Cánh đồng tuyết mênh mông, đối với tướng sĩ Yến quân mà nói, đây là một chiến trường hoàn toàn xa lạ, lần đầu vào cánh đồng tuyết tác chiến, các ngươi đều không biết gì về cánh đồng tuyết, ngươi lập ra phương án tác chiến xuất sắc cũng vô dụng, sơ sót một cái, thậm chí sẽ xuất hiện tình huống lạc đường, ngược lại loại này, thoạt nhìn đơn giản trực tiếp thậm chí viết ngoáy một ít, nhưng cũng là ổn thỏa nhất.
Then chốt vẫn phải dựa vào Điền Vô Kính phát uy.
Sau chúng tướng rời khói soái trướng, từng người bắt đầu chuẩn bị, Trịnh Phàm lưu lại trong soái trướng, giúp khuân một vài thứ, ngược lại nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi.
Sau khi đợi thu thập thỏa đáng, Điền Vô Kính ngồi lên Tỳ Thú.
Trịnh Phàm nhìn Tỳ Thú trước mặt, Tỳ Thú cũng nhìn Trịnh Phàm, lập tức, đầu Tỳ Thú này cũng trừng mắt nhìn Trịnh Phàm một cái.
". . ." Trịnh Phàm.
- Sau lần này xuất chinh trở về, Bản Hầu giúp ngươi xin một đầu trong Hoàng cung!
- Đa tạ Hầu gia!
Trịnh Phàm đã sớm đỏ mắt với Tỳ Thú, hơn nữa Điền Vô Kính hứa hỗ trợ hắn xin Tỳ Thú, đẳng cấp huyết thống khẳng định không thể thấp, sẽ không giống con Tỳ Thú phế phẩm của Hứa mập mạp kia.
Sau này sẽ đút cho nó một chút linh đan diệu dược, hoặc máu quỷ hút máu, máu cương thi gì đấy, thử xem có thể kích thích huyết thống của nó không?
Một vạn binh mã trong trung quân rất nhanh chuẩn bị xong xuôi, sớm xuất phát, sau một ngày, hội hợp với quân tiên phong của Lương Trình, tổng cộng mười ba ngàn kỵ binh bắt đầu xuống núi.
…
- Ngang Đạt, bộ lạc nơi này quả thực là một đám rác rưởi, bọn họ thẹn với trời cao ban tặng cho họ thể phách cường tráng!
- Khuyết Mộc, anh em tốt của ta, xin thu hồi sự oán trách của ngươi, bọn họ đã dành cho chúng ta đồ ăn và nguồn nước, chúng ta còn muốn đòi hỏi cái gì đây?
- Ngang Đạt, bộ lạc này rất giàu có, bọn họ hẳn nên cống hiến dũng sĩ của bộ lạc ra, vì đại nghiệp của Vương!
Ngang Đạt sờ sờ râu mép của hắn, hắn chỉ cảm giác người huynh đệ trước mặt hắn, thật hàm hậu đến đáng yêu.
Bọn họ phụng mệnh đại vương, lĩnh năm ngàn dũng sĩ đến đây, bởi vì trước đó vài ngày có tin tức truyền đến nói, bên trong khu vực này, động tác của người Yến rất lớn, không ít dã nhân trong ngọn núi đã không thể không rời khỏi quê hương đi đến cánh đồng tuyết mưu sinh.
Nhánh nhân mã này của bọn hắn, kỳ thực đến đây cảnh giới.
Mà nơi này, nguyên bản vốn có không ít bộ lạc tồn tại, bởi duyên cơ những bộ lạc này tiếp giáp Thiên Đoạn sơn mạch, cho nên mấy chục năm qua, cũng học được làm ăn, thường thường có đội buôn lại đây, cho nên cuộc sống của bọn họ so với những bộ lạc dã nhân khác trên cánh đồng tuyết, dễ chịu hơn nhiều.
Lúc trước, Ngang Đạt đã rất nhiều lần qua lại nơi này, tự nhiên rõ ràng thương mậu có thể mang đến bao nhiêu lợi ích cho bộ tộc.
Cho dù phần lớn lợi nhuận đã bị thương nhân đến từ Yến Quốc, Tấn Quốc và Càn Quốc kiếm lời, nhưng bộ lạc trên cánh đồng tuyết vẫn có thể thu được những vật tư quý giá khác.
- Khuyết Mộc, đừng làm bọn họ tức giận, uy danh của Vương, đã lan đến nơi này, ngươi không nhìn thấy lúc những bộ lạc này nhìn thấy chúng ta, đều chủ động đưa thức ăn nước uống và bầy dê tới lều vải sao? Bọn họ không mâu thuẫn gì với chuyện được Vương lãnh đạo, đợi sau khi Vương giải quyết chiến sự Tuyết Hải Quan bên kia, Vương mang cờ xí đích thân tới nơi này, dũng sĩ những bộ lạc này sẽ trở thành bầy tôi trung thành của Vương.
- Nhưng mà, tại sao những người khác có thể chém giết với Tấn nhân tại Tuyết Hải Quan, mà chúng ta lại phải lăn lộn tới đây? Tất cả binh mã của Tấn nhân đều ở Tuyết Hải Quan, chúng ta tới đây phòng bị cái gì?
Đây là chỗ Khuyết Mộc khó hiểu nhất, hắn và Ngang Đạt đều là dũng sĩ dưới tay Vương, hắn khát vọng lên chiến trường xé xác những Tấn nhân ức hiếp bọn hắn, mà không chạy đến đây, uống sữa dê!
Ánh mắt của Ngang Đạt trở nên thâm thúy, ánh mắt của dã nhân, vẫn quá chật hẹp, điểm này, Vương không chỉ một lần cảm khái với Ngang Đạt.
Mà từng làm dũng sĩ cất bước đi ra ngoài với Vương, Ngang Đạt rõ ràng thế giới bên ngoài rốt cuộc bao la thế nào?
- Chúng ta cần phòng bị, không phải Tấn nhân, mà là người Yến!
Ngang Đạt rất chăm chú nói.
- Yến nhân? người Yến làm sao tới đây?
Khuyết Mộc cảm thấy rất khó tin.
- Ngươi có thể xác định người Yến tuyệt đối sẽ không đi tới nơi này?
- Cái này… Nhưng mà…
Ngang Đạt trầm giọng nói:
- Tấn nhân có lợi hại hay không?
- Hiện tại Tấn nhân đã bị chúng ta đánh bại, Hoàng Đế của bọn họ cũng bị chúng ta đánh bại rồi.
- Hồ đồ, đó chỉ là một phần của Tấn nhân, Tấn nhân có ba nhà, qua nhiều năm như vậy, không ngừng khai chiến với bộ tộc chúng ta chỉ là một nhà Tấn nhân.
- Ta biết, Tấn nhân còn hai nhà nữa.
- Không còn, hiện tại đã không còn, hai nhà kia của Tấn nhân đã bị người Yến nuốt hết, người Yến chiếm lĩnh ranh giới của bọn họ, lấy được nhân khẩu của bọn họ!
Khuyết Mộc vẫn ngây ngô nói:
- Vậy thì sao? Nếu người Yến dám đến cánh đồng tuyết, ta suất lĩnh các dũng sĩ tới xé nát bọn họ, ta phải đem đầu của bọn họ đặt thành một vòng, tế tự tinh thần!
Ngang Đạt đưa tay vỗ vỗ gáy của hắn.
Khuyết Mộc trước mắt này, thực lực rất mạnh mẽ, là một trong những người có sức chiến đấu mạnh mẽ nhất bên trong dũng sĩ dưới trướng Vương, nhưng đầu óc…
Ngang Đạt nhớ lại năm đó cùng Vương đi tới Bắc Phong quận, trong đầu hiện ra bóng dáng Trấn Bắc quân toàn thân giáp đen kia.
- Khuyết Mộc, xin ngươi đừng vô tri và ngông cuồng nữa!
- Ta…
- Đúng, ta cũng cho rằng người Yến không thể đến cánh đồng tuyết, bởi ta thực sự không nghĩ ra lý do tại sao người Yến chạy đến cánh đồng tuyết làm gì, Vương cũng vậy.
Ngang Đạt dừng một chút, tiếp tục nói:
- Nơi này trong Thiên Đoạn sơn mạch có dị động, khả năng do người Yến thanh lý làng xóm dã nhân, điều này rất bình thường, trước đây thời điểm Hách Liên gia Tấn nhân còn tồn tại, cũng vào núi quét dọn làng xóm dã nhân. Nhưng chính bởi bọn họ là người Yến, cho nên Vương phái ta tới nơi này quan sát, ngươi không biết người Yến ở trong lòng Vương có phân lượng thế nào, ngươi cũng chưa từng thấy người Yến mạnh mẽ thế nào!
Năm đó, hắn và Vương vẫn tính trẻ tuổi, sau khi làm xong việc tựa ngoài lều trong Trấn Bắc Hầu phủ, hai người đồng thời ngẩng đầu nhìn ngôi sao.
Ngôi sao trên hoang mạc và cánh đồng tuyết, đều rất sáng, đều rất rõ ràng.
Ngang Đạt nhớ lúc đó Vương hỏi hắn: Dã nhân chúng ta và người Man, ai mạnh hơn ai?
Hắn trầm mặc hồi lâu, cắn răng hồi đáp: Người Man mạnh mẽ hơn!
Chiến mã bọn họ cao lớn, vóc người dũng sĩ bọn họ cường tráng hơn, công phu kỵ xạ của bọn họ càng sắc bén hơn.
Vương lại hỏi: Vậy chúng ta so với người Yến?
Ngang Đạt không trả lời, bởi Man tộc mạnh mẽ không gì sánh được, bị người Yến áp chế trên hoang mạc, kết quả, quá rõ ràng rồi.
Sau đó Vương lại nói, sau này dã nhân chúng ta cũng trở nên mạnh mẽ, chúng ta sẽ đoạt lại cố thổ năm đó di dân Đại Hạ cướp từ chúng ta, chúng ta sẽ trở nên mạnh mẽ giống người Man, giống người Yến.
--------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)