Nghe Tam nhi nói, nàng có một trai một gái, năm năm trước trượng phu của nàng đã bị ốm chết rồi.
- Mặc vào đi, ta không có tâm tình!
Ngốc Phát Tố cắn răng, hít sâu một hơi, lại mặc quần áo trở lại.
- Sau này ngươi đi theo ta, phụ trách ăn uống cho ta là được.
Trịnh Phàm không muốn nói quá nhiều, Ngốc Phát Thừa Kế phái nàng tới đây, ý vốn rất rõ ràng, cho dù hắn không chịu, cũng không cần thiết để nữ nhân này rơi vào thế khó.
Bầu không khí thế giới này vốn như vậy, Ôn Tô Đồng thuộc giai tầng sĩ phu kia, cũng hơi một tí đưa cháu gái đưa con gái, ngươi cũng không cách nào yêu cầu cường hào địa phương phải giữ trinh tiết cho người này người nọ.
- Giúp ta lau khôi giáp và đao, cực khổ ngươi rồi!
- Vâng, thưa chủ nhân.
Sau khi Ngốc Phát Tố hành lễ với Trịnh Phàm, chậm rãi đứng dậy, đem giáp trụ cùng đao của Trịnh Phàm mang ra ngoài lau.
Trịnh Phàm thở dài một hơi nhẹ nhõm, tận lực để bản thân ngủ thêm một lát.
Nói thật, đối với tháng ngày chiến tranh ngày, hắn cũng không nóng lòng lắm, nếu miễn cưỡng được lựa chọn mà nói, hắn vẫn hi vọng vùi đầu vào Thịnh Lạc thành làm ruộng mấy năm.
Hoặc là, ngoài việc làm ruộng, hắn có thể mang theo Tứ Nương mặc thường phục tràn trộn vào đội buôn, đi Giang Nam Càn Quốc nhìn một chút, nhìn chùa miếu một chút, nhìn đạo quan một chút, nhìn những văn nhân nhã sĩ kia vào mùa đông làm sao cầm quạt mặc đồ mỏng manh, cố gắng giữ phong nhã.
Thậm chí đi tìm một môn phái gì đó, học một ít món đồ nào đó, hoặc đi Yến kinh tìm Ma pháp sư và Đấu khí sư gì gì đó, thử xem bản thân có học ma vũ song tu hay không?
Thế giới này, vẫn có quá nhiều thứ vẫn chưa đi thăm dò và lĩnh hội, kết quả hiện tại bản thân hắn chỉ có thể tiếp tục ngây ngốc trong lều lạnh.
Trịnh Phàm hít sâu một hơi, trong lòng cảm khái nói:
- Sa đọa, sa đọa!
Sau khi trong tay có một tòa thành có một chút vốn liếng, bắt đầu nghĩ đến những tháng ngày hưởng lạc kia rồi!
Không được, không được. . .
Một giấc ngủ này, trực tiếp đến sáng, sau một trận ngủ bù này, tinh khí thần rốt cục trở về rồi.
Bữa sáng là bánh canh, không phong phú như thời hậu thế, chỉ đơn thuần là mì viên xào canh.
Hơn nữa, Trịnh Phàm cảm thấy tài nấu nướng của hắn so với Ngốc Phát Tố còn giỏi hơn không ít, rõ ràng ngày thường nữ nhân này không hề làm cơm, chí ít không đem tâm tư đặt lên trên ẩm thực.
Ai, Tứ Nương vẫn tốt nhất, đẹp đẽ lại ôn nhu, lại biết làm cơm.
Sau khi ăn xong, Trịnh Phàm một lần nữa mặc giáp, sau đó ngồi xuống tảng đá ngay bên ngoài, bắt đầu ngây người.
Rõ ràng bản thân hắn cũng coi như là một chủ tướng, nhưng một mực bị Tĩnh Nam Hầu gọi đến trung quân làm linh vật.
Ngay cả bộ hạ của hắn cũng do Lương Trình quản lý, khiến hắn không có việc gì để làm, chí ít trước soái trướng của Tĩnh Nam Hầu, bản thân hắn không có việc gì để bận bịu.
Dò xét quân trại, không tới phiên hắn, kiểm tra sĩ khí binh lính, càng không liên quan đến hắn.
Mấy ngày nay đến, Trịnh Phàm cảm giác hắn giống như loại “Thái giám kiến quân” trong lịch sử.
Đợi đến lúc trưa, Trịnh Phàm mới nhận được mệnh lệnh của Tĩnh Nam Hầu đi soái trướng nghị sự.
Trong soái trướng, tổng cộng có bốn vị Tổng binh và một đám tham tướng, tất cả bọn hắn đều rất yên tĩnh dùng cơm trưa với Tĩnh Nam Hầu.
Cơm trưa rất đơn sơ, bánh cao lương ngâm nước, từ Tĩnh Nam Hầu trở xuống, tất cả đều ăn thứ này.
Sau khi Trịnh Phàm đi vào, cũng có thân binh mang tới một phần, hắn bất đắc dĩ, chỉ có thể nhắm mắt gặm.
Kỳ thực bên trong đại quân không thiếu lương, tuy nói đau lòng vì lần này trợ giúp xuất chinh tiêu hao nhiều tiền hàng và lương thảo như vậy, nhưng Tứ Nương và người mù Bắc vẫn rất hào phóng, ngược lại kiểu gì cũng mất, không bằng làm đẹp đẽ hơn một chút, chí ít còn nhận được hảo cảm của binh sĩ và Tĩnh Nam Hầu.
Cho nên trên phương diện lương thảo, không có nửa điểm cắt xén, thậm chí còn tốt hơn bình thường.
Tĩnh Nam Hầu ăn xong, những người còn lại cũng ăn xong, Trịnh Phàm tới sau cùng, cũng yên lặng nhét một khối cao lương cuối cùng vào miệng.
Mẹ nó!
Đây tuyệt đối không phải lương thực của hắn, bên trong bánh cao lương này có cục đá.
- Ô ô…
Trịnh Phàm bị nghẹn….
Trong soái trường, Trịnh Phàm ôm ngực, ra vẻ rất thống khổ.
Lúc này, bên cạnh có một vị Tổng binh đi tới, giúp Trịnh Phàm vỗ vào lưng mấy lần, sau đó mang một chén nước lại đây cho Trịnh Phàm uống.
- Hô…
Thoải mái rồi!
Những người còn lại, đều yên lặng nhìn tình cảnh này phát sinh.
Kém chút, tướng lĩnh xuất chinh lần này, còn chưa kịp xuất trận đã chết nghẹn rồi.
Điền Vô Kính nhìn lướt qua Trịnh Phàm, hỏi:
- Không sao chứ?
Trịnh Phàm lắc đầu một cái, sau đó hướng bốn phía chắp tay ra hiệu xin lỗi.
Vương Qua trêu nói:
- Trước đây nghe nói, trước đây Trịnh lão đệ xuất thân từ nhà thương nhân, xem ra đúng là không sống khổ quen rồi!
Đây là trêu chọc thiện ý, không có ý nhắm vào, từ trong giọng nói của Vương Qua, rốt cuộc đám người này đều rõ ràng Điền Vô Kính rất coi trọng Trịnh Phàm, sẽ không đần độn “Chơi xỏ” ngay trước mặt.
Các tướng lĩnh xung quanh nghe vậy, đều nở nụ cười.
Điền Vô Kính đè ép tay, mọi người lập tức yên tĩnh.
- Lần này xuất chinh, đồ ăn thức uống mấy ngày nay trong núi, đều dựa vào Trịnh thành thủ tiếp tế, các ngươi đều nợ Trịnh thành thủ một ân tình đấy.
Các tướng lĩnh nghe vậy, tất cả đều chắp tay hành lễ đối với Trịnh Phàm, Trịnh Phàm chỉ có thể hành lễ tiếp.
- Bữa này hôm nay, Bản Hầu cố ý dặn dò làm, trước tiên cạo một thoáng lớp mỡ trong bụng các ngươi, đỡ ngày sau vào cánh đồng tuyết, các ngươi sẽ ăn phì nộn thịt dê, bò, ngựa kia đến chán.
- Ha ha ha…
Chúng tướng cười to.
- Lộ trình mất một ngày nữa, quân ta có thể xuyên qua Thiên Đoạn sơn mạch tiến vào cánh đồng tuyết, Vương Qua, Trương Thành.
- Có mạt tướng!
- Có mạt tướng!
- Hai người ngươi lĩnh một vạn binh mã làm hữu quân, lấy Vương Qua làm chủ!
- Mạt tướng tuân lệnh!
- Tiếu Minh Hiên, Lý Định Đông.
- Có mạt tướng!
- Có mạt tướng!
- Hai ngươi lĩnh một vạn binh mã làm tả quân, lấy Tiếu Minh Hiên làm chủ.
- Mạt tướng tuân lệnh!
Tĩnh Nam Hầu nói:
- Bản Hầu khởi hành sớm một ngày, lĩnh một vạn quân, hợp với ba ngàn kỵ binh tiên phong của Thịnh Lạc thành làm trung quân, đi trước một bước vào cánh đồng tuyết, hai quân tả hữu theo sau, yếm hộ trung quân của Bản Hầu.
Chúng tướng đều kêu lên:
- Mạt tướng tuân lệnh!
Nói đây là nghị sự, nhưng kỳ thực chẳng nghị sự cái gì, dòng suy nghĩ toàn thể tác chiến rất đơn giản, đó chính là lão tử lĩnh trung quân dẫn đường trước, các ngươi chạy theo con đường của ta.
Con đường tiến quân thế nào, mục tiêu chiến lược thế nào, phương lược quy hoạch thế nào vân vân, đều không cần để ý tới, các ngươi cứ theo tiết tấu của ta.
Đây là bố cục của Tĩnh Nam Hầu đối với chiến sự lần này, Trịnh Phàm rõ ràng, cái này được xây dựng trên cơ sở thăm dò của bản thân Điền Vô Kính đối với cánh đồng tuyết.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)