Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 504: BỘ LẠC MỚI

Nhưng bóng mờ người Yến trong lòng Ngang Đạt, vẫn quá mức sâu sắc rồi!

Cũng với vị kia…. Tiểu cô nương lưu lại vết sẹo trên mặt Vương.

Một ngày kia, Vương kém chút bị xử tử, sau khi hắn chịu roi hình trở lại, không phẫn nộ và thống khổ gì, trái lại chỉ vết thương trên mặt, nói:

Tiểu cô nương kia, sau này sẽ trở thành “Hậu” của ta.

- Ngang Đạt, Ngang Đạt!

Tiếng kêu gào của Khuyết Mộc đánh thức Ngang Đạt từ trong hồi tưởng.

- Khuyết Mộc, ngươi có thể không tuân theo mệnh lệnh của ta, nhưng ngươi nhất định phải tuân theo ý chỉ của Vương, trước khi xuất phát, lời Vương nói với ngươi, ngươi còn nhớ rõ không?

- Nhớ…

Ngang Đạt hít sâu một hơi, nghiêm túc nói:

- Vậy thì mời ngươi nhớ kỹ, khi ngươi nhìn thấy cờ Hắc Long, xin ngươi thả xuống tất cả kiêu ngạo!

Ngang Đạt dùng tay đặt trên vai Khuyết Mộc, động viên nói:

- Được rội, đại quân của Vương đánh vào Tuyết Hải Quan, ngươi sẽ có cơ hội giao thủ với người Yến, đến lúc đó, ngươi hoàn toàn có thể chứng mình bản thân võ dũng. Hiện tại, giúp ta phái người đi thông báo thủ lĩnh bộ lạc phụ cận, hỏi bọn họ một chút, lúc trước ta để bọn họ phái dũng sĩ trong bộ tộc nếu có tin tức gì, phải báo lại đây.

- Được!

Khuyết Mộc xoay người ra lều lớn.

Ngang Đạt lại phun ra một hơi, mím mím môi.

Có chuyện, Khuyết Mộc không biết, hoặc nói cách khác, toàn bộ bộ tộc trừ hắn và Vương, trong số ít người, căn bản không ai biết chuyện này.

Đó chính là Vương từng phái ra một nhánh đội ngũ, đi Yến Kinh, hi vọng Hoàng Đế Yến Hoàng có thể hợp sức phát binh tiêu diệt Tư Đồ gia.

Nhưng đội ngũ sứ giả kia… Không có tin tức trở lại!

Sau khi Yến quân ra khỏi sơn mạch, cũng không tức khắc rong ruổi vào cánh đồng tuyết, mà một lần nữa tiến hành rồi thu chỉnh, nghỉ ngơi cuối cùng, đồng thời cũng phải chờ hai quân phía sau tới, không nói đợi được bọn họ cùng đi ra, nhưng cũng phải rút ngắn khoảng cách giữa hai bên.

Mà lúc này, Trịnh Phàm trở lại chỗ bộ đội của hắn, trực tiếp tìm Lương Trình.

- Chủ thượng?

- Trước tiên đừng nói nhảm, thời gian của ta có hạn, chờ một lúc nữa phải đi về bên người Tĩnh Nam Hầu.

- Điền Vô Kính hết sức bồi dưỡng chủ thượng.

Đánh trận đem ngươi mang theo bên người, đây là cơ hội thực tập quan sát tỉ mỉ.

- Lão tử bỏ ra nhiều mồ hôi tâm huyết như vậy, nuôi ra một nhánh bộ đội, lại không thể tự chỉ huy, sau khi lôi ra một đạo nhân mã, còn phải chạy đi kết thân binh.

Không đề cập tơi cái này, Trịnh Phàm còn không có oán khí lớn như vậy, tốt xấu gì nhánh nhân mã này đều do hắn lôi đến, giống như ngươi ngươi nhọc nhằn khổ sở mua một món đồ chơi, kết quả bản thân ngươi không được chơi, ngược lại có một đại ca đoạt lấy đồ chơi của ngươi, vô sỉ nói với ngươi:

Đến đây, ca ca dạy ngươi chơi, ngươi cẩn thận nhìn nha!

- Chủ thượng lần này là. . .

- Há, kém chút đã quên, ngươi nhanh lên, nói cho ta một chút, lần này rốt cuộc phải đánh thế nào, đừng nói quá cụ thể, nói chút phương hướng lớn, ta linh cảm chút nữa Điền Vô Kính sẽ khảo hạch ta.

Trải qua mấy ngày nay, Điền Vô Kính vẫn đem Trịnh Phàm lưu lại trong trung quân, thường thường sẽ hỏi Trịnh Phàm một ít vấn đề liên quan đến phương diện quân sự, có chút vấn đề khá sâu sắc, còn có thể để Trịnh Phàm đi suy nghĩ suy nghĩ lại, rồi trả lời.

Giống học sinh trước kia được thầy giáo giao bài tập về nhà, đến ngày thứ hai phải trả bài.

Trịnh Phàm tìm cơ hội, chạy đến tiền quân tìm Lương Trình, từ chỗ Lương Trình muốn tìm được đáp án tiêu chuẩn, sáng ngày thứ hai lại đi tìm Điền Vô Kính.

- Ta đắn đo suy nghĩ một buổi tối, rốt cục có chỗ hiểu ra, ngài xem có đúng hay không. . .

Sau mỗi lần trả lời xong, Trịnh Phàm có thể cảm giác được trong mắt Điền Vô Kính có thần thái thỏa mãn, thậm chí có thời điểm, một vài câu trả lời của Trịnh Phàm, còn có thể khiến Điền Vô Kính sản sinh ra một ít suy nghĩ và cảm xúc sâu sắc.

Cho nên, không ai là Thần toàn trí toàn năng, Điền Vô Kính cũng vậy!

Khả năng, theo Điền Vô Kính, Trịnh Phàm là một viên "Tướng tinh" đang từ từ bay lên, Điền Vô Kính cảm giác mỗi ngày hắn đang “Giao lưu” với một chuyên gia quân sự khác.

Ngược lại khổ Trịnh Phàm, bởi vì lo lắng đáp án của bản thân quá mức tiêu chuẩn một chút, cho nên có thời điểm bản thân hắn cố ý rơi một chút, mơ hồ một chút, để đáp án có vẻ đặc sắc nhưng lại không hoàn mỹ.

Có thể làm cho Tĩnh Nam Hầu nghe xong đáp án, cảm thấy thoả mãn bên ngoài, còn có không gian “Chỉ điểm” cho ngươi.

Như vậy bản thân hắn vẫn dưới một bậc, mà Tĩnh Nam Hầu vẫn có thể thu được cảm giác thoải mái… Song thắng!

- Chủ thượng, kỳ thực chiến lược đã rất rõ ràng, Điền Vô Kính muốn đích thân lĩnh trung quân, hai quân tả hữu phía sau phối hợp tác chiến cùng tiếp ứng, kết hợp tình huống trên cánh đồng tuyết, hẳn muốn dùng biện pháp đàn sói trục dê, xử lý đầu những con dê đầu đàn, cũng chính là chuyên chọn những bộ lạc có thực lực mạnh mẽ, đi đánh, đánh hạ bọn họ, những bộ lạc còn lại sẽ bởi vậy kinh sợ, sản sinh tan vỡ, mà phải bắt được thời cơ chiến đấu. Tức hoặc không khai chiến, nếu khai chiến phải một đường cắn chết xuống, không để dã nhân của rất nhiều bộ lạc này có cơ hội tụ tập sản sinh liên quân!

Bên này Lương Trình còn đang nói, Tiết Tam trên người bẩn thỉu đi tới, Tiết Tam đã mất tích rất lâu, lúc đại quân còn đang trong Thiên Đoạn sơn mạch tiến lên, hắn khả năng đã sớm lẻn vào cánh đồng tuyết, sớm đi tìm tòi tin tức rồi.

- Tam nhi, ngươi rời đi nhiều ngày như vậy, để ta lo lắng chết mất!

Sau khi Trịnh Phàm nói xong, lập tức quay đầu nhìn Lương Trình nói:

- Còn gì bổ sung hay không, nói nhanh một chút!

Trong đầu Tiết Tam đang chuẩn bị một làn sóng kể khổ, diễn dịch một hồi!

Tiết Tam: ". . ."

Lập tức, Tiết Tam tiến tới, nói:

- Chủ thượng, chỗ ta có một phần quân tình mới nhất, chủ thượng ngươi mang đi giao đổi công lao đi, nói chủ thượng ngươi tự mình dò xét trở về.

Lương Trình "Ha ha" nở nụ cười, nói:

- Tam nhi, ngươi không biết rồi, mấy ngày nay trên cơ bản chủ thượng đều đi học bên trong trung quân của Điền Vô Kính.

- Ngạch…

Tiết Tam sửng sốt một chút.

Trịnh Phàm không cảm thấy có vấn đề gì, nói:

- Cái này không sao, chờ một lúc ta mang Tam nhi ngươi đi tìm Điền Vô Kính báo cáo.

- Mạt tướng Tiết Tam, tham kiến Tĩnh Nam Hầu gia.

Tiết Tam chủ động lại đây hành lễ, từ trong lồng ngực lấy ra một tờ giấy, chuyển lên.

Trịnh Phàm đi tới, tiếp nhận giấy, tiếp xúc với ánh mắt Tiết Tam một hồi, lập tức xoay người, đem tờ giấy này chuyển giao cho Tĩnh Nam Hầu.

Tĩnh Nam Hầu mở tờ giấy ra, phát hiện phía trên vẽ chính là bản đồ phân bố các thế lực của khu vực trước mắt này, cái này dùng bút than vẽ lên, hơi thô ráp.

Kỳ thực, Tiết Tam vốn nghĩ định vẽ thêm đường đồng mức như trên bản đồ địa lý, ngẫm lại vẫn quên đi, không vẽ rắn thêm chân nữa.

Điền Vô Kính rất nhanh phát hiện một chỗ ngồi không đúng, nói:

- Thêm một bộ lạc nữa?

- Bẩm Hầu gia, bộ lạc này hẳn gần đây mới di chuyển tới, nói đây là bộ lạc, không bằng nói đây là một nhánh binh mã, đóng quân trên một bãi xanh hướng đông bắc.

- Nhân số?

- Bẩm Hầu gia, nhân số trên dưới năm ngàn người, một nửa mặc giáp!

- Chắc chắn chứ?

- Ta xác định, không có sai!

- Được!

-------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!