Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 495: ĐỘT NHIÊN XUẤT HIỆN

- Tam gia, tiểu nhân giúp ngài mang đồ tới, cái này do Bắc tiên sinh để tiểu nhân giúp ngài đưa tới.

- Thứ gì vậy?

Tiếu Nhất Ba ra hiệu những người kia đem đồ vật vào, đây là vải bông, đều có màu trắng.

Tiết Tam nhìn lướt qua, trong lòng đã có tính toán, Lương Trình vừa mới trở về, lại lĩnh quân vào núi làm cái gì, hắn tự nhiên biết, cho nên những trang bị này đều chuẩn bị để thuộc hạ hắn ẩn giấu.

Cánh đồng tuyết, tên như ý nghĩa, tuy nói không chắc toàn bộ khu vực bị tuyết trắng bao trùm, nhưng hơn nửa khu vực khẳng định bị tuyết bao phủ, nếu thám tử có thể phủ lên áo choàng trắng, có thể tăng cường năng lực ngụy trang hơn nhiều.

- Được rồi, ta thu đồ vật.

- Được rồi, Tam gia ngài bận, ta đi về trước không làm phiền.

Đợi Tiếu Nhất Ba đi rồi, Tiết Tam gọi đám người kia tới, chỉ chỉ vải trắng trong rương kia, nói:

- Bắt đầu từ bây giờ, ban ngày, các ngươi học làm quần áo cho lão tử, buổi tối tiếp tục ôn tập thêm kiến thức.

Nghe được mệnh lệnh này, đám người này đều hai mặt nhìn nhau, bọn họ đều là lính tráng xuất thân trong quân ngũ, để bọn hắn cầm kim thêu quần áo? Đây không khác gì mạnh mẽ bảo Trương Phi thêu hoa!

Có điều Tiết Tam tích uy rất nặng, không ai dám nói.

- Làm, học đi, chờ ta một lúc, ta đi vào trong thành mượn mấy thợ thêu vào đây dạy chúng ta, binh không biết làm quần áo, không phải binh tốt!

Trên tường thành, mấy ngàn nô lệ bị điều khiển đang làm việc, có kinh nghiệm lúc trước sau khi trải qua việc đối mặt với binh mã Tấn Quốc vây công, Trịnh Phàm đã có một loại yêu thích đặc biệt đối với tường thành.

Tuy nói mới diệt được một ít địch đã rất nghiền, nhưng thời khắc mấu chốt, còn phải dựa vào tường cao hào sâu mới có thể bảo mệnh.

Có nhánh Tĩnh Nam quân gần hai trăm người tuần tra tới lui quanh khu vực phụ cận, trên công trường người Yến giám công không cầm roi da, trái lại dã nhân chính là giám công.

Phiền Lực tự mình chuyển gạch đất đá, làm việc hì hục khiến người ta liếc mắt.

Sau khi xác nhận công trường hoạt động tốt, Trịnh Phàm và Tứ Nương bắt đầu đi về phủ đệ.

Nói thật, mỗi Ma Vương đều có chuyện phân công cần làm, bản thân Trịnh Phàm rảnh rỗi nhất, không thể ở trong phủ đệ chơi, một mặt Tứ Nương cũng có chuyện cần làm, thứ hai không thể để mọi người thấy hắn lười nhác không làm việc được.

Cho nên, vì muốn cảm giác một thoáng về sự tồn tại của hắn, Trịnh Phàm bắt đầu đi thị sát các hoạt động các địa phương trong thành.

Quá trình thị sát, rất khiến người ta thỏa mãn, đây là sào huyệt của hắn, mà nó đang trong quá trình phát triển phồn thịnh, hắn làm người đứng đầu một thành cảm giác thỏa mãn, quả nhiên sắp tràn đầy ra ngoài rồi!

Thấy sắc trời không sớm, Trịnh Phàm quyết định hồi phủ, lúc Tứ Nương cùng đi song song với hắn, Tứ Nương bắt đầu tiếp tục giới thiệu:

- Chủ thượng, giám công cầm roi da chính là những người nô gia cố ý lựa chọn bên trong đám nô lệ dã nhân kia, để bọn họ làm giám công đơn giản, hiệu quả hơn chúng ta làm giám công nhiều. Lên làm giám công, ăn uống và các phương diện khác đều hơn nô lệ dã nhân khác một bậc, việc này cũng để cho đám dã nhân kia thấy lợi ích của việc trung thành!

- Ngươi có tâm rồi!

Quản lý là một môn học, đồng thời cần phải biết làm sao quản lý và nghiền ép nô lệ, lại làm cho nô lệ không hận mình trái lại hận người khác, điều này đôi khi còn cao thâm hơn một môn học.

- Đây là việc nô gia phải làm, nhân thủ của chúng ta, kỳ thực vẫn còn không đủ, ta đã chiêu mộ dân phu từ tứ phương lại đây giúp đỡ, đồng thời sửa chữa tường thành. Khi chiêu mộ dân phu Tấn địa, bọn họ phải nhận được tiền thưởng, mà những dã nhân làm việc trên công trường này làm việc tích cực, nô gia đồng ý để sau khi sửa chữa xong tường thành, cho bọn hắn thu hoạch tự do.

Tứ Nương dừng một chút, bổ sung thêm:

- Còn những vật tư khác, vũ khí trù bị, nhà xưởng của chúng ta vẫn chưa hoàn thiện, chỉ có thể thu mua từ đội buôn bên ngoài, vừa mời thợ rèn bên ngoài tới làm việc. Cũng may Tấn địa không phải khu vực hoang vu, không khó tìm người lành nghề, có điều có một chút bảo trại bọn họ không chịu đi ra cống hiến!

- Cho bọn họ tiền, thu mua!

Trịnh Phàm nói.

Yến nhân thống trị Tấn địa, trừ bỏ Lịch Thiên thành chỗ ấy bắt đầu từ dưới kéo dài đi ra ngoài, những nơi còn lại, cơ bản đều hợp với mặt ngoài, cho nên sức ảnh hưởng vẫn chưa tới nông thôn.

- Có chút người, không chịu bán!

- Vậy thì đánh xuống, để Cao Nghị điều đi năm trăm Tĩnh Nam quân, chuyên môn phụ trách cướp bóc những tiểu ổ bảo không nghe lời.

- Nhưng chủ thượng, A Trình đã mang đi phần lớn binh mã vào núi, trong thành chúng ta chỉ còn ngần ấy Tĩnh Nam quân, lại mang bọn họ ra ngoài, trong thành không còn dư lại bao nhiêu binh mã nữa. Đồng thời, vạn nhất khiến đám bảo trại chủ Tấn nhân kia phản cảm, bọn họ có thể liên hợp lại…

Trịnh Phàm hừ lạnh nói:

- Liên hợp thì liên hợp, binh mã Tĩnh Nam quân đã đi qua, ta ngược lại thật sự ước đám giàu sụ Tấn địa kia tụ tập lên gây sự đây, vừa vặn để tay Tĩnh Nam Hầu giúp chúng ta tiêu diệt chúng.

Nói tới chỗ này, Trịnh Phàm bỗng nhiên dừng lại một chút, nói:

- Ha, kém chút đã quên, để Tiếu Nhất Ba đi theo đi, Cao Nghị theo ở phía sau, để Tiếu Nhất Ba cầm cờ Tĩnh Nam Hầu, nói phụng mệnh Tĩnh Nam Hầu đến đây trưng tập lương thảo thợ thủ công, kẻ nào không tuân lệnh, diệt tộc!

- Chủ thượng, như vậy ổn chứ?

Cái này kỳ thực tương đương giả mạo Thánh chỉ, tuy nói Tĩnh Nam Hầu không phải Hoàng Đế, nhưng giả tạo mệnh lệnh của hắn, vốn không khác gì với giả tạo Thánh chỉ.

- Không có gì không tốt, lúc binh mã Tĩnh Nam Hầu lại đây, chúng ta nhất định phải cống hiến lương thảo ra trợ giúp đại quân, điều này kỳ thực để chúng ta thay Tĩnh Nam Hầu thu thập. Lại nói, lấy tên tuổi Tĩnh Nam Hầu bây giờ, ha ha ha ha, vừa lấy ra. . .

Danh tiếng và sự tích của Điền Vô Kính, riêng ở Yến Quốc thôi đã khiến người ta kín như bưng, càng khỏi nói hắn tự mình đánh hạ Tấn địa, nhân vật đại ma đầu tự diệt cả nhà, đại sát tinh, cái tên này, nói không chút khuếch đại, có thể chống đỡ một vạn Thiết kỵ!

- Tên tuổi Bản Hầu làm sao rồi?

Lúc này, phía trước một tên nam tử dắt ngựa mang đấu bồng xuống, mở miệng hỏi.

- Vừa lấy ra, còn chưa kịp cảm động rơi nước mắt, vội vàng cống hiến ra lương thảo thợ thủ công đến khao Vương sư… Mạt tướng Trịnh Phàm… Tham kiến Tĩnh Nam Hầu gia.

Trịnh Phàm đi theo Tĩnh Nam Hầu rời đi.

Thịnh Lạc thành vừa mới kiến tạo xong đoạn tường thành kia, người mù, Tứ Nương và Tiết Tam đứng song song, từ xa xa nhìn hai người.

Phiền Lực không biết bọn họ trên tường thành nhìn cái gì, gãi đầu một cái, tiếp tục chuyển gạch ở phía dưới.

Người mù Bắc cầm quả quýt trong tay tựa hồ ăn mãi không hết, vừa bóc vừa nói:

- Tại sao không mang theo Tam nhi ngươi cùng đi?

Tiết Tam hồi đáp:

- Ta cũng rất muốn biết!

Tiếp theo, Tiết Tam nhìn về phía Tứ Nương, hỏi:

- Tứ Nương, nam nhân của ngươi chạy theo nam nhân khác rồi.

Tứ Nương lắc đầu một cái, phát ra một tiếng thở dài:

- Lão nương không đánh lại hắn!

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!