Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 489: THÁI TỬ (THƯỢNG)

Trịnh Phàm híp híp mắt, tiếp tục nói:

- Lần này trong Thiên Đoạn sơn mạch, binh mã Tư Đồ gia cũng xuất hiện, tuy nói đại bộ đội của bọn hắn đi hướng đông bắc phòng ngự dã nhân, nhưng hiển nhiên bất luận từ kinh đô Tấn Quốc lúc trước đến Ngật Đáp sơn kia, các tướng lĩnh Tư Đồ gia lưu thủ vẫn đồng ý làm ra một ít chuyện.

Tứ Nương hỏi:

- Chủ thượng, ngài dự định tự ý mở xung đột biên giới?

- Tự ý mở xung đột biên giới? Ha ha, ngươi không cảm thấy biện pháp này rất tốt sao, ngược lại đại bộ đội Tư Đồ gia không ở nơi này, chúng ta một thành đánh một thành, cũng ăn thiệt gì, nói không chừng có thể chiếm được một ít lợi lộc. Lại nói, ngươi quên lúc trước ở Thúy Liễu bảo, chúng ta đã làm nhiều lần như vậy rồi sao.

- Chỉ là lần trước Yến Quốc vốn dự định khai chiến, chủ thượng ngài thuận thế mà làm, lần này, tỏ rõ vào lúc này Yến Quốc không muốn khai chiến với Tư Đồ gia.

Trịnh Phàm cười cười, thâm ý nói:

- Nếu không có thế, ta sự sáng tạo thế!

- Chỉ là, chỉ đánh nhau trong Thiên Đoạn sơn mạch, vậy ảnh hưởng không lớn, nhưng nếu bắt đầu ma sát với Tư Đồ gia mà nói, con đường thương mậu sẽ bị ngăn cản.

Trịnh Phàm nói:

- Khống chế lại phạm vi là tốt rồi, ăn một nhánh binh mã của chúng hoặc hạ một tòa thành, Yến cường Tư Đồ gia yếu, chỉ cần chúng ta ăn vụng biết chùi mép, bọn họ không dám triển khai chiến tranh quy mô lớn. Tính toán ngày tháng, hẳn ngày mai Lương Trình có thể trở về rồi chứ?

- Đúng vậy, chủ thượng.

- Được rồi, chờ sau khi Lương Trình trở lại, chúng ta lại thương lượng một chút, ngược lại khoảng cách tới thời hạn ước định ba tháng còn đầy hai tháng, không cần vội!

Tứ Nương nói:

- Chủ thượng, nếu không chúng ta lại đi chăm sóc Cao Nghị kia?

Trịnh Phàm vung vung tay nói:

- Không cần thiết!

Đúng lúc này, người mù cầm trong tay một phong thư đi tới, nói:

- Chủ thượng, Yến kinh bên kia truyền tin tức đến, Nhị hoàng tử sẽ được phong làm Thái tử ngày mồng ba tháng sau.

Trịnh Phàm nghe vậy, đặt đôi đũa trong tay để xuống, thở dài, nói:

- Nên đến hay không?

- Còn một phong thư từ Lục hoàng tử đưa tới.

- Đi từ tuyến nào?

- Trạm dịch.

- Há, trong thư nói cái gì?

Nếu đi theo đường trạm dịch, hiển nhiên không thể lưu "Lời tâm huyết", bởi cái này giống thư từ nghi phạm trong trại giam gửi ra ngoài, nhất định sẽ bị kiểm tra.

- Lục hoàng tử nói, lần này đừng đưa bột ngô tới, hiện tại trong phủ đệ hắn chỉ hắn và mấy tên thái giám, ăn không hết.

- Ha ha.

Trịnh Phàm cười cợt, nói:

- Lấy một xe ngựa chở tiền hàng, sai người đưa đến phủ Lục hoàng tử ở Yến kinh, không cần che lấp hành tung!

- Thuộc hạ đã rõ.

- Không, để người mù tự mình đi một chuyến…

Trịnh Phàm chỉ về người mù, sắc mặt người mù vô cùng bình tĩnh, nhưng Trịnh Phàm lại do dự, bởi người mù Bắc vẫn còn chưa lên cấp, vào lúc này thả hắn ra ngoài làm việc, thật không nhân đạo.

- Ngươi đi gọi A Minh, để hắn mang theo tiền hàng đi Yến kinh, tiện thể đi nhận lấy những tên chưởng quỹ trong tay hắn.

Khóe miệng người mù Bắc lộ ra một nụ cười nhạt, nói:

- Thoải mái?

- Rộng rộng thoáng thoáng.

- Thuộc hạ đã hiểu.

Tứ Nương thì hơi lo lắng, nói:

- Chủ thượng, như vậy có vẻ quá trắng trợn rồi?

Trịnh Phàm lắc đầu một cái, nói:

- Hoàng Đế không thích con trai hắn cấu kết với võ tướng bên ngoài, nhưng càng không thích con trai hắn có ân với đám người kia về sau, đám người kia dám tàn nhẫn, hung tác, vong ân phụ nghĩa.

Lần này Diêu Tử Chiêm lĩnh hội một loại cảm giác khác.

Trước đây hắn luôn cảm giác mình là một người chơi thuyền, thuyền lái trên hồ.

Hiện tại, hắn chợt phát hiện, hóa ra đúng là nước chở thuyền.

- Diêu sư, lần này ngươi cảm giác thế nào?

Trịnh Phàm bưng chén trà cười nói.

Bên ngoài, tiếng đọc sách oang oang, một bọn nhỏ đang đi học, nói thật, tính cả vùng đất mới chiếm được, toàn bộ Đại Yến, Trịnh Phàm có thể nói là đệ nhất nhân có công lập nền giáo dục mới.

Lấy hệ thống giáo dục của thế gia môn phiệt trước đây, không phải người nào cũng có sách để đọc.

Diêu Tử Chiêm gật gù, chép miệng một cái, nói:

- Có một phong vị khác, có một phong vị khác!

- Diêu sư thích là được rồi!

- Trịnh lão đệ cớ gì tìm đến lão phu?

- Ngài cứ nói vậy, Diêu sư ngài ở chỗ này của ta dạy học, ta làm địa chủ, làm thế nào cũng phải tranh thủ thời gian đến thăm hỏi ngài mới đúng!

Diêu Tử Chiêm cười cười, nói:

- Nói đi, hai chúng ta, không cần đoán rồi!

Trịnh Phàm đi thẳng vào vấn đề:

- Yến Quốc ta, ngày mồng ba tháng sau sẽ sắc phong Thái tử.

Diêu Tử Chiêm nghe vậy, bấm chỉ tính toán một chút, nói:

- Dựa theo thời gian tin tức lan truyền đến Trịnh lão đệ bên này, lần này sắc phong, sứ giả của Tư Đồ gia hẳn không kịp đi, sứ giả Càn Quốc ta cũng không kịp, Tĩnh Nam Hầu ở Lịch Thiên thành, khoảng cách tới Mã Đề sơn mạch không xa, nếu muốn về vẫn được, nhưng Trấn Bắc Hầu hẳn sẽ không đi, cho nên Tĩnh Nam Hầu đại khái cũng không trở về!

- Đúng vậy, Trấn Bắc Hầu vừa về Bắc Phong quận vẫn chưa được bao lâu.

- Đúng vậy, tuy nói Nhị hoàng tử Yến Quốc chính là cháu ngoại Điền Vô Kính, nhưng nếu Trấn Bắc Hầu không đến, Tĩnh Nam Hầu cũng không tiện trở về xem đại điển sắc phong.

Đây là một loại suy tính xuất phát từ chính trị, Thái tử là căn bản của quốc gia, là phương châm kéo dài của tập đoàn mang lợi ích chính trị, mà trước mắt, hai vị Hầu gia một nam một bắc, rõ ràng chính là hai thái cực.

Đại điển sắc phong, nếu Trấn Bắc Hầu không đến, như vậy Tĩnh Nam Hầu khẳng định cũng không thể đến, bằng không một phương khác sẽ bị coi là đối tượng bị chèn ép.

- Tuy nói lễ đại điển sắc phong chút vội vàng một ít, nhưng Nhị hoàng tử Yến Quốc ngươi vào Đông Cung hẳn sớm có điềm báo trước mới phải, tại sao Trịnh lão đệ lại cố ý đem chuyện này đển hỏi lão phu?

- Tán gẫu nói nhảm thôi.

- Thật không? Sáu vị hoàng tử thành niên của Yến Quốc, Đại hoàng tử Cơ Vô Cương ở Bắc Phong quận, Nhị hoàng tử kế nhiệm Thái tử, Tam hoàng tử bị Trịnh lão đệ ngươi phế bỏ, Tứ hoàng tử có quân lữ Đặng gia đứng đằng sau, Ngũ hoàng tử thường thường không có gì lạ, Lục hoàng tử không càng không phải nói.

Diêu Tử Chiêm nhìn Trịnh Phàm hỏi:

- Lão phu cả gan hỏi một chút Trịnh lão đệ, chẳng lẽ ngươi đây trong quá trình đoạt đích này, muốn ai làm Thái tử? Có thể nói cho ta biết không?

- Đại hoàng tử, Cơ Vô Cương là ân chủ của ta.

- Cái này… Lúc trước lão phu đọc Trịnh Tử binh pháp của Trịnh lão đệ, còn cố ý nghe qua tiểu sử của Trịnh lão đệ, phát hiện Trịnh lão đệ đã từng cứu Lục hoàng tử?

Trịnh Phàm nói:

- Hừm, Lục hoàng tử giúp ta giới thiệu cho Đại hoàng tử.

- Thật chứ?

- Chính xác trăm phần trăm.

Diêu Tử Chiêm cười nói:

- Trịnh lão đệ thẳng thắn như vậy, để lão phu có chút bất ngờ.

- Ta người này, yêu thích tính sổ, một tay giơ tiền một tay nhận hàng, trương mục rõ ràng, trong lòng ta mới ổn định, nhưng có chút chuyện khó, không dễ tính, đó chính là trả nợ ân tình!

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!