nguyên bản nhánh binh mã này thuộc về Tổng binh Nhậm Quyên tại Tín Túc thành.
- Ai, binh mã này chính là thịt trong lòng bàn tay mình, làm sao có thể cam lòng đưa cho người khác? Nhậm Quyên nơi đó cũng quyết định không thông, lúc trước Điền Vô Kính cắt một ngàn kỵ này đi, dưới cái nhìn của ta, vốn có ý gõ đầu Nhậm Quyên. Lại nói, lúc uống rượu vẫn vỗ ngực nói là người mình, nhưng lúc thật sự tính sổ, nhóm lão tướng Tĩnh Nam quân như Nhậm Quyên này, sẽ không xem ta như người mình… Quên đi, cơm này không dễ ăn rồi!
- Đúng!
- Đến tìm cơ hội gặp mặt với Điền Vô Kính!
Đối với Tĩnh Nam Hầu, ban đần Trịnh Phàm kính nể, sau đó là sợ hãi, lại nữa thì sản sinh ra một loại tâm tình đại ca chăm sóc tiểu đệ.
Cõi đời này, cũng không có mấy vị ca ca đến cứu mạng đệ đệ mình hai lần chứ?
- Một trận chiến lần trước của Kiếm Thánh và Tĩnh Nam Hầu, khả năng vết thương trên người vẫn chưa lành lại, kho hàng nô gia bên này có không ít thảo dược quý lấy từ Thiên Đoạn sơn mạch.
- Cứ đưa lễ vật trực tiếp này cho hắn chỉ sợ không thành, Điền Vô Kính là kẻ theo chủ nghĩa hiện thực!
Trịnh Phàm hỏi:
- Vậy nên làm gì?
- Trừ phi chúng ta đồng ý đem nhà xưởng của chúng ta, lấy ra chia cho Tĩnh Nam quân của Điền Vô Kính.
Tứ Nương dừng một chút, tiếp tục nói:
- Vì một ngàn Tĩnh Nam quân. . . Chủ thượng, có thể không đáng, hơn nữa nhà xưởng chúng ta vẫn còn chưa dựng lên.
- Ta biết, ta biết!
Nghĩ đến đây, phải đánh đổi nhiều thứ.
- Thực sự không được, vậy chỉ còn một con đường kia thôi.
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)