- Thuộc hạ rõ ràng, chủ thượng, nếu như thật sự đánh trận mà nói, vậy đánh ai? Thành Quốc sao?
- Binh mã chủ lực của Thành Quốc đều ở đông bắc mà vốn Yến cường Thành yếu, đánh bọn họ, căn bản không cần chiến thuộc quanh co gì.
- Cũng phải…
Trịnh Phàm gật gù, suy đoán, nói:
- Ta đang hoài nghi, sẽ không thật sự tới giúp Thành Quốc dánh dã nhân chứ?
…
Bên trong Ngự Thư phòng Hoàng cung tại Yến kinh.
Buổi sáng, sau khi kết thúc buổi triều, sau khi để một ít trọng thần ở lại trogn Ngự Thư phòng nghị sự, sau khi nghị sự kết thúc, Yến Hoàng gọi Triệu Cửu Lang lại dùng cơm trưa.
Toàn bộ Đại Yến, người thân cận nhất với vị Đế vương này, không phải hoàng tử, mà là vị tể tướng Yến Quốc này, đây là chuyện triều đình đều biết.
Cơm trưa rất đơn giản, ba món một canh, chỉ có Ngụy Trung Hà một người ở bên cạnh hầu hạ.
Yến Hoàng ăn nửa bát cơm, không động vào món ăn, đem bát cơm đẩy về phía trước, nói:
- Ái khanh, giúp trẫm ăn đi.
- Thần tạ chủ long ân.
Ngụy Trung Hà đem món ăn còn lại đưa tới trước mặt Triệu Cửu Lang, Triệu Cửu Lang tiếp tục ăn như hùm như sói.
- Làm khó ái khanh rồi.
Triệu Cửu Lang cười cợt, lại sợ cười sặc sụa, chỉ có thể che miệng gật gù, tiếp tục ăn.
Khẩu vị của Bệ Hạ, không được như lúc trước rồi.
Nhưng đồ ăn của Bệ Hạ không hề giảm, mà bởi trước đây ở Trấn Bắc Hầu phủ tạo thành thói quen tốt, riêng phương diện dùng cơm, Yến Hoàng nhất quán ngăn chặn lãng phí.
Cho nên, trước đây nếu đã không để cơm thừa, vậy hiện tại cũng không thể làm thế.
Bởi vì, cho dù ngươi cẩn thận thế nào đi chăng nữa, vẫn không cách nào tránh khỏi có nhiều con mắt đang nhìn chằm chằm ngươi.
Cho nên vị tể tướng Triệu Cửu Lang này, cận thần thân Thiên tử nhất, mỗi ngày bữa ăn khuya không ăn, bữa sáng không ăn, cố ý để cái bụng trống rỗng đến buổi trưa ăn no nê thỏa mái.
Nhưng nói ra ra không ai tin, mỗi ngày tể tướng đại nhân ăn uống quá độ như vậy.
Rốt cuộc, ăn xong cơm canh, Triệu Cửu Lang bưng cái bụng dựa về phía sau, không ngừng hít thở.
- Chuyện đại điển sắc phong, sắp xếp thế nào rồi?
Yến Hoàng mở miệng nói.
- Bẩm Bệ Hạ, mọi chuyện đã được sắp xếp thỏa đáng.
Triệu Cửu Lang đáp lại.
Yến Hoàng vừa nhìn về phía Ngụy Trung Hà, hỏi:
- Đông Cung?
- Bẩm Bệ Hạ, nô tài đã cho người chuẩn bị xong, riêng lễ phục của Nhị Điện hạ và Hoàng hậu đã được chế tác xong xuôi.
- Ừm.
Yến Hoàng nhắm hai mắt, gật gật đầu.
Lúc này, Triệu Cửu Lang rốt cụôc tỉnh lại, đứng dậy, ngồi thẳng người, nói:
- Bệ Hạ, sứ giả Thành Quốc, còn chờ cầu kiến đây.
- Mọi chuyện đã đàm luận xong rồi, còn gặp làm gì nữa?
- Hắn nói, hắn muốn tạ ân.
- Miễn.
- Thần tuân chỉ.
- Lần này dụng binh, trên triều đình, có thể có chê trách?
Triệu Cửu Lang nở nụ cười, nói:
- Chê trách không nhỏ đây.
- Đều là đám chim sẻ tầm mắt thấp.
Triệu Cửu Lang mỉm cười.
- Tư Đồ Lôi hắn dám bỏ vùng biên quan phía tây, ngự giá thân chinh đông bắc, hẳn hắn cho rằng trẫm phải tuân theo di trạch Đại Hạ. Nếu hắn đã làm mồng một, vậy trẫm giúp hắn đẩy lên ngày rằm. Trẫm muốn cho Tư Đồ Lôi kia, một đời là Quân vương kia phải sợ Đại Yến ta, để hắn mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm, đều không có mặt mũi nào động binh xâm phạm Yến thổ.
Yến Hoàng dừng một chút, gằn giọng nói:
- Sáu vạn Thiết kỵ tiến quân thần tốc đến Thượng Kinh Càn Quốc, hai mươi vạn Thiết kỵ đạp diệt Hách Liên gia Văn Nhân gia, đây là bá đạo… Trẫm muốn hưng vương đạo.
Triệu Cửu Lang cúi người, bái nói:
- Thần xin dốc hết sức vì Bệ Hạ phân ưu.
- Triệu Cửu Lang, ngươi làm tể tướng Đại Yến ta, thật đúng là khổ cực ngươi rồi!
Triệu Cửu Lang ngẩng đầu lên, cười nói:
- Có thể đứng bên người Bệ Hạ, lưu danh sử sách, Cửu Lang đã kiếm lời rồi!
Yến Hoàng cầm một cuốn sổ vàng trên bàn, Ngụy Trung Hà hiểu ý, tới cầm lấy đưa tới trước mặt của Triệu Cửu Lang.
- Sứ giả Tư Đồ gia không phải tới yết kiến tạ ân, cầm cái này của trẫm đưa cho hắn, để hắn chuyển giao cho Tư Đồ Lôi.
- Thần tuân chỉ!
…
Trong viên một tòa cung điện trong Yến kinh, sứ giả Thành Quốc Đồng Biên nhìn chiếc hộp trước mặt kia.
Một lúc lâu, hắn đưa tay ra hiệu mấy vị đồng liêu mở chiếc hộp này ra.
Đổng Biên đi về phía trước đi mấy bước, mấy vị thuộc hạ đều yên lặng, lui ra nhường ra vị trí.
Hắn cúi đầu, nhìn về phía cuốn sổ vàng, chỉ thấy trên cuốn sổ vàng viết tám chữ cứng cáp mạnh mẽ:
- Sơn xuyên dị vực, phong nguyệt đồng thiên.
(Chú thích: 8 chữ "Sơn xuyên dị vực, phong nguyệt đồng thiên" (Sông núi khác vực, nhưng trăng gió cùng trời) bắt nguồn từ một câu chuyện về giao lưu văn hóa giữa Nhật Bản và Trung Quốc cách đây hơn 1.300 năm.
Cụ thể vào thế kỷ VIII, Nhật Hoàng cử người đến Trung Quốc học Phật pháp. Nước Nhật thời đó đã tặng cho nhà Đường cả ngàn chiếc áo cà sa trên đó thêu 16 chữ: "Sơn xuyên dị vực, phong nguyệt đồng thiên, ký chư Phật tử, cộng kết lai duyên" (tạm dịch: Sông núi khác vực, trăng gió cùng trời, gửi chư Phật tử, cùng kết thành duyên).).
…
Lương Trình trở về.
Ngày trở về, so với dự kiến muộn hơn tầm mấy ngày, bởi hắn không chỉ vận chuyển tiền hàng bên trong bảo khố Hách Liên gia trở về, đồng thời thuận tay làm thịt hai toàn dã nhân trại, khiến cho hai tòa dã nhân trại này phải phái con trai thủ lĩnh đến bái kiến thành thủ Thịnh Lạc thành biểu thị thần phục.
Tướng lĩnh thiên tài cần dựa vào một nhánh quân đội đi làm đá thử vàng, đi đánh bạc, mà Lương Trình là loại tướng già tướng già, thật sự không cần lo lắng quá mức.
Lúc bộ đội trở về thành, Trịnh Phàm tự mình ra khỏi thành nghênh tiếp.
Bên trong tiết mục một phen quỳ xuống và nâng lên, Lương Trình đã lên cấp rồi!
Rất đột ngột, nhưng đây vốn là chuyện đương nhiên.
Cho nên đợi đến tối, lúc chư vị Ma Vương cùng nhau dùng cơm, áp lực lập tức đè lên người Tiết Tam và người mù Bắc.
Các Ma Vương đều theo đuổi tiến bộ, hai người bọn họ không thể nghi ngờ là cản trở, mà ngay cả Phiền Lực cũng lên cấp rồi, ngươi có lý do gì để giải thích và giải vây?
A Minh không ở nơi này, hôm qua A Minh đã lĩnh một đoàn xe đi tới Yến kinh.
Sau khi kết thúc liên hoan, những người còn lại đều xuống, chỉ còn Trịnh Phàm và Lương Trình mặt đối mặt ngồi.
- Đây là tin tức và mệnh lệnh mấy ngày nay từ Lịch Thiên thành đến.
Sau khi quen thuộc cách làm việc và hiệu suất của hậu thế, rất nhiều lúc ghi chép văn tự và lan truyền so với đầu lưỡi, còn rõ ràng và chuẩn xác hơn nhiều.
Sau khi Lương Trình chăm chú nghe xong, gật gù nói:
- Chủ thượng suy đoán không sai, hẳn Yến Quốc dự định dụng binh đối với dã nhân rồi.
- Chắc chắn như thế sao?
Trịnh Phàm đã quen bị lấy ra làm bom khói, sớm nhất bắt đầu từ dân phu, đã bị làm mồi.
Thời điểm xuôi nam Càn Quốc, hắn vẫn dính vào vận mệnh này, lần đó Tổng binh Trấn Bắc quân Lý Báo còn ném mất một cái cánh tay.
- Chủ thượng, đại quân xuất chinh, cần xoay xở quá nhiều đồ vật, căn cứ tình báo hiện tại của chúng ta, cảnh nội Yến Quốc cũng không tiến hành chuẩn bị cho chiến tranh quy mô lớn, cho nên quy mô một trận này, khẳng định không lớn, dựa theo thuộc hạ suy đoán, khả năng Tĩnh Nam Hầu một người phụ trách.
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)