- Lão già kia nói chuyện có chút giấu giấu diếm diếm.
Người mù vừa bóc quả quýt vừa nói.
Trịnh Phàm nhận khăn ướt từ trong tay Nguyệt Hinh, lau tay nói:
- Đây không phải dấu dấu diếm diếm sao.
- Có điều, chủ thượng, cái này cũng không phải hoàn toàn không có dẫn dắt, tỷ như lão đầu nhi kia nói chuyện liên quan đến việc sắp xếp Thái tử, thuộc hạ cảm thấy có chút đạo lý.
- Cái này, còn phải xem thiên ý, có điều ta vẫn cảm thấy không chân thực, cánh chim của Lục hoàng tử bị gạt bỏ gần hết rồi, khả năng Tiểu lục tử là cọng lông thô nhất đen nhất rồi. Nếu sau đó thật sự có khả năng kia, hắn ngồi lên vị trí kia, có thể phục chúng sao?
Người mù nhét một múi quýt vào miệng, một bên nghiền ngẫm một bên nói:
- Chủ thượng, hiện tại người tinh tường có thể nhìn ra Đại Yến, kỳ thực chia làm Tam đại bá chủ, Trấn Bắc Hầu một tôn, Tĩnh Nam Hầu một tôn, Yến Kinh một tôn. Kỳ thực, luận thực lực chân chính, vị ở Yến kinh kia mới là mạnh nhất, đặc biệt sau lần ngựa đạp môn phiệt và quốc chiến chiến thẳng, khiến lòng người quy phục, tâm hướng chính thống, đây là chuyện tự nhiên.
Người mù Bắc dừng một chút, lấy ví dụ:
- Ví dụ như Hứa Văn Tổ, lúc trước Hứa Văn Tổ đồng ý vì Trấn Bắc Hầu phủ không tiếc hiến Hổ Đầu thành, hiện tại hắn đang ở Nam Vọng thành làm việc khá tốt, lúc trước cũng tự mình ra tiền tuyến đốc chiến, hiệu lệnh quân đầu lĩnh dưới trướng chém giết với Tây quân Tây Sơn doanh không lùi. Có lẽ trong lòng Hứa Văn Tổ vẫn cho rằng hắn là người của Trấn Bắc Hầu phủ, nhưng người để hiện tại Hứa Văn Tổ vì Trấn Bắc Hầu phủ kéo cờ tạo phản, phòng chừng rất khó khăn.
Người mù Bắc tiếp tục phân tích, nói:
- Hứa Văn Tổ chỉ là hình ảnh thu nhỏ, bao quát đại tướng Lý Báo cách nơi này không xa tại Khúc Hạ thành, tuy nói hắn xuất thân từ Trấn Bắc quân, là một trong bảy đại Tổng binh, nhưng hiện tại người ta trấn thủ vùng đất mới, nghiễm nhiên bị phân hóa thành chư hầu một phương. Coi như Lý Báo đồng ý tiếp tục làm nghĩa tử trung trinh với Trấn Bắc Hầu phủ, nhưng binh mã dưới trướng hắn thì sao? Chẳng lẽ đồng ý tiếp tục theo hắn về Bắc Phong quận ăn cát, hoặc vung vẩy binh mã qua Yến kinh sao?
Người mù Bắc dừng một chút, cười cười nói:
- Chính thống, ở rất nhiều lúc có thể không đáng giá một đồng, nhưng ở một số thời khắc, lại quan trọng không gì sánh được. Trung ương là một cái cơ cấu, là một đoàn thể rất khổng lồ, có văn võ, có bách quan, có hệ thống, nó là một quái vật khổng lồ, xúc tu trải rộng toàn quốc. Coi như trước khi Tiểu lục tử, hắn chỉ là một con gà bị vặt sạch lông gội qua nước sôi, nhưng hắn chỉ cần phủ lên Long bào, trong chớp mắt có thể nắm lấy quyền bính cực mạnh. Từ cổ chí kim, ví dụ như vậy kỳ thực không phải số ít. Chỉ cần hắn ngồi trên vị trí kia, tự động có một nhóm người tới cống hiến!
Trịnh Phàm có vẻ hiểu ra:
- Thì ra là vậy.
Người mù Bắc nghiềm ngẫm nói:
- Chủ thượng, nói trắng ra, trước đây Cơ gia, tuy là Hoàng thất Yến Quốc, nhưng trên thực tế chỉ là Minh chủ liên minh thế gia môn phiệt, trước mắt bọn hắn thực sự có một loại Vương Triều chi thế rồi. Ngược lại Diêu Tử Chiêm kia nói, nếu thân thể Yến Hoàng gặp sự cố, có thể lập tức dụng binh đối với Càn Quốc, khả năng này vẫn đúng. Vị Hoàng Đế Yến Quốc này của chúng ta, có thể nói hùng tài đại lược không khuếch đại chút nào, nhưng Hoàng Đế rốt cuộc vẫn là người, kỳ thực, coi như Tiên Nhân, khi biết tuổi thọ của mình đã kết thúc, có mấy ai có thể thản nhiên đối mặt?
Người mù Bắc chốt lại một câu:
- Đây là bàn cờ hắn dốc hết tâm huyết bố trí xuống, hắn làm sao có thể khoan dung hắn sẽ chết trước khi chưa kết thúc?
Trịnh Phàm khoanh hai tay lại, yên lặng nghe người mù Bắc phân tích.
- Cho nên, đến thời điểm cho dù hắn biết rõ tiếp tục nghỉ ngơi lấy sức, nện vững chắc quốc lực mới là cử chỉ chính xác nhất, nhưng xác suất lớn, Cơ Nhuận Hào không nhịn được. Bao nhiêu minh quân, tuổi già lẩm cẩm, thậm chí vì một ít lý do phá hủy một đời anh danh của mình, cái này, kỳ thực không phải số ít!
Trịnh Phàm nói:
- Những việc này, đều là chuyện sau này, rốt cuộc tuy nói Điền Vô Kính từng ám chỉ với ta, nhưng hắn vẫn chưa chính mồm thừa nhận, thậm chí ta đang hoài nghi chuyện thân thể Yến Hoàng gặp sự cố, nếu Diêu Tử Chiêm lão đầu nhi này có thể phân tích đến, liệu đây có phải một quả bom mù hay không? Ngược lại Yến Hoàng người này, am hiểu câu cá!
Người mù Bắc cười cười:
- A, chủ thượng nói cũng có lý.
- Cho nên, tốt nhất đi một bước xem một bước đi.
Người mù Bắc sực nhớ ra cái gì, nói:
- Đúng rồi, chủ thượng, thuộc hạ nghe từ đội buôn từ Lịch Thiên thành đến, nói phu nhân Tĩnh Nam Hầu hình như mang bầu rồi!
- Thật không, Đỗ Quyên mang bầu?
- Hẳn là nàng.
- Vậy để Tứ Nương chuẩn bị một phần lễ vật đi Lịch Thiên thành, lễ vật không cầu kỳ, đưa một ít đồ vật thực dụng, tri kỷ là được.
- Thuộc hạ rõ ràng.
Lúc này, Tiếu Nhất Ba đi tới, bẩm báo:
- Chủ thượng, người đưa tin từ Lịch Thiên thành mang tới quân lệnh.
- Đem ra.
Trịnh Phàm đưa tay nhận lấy.
Quân lệnh không phải Thánh chỉ, tất nhiên không cần ba quỳ chín lạy gì đó, lại nói, coi như Thánh chỉ, trong quân đội Yến nhân cũng không thịnh hành lễ tiết rườm rà kia.
Có điều, sau khi Yến Hoàng cho Ôn Tô Đồng làm ở bộ Lễ, hắn bắt tay vào chỉnh lý Yến Quốc lễ pháp.
Kỳ thực, muốn dựa vào những quy củ này, tạo ra một ít đồ vật hình thức hóa, tạo ra một ít khí tức phân biệt trên dưới tại Yến Quốc.
Rốt cuộc, bàn về quy củ rườm rà, người nước Càn am hiểu nhất.
Trịnh Phàm mở ra quân lệnh, nhìn lướt qua, sau đó đặt nó trên bàn.
Người mù cũng "Quét" một mắt, không khỏi hơi nghi hoặc một chút nói:
- Chủ thượng, Tĩnh Nam Hầu để chúng ta mở ra con đường từ Thịnh Lạc thành đến cánh đồng tuyết giữa Thiên Đoạn sơn mạch?
- Đúng.
Toàn bộ biên cương phía bắc Tấn Quốc trên cơ bản đều lấy Thiên Đoạn sơn mạch làm giới tuyến, phía bắc của Thiên Đoạn sơn mạch chính là cánh đồng tuyết mênh mông.
- Chủ thượng, đây có ý gì?
- Ngươi hỏi ta, ta biết hỏi ai?
Trịnh Phàm cười cợt, nói:
- Ý là, để ta dọn dẹp ra một con đường, nhưng không có khả năng vì thông thương.
- Không phải thông thương, đó chính là vì. . . Dụng binh?
Bài trừ trường hợp trên, vậy nó chỉ có tác dụng này thôi!
- Giúp ta viết một phần biên nhận gửi về Lịch Thiên thành, nói ta tuân mệnh.
- Thuộc hạ tuân lệnh.
Trịnh Phàm lắc đầu, một cái nói:
- Chuyện này, vẫn phải chờ A Trình trở về, có điều trước tiên lo trước vẫn hơn, kho hàng trong phủ hẳn không ít tiền tài, tranh thủ thời gian tiến hành chọn mua giáp trụ và chiến mã đi.
Nguyên bản binh mã dòng chính của Trịnh Phàm đều được trang bị vô cùng tốt, nhưng sau khi thu nạp những tàn binh Tấn Quốc và tộc binh Ngốc Phát bộ tộc, trang bị của bọn họ tự nhiên kém hơn nhiều.
------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)