Người mù Bắc đạp phanh lại, nói:
- Có điều có thể đảm bảo một chút, chí ít chủ thượng đi bên người Tĩnh Nam Hầu, hẳn không gặp vấn đề an toàn gì.
- Ngươi cũng khó tìm ra một người là đối thủ của Tĩnh Nam Hầu.
Tiết Tam đáp lại nói.
Người mù đem múi quýt nhét vào trong miệng, nói:
- Tranh cãi rồi.
Tứ Nương nói:
- Xem ra, Tĩnh Nam Hầu xác thực rất coi trọng đối với chủ thượng.
Người mù gật gù, rất tán thành.
Đồng thời, bọn họ cũng rõ ràng, chủ thượng đối Tĩnh Nam Hầu, cũng có một loại "Hảo cảm".
Giống trưởng bối, giống đại ca ca, có sùng bái cũng có kính nể.
Đồng thời có một loại cảm giác giống như khi đối xử với Sa Thác Khuyết Thạch.
- Nói Tĩnh Nam Hầu coi trọng chủ thượng, không bằng nói hắn coi trọng tập hợp của chúng ta.
Tiết Tam nói.
Lương Trình dụng binh, người mù Bắc phân tích thời cuộc, tay nghề Tứ Nương vân vân.
- Cũng không thể nói như vậy.
Người mù Bắc phản bác:
- Cái này không phải ta muốn tranh cãi với ngươi, chủ thượng đã đi xa, vào lúc này nói xấu hắn cũng chẳng sao. Nhưng có một vài điểm, chúng ta không thể không thừa nhận, trên người chủ thượng có một loại mị lực, hắn có thể giữ tốt nó cho nên có thể giữ gìn mối quan hệ đối với các đại nhân vật kia. Nếu nói người ta là giả heo ăn thịt hổ, vậy chủ thượng chúng ta am hiểu nhất chính là giả trang thành chó Corgi!
Tiết Tam thầm nói:
- Chờ lần sau chủ thượng lên cấp, ta sẽ đem câu đánh giá này của ngươi chuyển cáo cho chủ thượng.
- Chỉ đáng tiếc, nếu đây là thời kỳ Ngũ Đại Thập quốc, nói thật quyết tâm đi theo Tĩnh Nam Hầu lăn lộn, ngược lại cũng không tồi!
Người mù Bắc quay đầu lại, nhín dưới tường thành một chút nói:
- Thôi, chúng ta vẫn nên xử lý việc trong tay trước đi, tiến độ xây dựng tường thành cần phải tăng nhanh!
Tứ Nương gật gù, nói:
- Ta sẽ phân phó, coi như có thể một ít nô lệ mệt chết cũng không đáng kể, đến thời điểm lại tìm lý do giết chết một ít dã nhân giám công, ngược lại những nô lệ dã nhân kia, ngược lại cảm ơn ân đức của chúng ta.
- Tứ Nương, nên làm thế nào ngươi trực tiếp làm là được rồi, đừng nói ra, như vậy sẽ khiến ta cảm giác mình rất tội lỗi!
Người mù tiếp tục ăn quả quýt.
Tiết Tam lại nhảy lên ụ tường, nói:
- Có muốn phái người đi thông báo A Trình một hồi không?
- Không cần, Tĩnh Nam Hầu có chủ ý của hắn, nói không chừng bọn họ căn bản sẽ không hội hợp với A Trình, mà trực tiếp đi xuyên qua Thiên Đoạn sơn mạch, bước chậm đến cánh đồng tuyết!
Thân thể Tiết Tam run lên, nói:
- Người mù, ngươi rõ ràng có nữ nhân, làm sao bây giờ nói chuyện cảm giác càng ngày càng có mùi giống A Minh và A Trình kia vậy!
Người mù không để ý cái này, ngược lại nói với Tứ Nương:
- Làm việc đi, vạn sự khởi đầu nan, hiện tại người nhàn nhất đã đi ra ngoài, chúng ta cũng không có cớ không liều mạng làm việc rồi!
…
Trong lòng Trịnh thành thủ kêu khổ, nói thật, trong lòng hắn không hề muốn đi cánh đồng tuyết!
Chỉ là Thiên Đoạn sơn mạch này, lần trước lúc hắn đi vào đã chờ chán rồi!
Không trách sau khi Tấn nhân trục suất dã nhân khỏi Tam Tấn chi địa, chỉ thường thường vào trong Thiên Đoạn sơn mạch đánh cắt cỏ, không phí tâm tư đi chém tận giết tuyệt, thứ nhất hoàn cảnh bên trong Thiên Đoạn sơn mạch xác thực ác liệt, coi như đánh hạ địa phương này cũng không có giá trị lớn để khai thác, cái này giống như người Yến đối với hoang mạc.
Thứ hai, muốn đánh dã nhân trên cánh đồng tuyết, trừ phi Tấn nhân học người nước Càn ở trong Thiên Đoạn sơn mạch chơi đùa, xây dụng công trình phòng ngự, tiêu hao của cải và nhân lực khổng lồ xây dựng ra hệ thống bảo trại liên miên, bằng không ngươi đánh tan bọn họ, sau đó một thời gian bọn họ lại trở về.
Ở phủ đệ tắm nước nóng, hay ngủ với Tứ Nương không sướng hơn sao, bản thân hắn lại phải vượt núi băng đèo đi cánh đồng tuyết chịu đông?
Nhưng Tĩnh Nam Hầu ngay ở bên cạnh hắn, ngay cả dũng khí oán giận Trịnh Phàm cũng không có, ngày thường lúc nói chuyện có thể tùy tiện một chút, đó là vì biểu hiện thân cận, ngươi làm đại nhân vật đã lâu, tự nhiên thích loại người “Thân cận” này.
Nhưng trên vấn đề “Quân luật”, ngươi dám cãi cọ, vậy thật đúng là ông cụ chán sống đòi ăn thạch tín rồi!
Ngoài trừ vừa vào núi hai ngày, còn có thể nhìn thấy dấu vết bộ đội Lương Trình lưu lại bên ngoài, kế tiếp bốn, năm ngày, trên căn bản không thấy gì rồi!
Hai có thể đi con đường mà đại quân khả năng không đi được, cho nên Lương Trình hẳn đi quét dọn một con đường khác rồi!
Cũng may bản lĩnh cưỡi ngựa của Trịnh Phàm theo mấy trận đại chiến vừa rồi, cũng coi như luyện ra, cộng thêm thể phách Thất phẩm Võ phu không phải vật trang trí, thời gian dài giục ngựa lao nhanh sẽ không khiến hai chân hắn rã rời như trước nữa.
Rốt cuộc, ngày thứ bảy vào núi, sau khi đi qua một khu vực thung lũng cuối cùng… Cánh đồng tuyết, đang ở trước mắt rồi!
Nói đây cánh đồng tuyết, kỳ thực cũng không phải hoàn toàn bị băng tuyết bao trùm, trên thực tế, nơi này hẳn là một bãi chăn nuôi cực kỳ rộng rãi, điều kiện khí hậu nơi này là hai thái cực khác nhau.
Trong một năm, nơi này có thời gian nửa năm để cây cỏ phát triển phong phú, thời gian nửa năm còn lại là băng tuyết bao trùm.
Trước mắt, ngày đông đã qua, ngày xuân đã sớm đến, nhưng trước mắt cánh đồng tuyết vẫn lưu lại dấu vết trắng xóa, ngược lại có mấy khu vực đất đã thoáng hiện ra vệt không khí mùa xuân.
Trịnh Phàm và Điền Vô Kính nghỉ ngơi dưới sườn núi, Trịnh thành thủ đi tìm kiếm một ít củi khô lại, đốt lửa trại, bắt đầu đun nước nóng, đồng thời lấy ra lương khô mang theo, phân ăn với Điền Vô Kính.
Điền Vô Kính không kén ăn, thức ăn ngon có thể ăn say sưa ngon lành, gặm lương khô cũng chưa bao giờ cau mày.
Có thời điểm trong lòng Trịnh Phàm cũng kỳ quái, trước mắt vị Hầu gia này, đại khái là người có tình cảm máy móc nhất trong số những người hắn biết.
- Lúc trước, cô gái kia trong Thịnh Lạc thành, hẳn là phu nhân của ngươi?
Kỳ thực, tính toán theo tuổi tác, Tứ Nương hẳn đáng tuổi dì Trịnh Phàm, nhưng hiển nhiên một người phụ nữ xinh đẹp như vậy, Điền Vô Kính sẽ không ngây thơ cho rằng Trịnh Phàm chỉ coi người ta là hầu gái.
- Đúng vậy, Hầu gia.
- Dự định khi nào có hài tử?
Trịnh Phàm sửng sốt một chút, tên có cảm tình máy móc này lại muốn tán gẫu chuyện gia đình với hắn.
- Man tộc chưa diệt, dựa vào cái gì thành gia?
- Nói tiếng người!
- Tiễn còn chưa trúng bia!
Không chỉ là không trúng bia, lính mới vẫn đang tiến hành huấn luyện, vẫn chưa thể lên bãi bắn bia.
- Khi ngươi chuẩn bị muốn làm một phụ thân, cảm giác sẽ khác!
- Đúng, Hầu gia hi vọng có một tiểu Quận chúa hay một Tiểu Hầu gia?
- Ta thích nha đầu!
- Mạt tướng cũng yêu thích nha đầu.
Trịnh Phàm đổ nước tan ra, rót cho Điền Vô Kính.
- Không biết sau khi đánh trận này trở về, có thể kịp đến ngày nàng lâm bồn không?
- Hầu gia…
- Do ta suy nghĩ nhiều, lên chiến trường, không thể bị những thứ này quấy phá!
Trịnh Phàm cúi đầu, cầm bánh màn thầu thả trong nước sôi ngâm.
- Chỉ cần có thể kẹt chết Nam Môn Quan, lần này giúp Tư Đồ gia xử lý dã nhân, vùng đất mới này coi như triệt để ổn thỏa xuống rồi!
- Đúng vậy, Hầu gia!
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)