Diêu Tử Chiêm cười nói:
- Lão phu đã hiểu, lão phu ngược lại nghĩ cho Trịnh lão đệ thêm một bút ân tình trướng, nhưng nói thật, cái này chung quy là chuyện nhà Yến Quốc các ngươi, cho dù lão phu biết được một tin tức, vậy đơn giản chỉ là ít chuyện do Ngân Giáp vệ lan truyền trở về triều đình Đại Càn ta mà thôi. Ngược lại có chuyện, Tam hoàng tử bị Trịnh lão đệ ngươi tự tay phế bỏ, ta biết hắn cũng có chút văn giáo chi tâm.
- Vậy thì sao?
Mẹ nó! Hiện tại ngươi nói Tam hoàng tử Yến Quốc bị văn hóa các ngươi thẩm thấu, có tác dụng quái gì?
- Lão phu lại biên tập cho ngươi một chút thông tin?
Trịnh Phàm lắc đầu một cái, nói:
- Ta muốn nghe Diêu sư giúp ta phân tích.
- Hả? Trịnh lão đệ, thứ lỗi ta nói thẳng, Nhị hoàng tử làm chủ Đông Cung, ngày sau trở thành chủ nhân Đại Yến, ngài là người của Tĩnh Nam Hầu, mà Tĩnh Nam Hầu lại là cậu ruột của Nhị hoàng tử, ngươi không cần làm cái gì, ngày sau thăng chức rất nhanh, kỳ thực con đường hoa hồng bày trước mặt ngươi rồi.
- Vậy Diêu sư nói chuyện không chân thành rồi.
Diêu Tử Chiêm sửng sốt một chút, lập tức cúi đầu, uống một hớp trà, nói:
- Điền Vô Kính, sẽ chết không được tử tế!
Trịnh Phàm trầm mặc, đầu ngón tay nhẹ nhàng đánh trên khay trà.
- Trừ phi Điền Vô Kính làm Hoàng Đế, bằng không, tuyệt đối không chết tử tế, nhưng hắn một mực khó tạo phản, cho nên…
- Chuyện sau này, ai biết được?
- Ha ha, lão đệ, ngươi biết lúc trước Tấn Hoàng và quan gia nhà ta, trong lòng bọn họ đều từng cảm khái qua cùng một chuyện, nhưng ngươi biết đó là chuyện gì không?
Trịnh Phàm không lên tiếng, Diêu Tử Chiêm lại tự hỏi tự đáp:
- Vì sao bên người trẫm không có một Điền Vô Kính?
Trịnh Phàm cười khẩy, nói:
- Đúng dịp, ta cũng thường nằm mơ vì sao bên cạnh ta không có mười vạn Thiết kỵ.
- Trịnh lão đệ, lúc trước ngươi còn nhớ vì sao lão phu từng hỏi ngươi trong Thiên Đoạn sơn mạch, phải chăng thân thể Yến Quốc có bệnh?
- Nhớ!
- Kỳ thực, Trịnh lão đệ ngươi nghĩ sai rồi, khả năng dưới cái nhìn của ngươi, nếu thân thể Yến Hoàng xảy ra sự cố, mới có lợi đối với Đại Càn ta, nhưng trên thực tế Đại Càn ta sợ, chính là thân thể Yến Hoàng gặp sự cố!
Thân là thần tử địch quốc, sợ sệt thân thể Quân vương đối phương gặp sự cố, theo thông thường mà nói, cái này cần vị Quân Vương kia là hôn quân mới được.
Nhưng vừa vặn ngược lại chính là, Yến Hoàng nhìn ngang liếc dọc, đều không dính líu gì đến hai chữ Hôn Quân.
Ngươi nói hắn cực kì hiếu chiến, ngược lại có một ít, nhưng người ta đã chiếm được nửa Tấn Quốc rồi, chỉ có ngươi thua trước, danh tiếng mới nát thôi!
- Nhị hoàng tử Yến Quốc ngươi là một tên thủ thành chi quân, không phải là hùng chủ.
- Cái này Ngân Giáp vệ đều biết?
- Nhị hoàng tử đọc sách gì, viết văn chương, làm chuyện gì, chỉ cần có thể tra xét đến, đều bị thu thập đưa về Thượng Kinh, Ngân Giáp vệ có bộ phận chuyên phân tích, lão phu cũng là một thành viên trong đó.
Trịnh Phàm cười cười cà khịa, nói:
- Ta nói người Càn Quốc các ngươi, nếu có thể đem năng lực của đám thám tử đặt hết lên việc chỉnh đốn quân bị, lần trước cũng không đến nổi bị đánh thảm như vậy!
Diêu Tử Chiêm không để ý Trịnh Phàm nói móc, mà tiếp tục nói:
- Yến Hoàng muốn đem công việc của ba thế hệ, trong một đời người hắn làm cho xong!
Nói xong, Diêu Tử Chiêm vươn ngón tay, bắt đầu chậm rãi tính:
- Theo lý thuyết, cắt giảm môn phiệt, trung ương tập quyền, cần một đời Hoàng Đế hoàn thành. Hoàng Đế đời kế tiếp, có thể sẵn sàng ra trận, khai chiến bên ngoài. Hoàng Đế đời kết tiếp nữa, tiếp nối người trước, mở lối cho người sau, xưng bá phương Đông.
Diêu Tử Chiêm dừng một chút, tiếp tục nói:
- Cơ Nhuận Hào muốn một hơi, làm xong tất cả cho hậu bối tử tôn, không nói tạo nên một Đại Hạ mới thống nhất phương Đông, chỉ ít cũng phải đánh hạ hai nước, để Yến Quốc triệt để trở thành quốc gia mạnh nhất phương Đông. Nguyên bản chí ít cần năm năm trở lên để tu sinh dưỡng tức, thậm chí cần mười năm cũng không quá đáng. Yến Quốc có thể hoàn toàn tiêu hóa hết vùng đất mới, phải biết lúc trước kỵ sĩ Tam Tấn không hề yếu, nếu Yến Quốc có thể xây dựng ra một nhánh đại quân dã chiến, sau này xuất chinh, Thiết kỵ ba đường đều xuất hiện, ai dám so tài?
Diêu Tử Chiêm chốt lại:
- Đương nhiên, Đại Càn ta cũng có thể lấy hơi, dựa vào tài phú Giang Năm, chỉnh đốn binh mã, xây dựng phòng tuyến tốt, khi đó nội loạn Sở Quốc cũng nên kết thúc, đến thời điểm Càn Sở liên minh, đối kháng Yến Quốc, thắng bại khó dò
Trịnh Phàm hờ hừng nói:
- Cho nên?
- Cho nên, nếu thân thể Yến Hoàng thật sự xảy ra vấn đề, như vậy khả năng trong vòng một năm, một vòng chiến sự mới sắp mở ra, hắn muốn lúc còn khỏe mạnh, nhìn thấy Thiết kỵ Đại Yến của hắn, chân chính đạp phá Thượng Kinh Đại Càn ta, chí ít phải đánh Càn Quốc giống như Tấn Quốc, chỉ còn dư lại nữa giang sơn. Đây là chấp niệm của Thiên tử, đây là tâm ma Đế Vương. Tuy lão phu không cầm binh, nhưng lão phu giỏi về phỏng đoán lòng người.
Trịnh Phàm ngáp một cái, nói:
- Diêu sư, ngươi lạc đề rồi.
- Lão phu đã trả lời rồi.
- Ách, ở chỗ nào?
Diêu Tử Chiêm nói:
- Nếu thân thể Yến Hoàng khỏe mạnh, không xảy ra vấn đề gì, vây chỉ cần vị thủ thành chi quân kia là đủ, Thái tử ngày sau kế thừa đại thống, hẳn là chuyện như đóng thuyền. Nếu thân thể Yến Quốc xảy ra sự cố, mạnh mẽ lần thứ hai khởi binh. . .
Nói tới chỗ này, Diêu Tử Chiêm nhắm chặt mắt lại.
- Vào lúc này ngài còn muốn nước đục thả câu?
- Lão phu không phải thừa nước đục thả câu, mà là. . . Ha ha, nếu Yến Hoàng mạnh mẽ lần thứ hai khởi binh, thuận lợi trực tiếp đánh vỡ Đại Càn ta giống như lần trước mà nói, vậy nói rõ Đại Càn thực sự là bùn nhão không dính lên tường được, mà Yến nhân các ngươi quả nhiên là Thiên mệnh sở quy.
Diêu Tử Chiêm dừng một chút nhìn Trịnh Phàm, nói:
- Nến Đại Càn chống được…
Nói tới chỗ này, Diêu Tử Chiêm chậm rãi mở mắt ra, con mắt của hắn, có chút ửng hồng, đồng thời bắt đầu thở hổn hển, chậm rãi nói:
- Như vậy Yến Hoàng bắt buộc phải chọn một hoàng tử giống hắn nhất, tới đón sự hỗn loạn này, đem vận nước đánh cược xuống, tiếp tục tiếp tục đánh, mãi đến khi một phương triệt để vỡ bàn… Bởi cuộc chiến này đã không có đường lui!
- Hoàng tử giống hắn nhất?
Trịnh Phàm đưa tay vuốt cằm, trong lòng bách chuyển thiên hồi.
Diêu Tử Chiêm đem nước trà trong chén uống một hơi cạn sạch, nói:
- Thứ lỗi lão phu nói thẳng, bên trong sáu vị hoàng tử thành niên kia, dựa theo những tin tức tập hợp được, dưới lão phu phân tích, hoàng tử giống Yến Hoàng nhất, hẳn là…
Diêu Tử Chiêm dựng thẳng một ngón tay cái đối với Trịnh Phàm, Trịnh Phàm lặng yên không một tiếng động thu hồi ngón út về, cũng chỉ còn dư lại một ngón tay cái.
Hai ngón tay cái đáp lại một hồi, Diêu Tử Chiêm đứng lên, đưa tay vỗ vỗ vai của Trịnh Phàm, trọng âm hơi kéo dài nói:
- Cho nên, Trịnh lão đệ, quan hệ giữa ngươi và Đại hoàng tử, ngàn vạn không thể đoạn, cùng lắm đi thêm đường vòng một chút!
Trên mặt Trịnh Phàm lộ ra vẻ hiểu, hắn đứng dậy, chắp tay nói với Diêu Tử Chiêm:
- Đa tạ Diêu sư giáo huấn.
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)