Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 511: MUỐN THỦ TUYẾT NGUYÊN

Sau mỗi trận thắng, mỗi vị tướng lĩnh đều có cách phản ứng khác nhau.

Trấn Bắc hầu thích yên tĩnh làm đồ nướng tại chỗ.

Lý Phú Thắng thích ăn bánh bao máu người trên núi thi biển máu.

Điền Vô Kính lại thích ngồi ngay ngắn trên Tỳ Hưu, tựa như hết thảy những gì trước mắt không hề có quan hệ với hắn.

Cũng đúng, so với việc suất lĩnh hai mươi vạn đại quân vượt ngàn dặm đánh hạ một nửa quốc thổ Tấn quốc, việc trước mắt thực sự chỉ có thể tính là trò đùa trẻ con.

Dã nhân thất bại, bại đến triệt để.

Dưới chân Khuyết Mộc nằm rất nhiều bộ thi thể, có người yếu, cũng có dũng sĩ dã nhân thề sống chết bảo vệ gia viên.

Ngang Đạt chết rồi, hắn thực hiện lời thề của mình.

Khuyết Mộc cũng không chạy, dù cho vị Nam Hầu kia cũng không có quá nhiều dục vọng gấp gáp giết tướng lĩnh dã nhân như hắn, nhưng hắn vẫn không chạy.

Lý trí nói cho hắn biết, nếu như lúc này hắn rời đi, mới là hữu ích cho đại cục, mới có thể trở về bẩm báo cho ngô vương, người Yến đúng là đáng sợ như lời ngài nói.

Là một tướng lĩnh thống binh, sính cái dũng thất phu, chết ở đây, mới là tổn thất của vương.

Khuyết Mộc tin tưởng, vương hy vọng hắn sống sót, trở về, vì bất cứ lúc nào, vương cũng như có thể duy trì một loại bình tĩnh tới đáng sợ.

Nhưng Khuyết Mộc không muốn chạy, cũng không muốn trốn.

Từ sớm, Ngang Đạt đã khuyên hắn chạy, mang theo năm ngàn dũng sĩ chạy đi, và hắn từ chối, còn cố ý triệu tập dũng sĩ các bộ lạc phụ cận tới trợ chiến.

Đây là kết quả của việc khư khư cố chấp của hắn, hắn phải ở lại đây, gánh lấy trách nhiệm này.

Đại cục, quá to lớn, cũng quá mệt mỏi. Hắn không muốn để ý tới, hiện, hắn chỉ muốn chết, chết trận...

Mọi người đã đi cả, nhưng hẳn đều còn đang chờ hắn đi theo, cùng trở về với Tinh thần ôm ấp.

Chỉ là, các kỵ binh Yến quân vẫn cứ tuần tra phụ cận, tựa như coi hắn như cá trong lưới, đang đợi vị thượng vị giả kia ra lệnh rồi mới quyết định nấu hay nướng hắn.

- Đến! Đến! Đến a!

Khuyết Mộc lảo đảo nhìn bốn phía, lớn tiếng la lên, hắn đã cạn sức, máu tươi rỉ qua các vết thương, chỉ có thể miễn cưỡng duy trì đứng thẳng.

Đến, tới, giết ta!

Ánh mắt Yến kỵ xung quanh hiện lên vẻ trêu đùa, thi thoảng có người giương cung xạ tiễn, lại cố ý bắn không trúng Khuyết Mộc.

Mọi người thường nghe những câu chuyện kiểu: Cường giả đáng tôn trọng, kẻ địch đáng được nghiêm túc ứng phó, nhưng chuyện như vậy thực sự lại rất ít xảy ra, hay hoặc cũng chỉ là kế hoạch chính trị của một vị đại nhân nào đó.

Người vừa mới chém giết tới đỏ mắt, ngươi sao có thể để bọn họ đi học tôn trọng đối thủ?

Không tồn tại.

Khuyết Mộc vừa tức vừa thẹn, hắn muốn chết, nhưng lại không có bất cứ một ai tới giúp hắn một đao, hắn, nghiêm nhiên đã trở thành con mồi trong bẫy.

Hậu quân trong tay Lương Trình đã hóa thành tiền quân truy quét địch nhân bỏ chạy, những nhân mã còn lại thì nghỉ ngơi tại chỗ, quét tước chiến trường, hoặc bồi thêm một đao, hoặc cứu trị cho đồng đội, trong quá trình lại thi thoảng ngẩng đầu nhìn về phía Khuyết Mộc đang phẫn nộ, tựa như đang xem kịch vui.

Yến quân thắng, nhưng cũng không thể không có thương vong, hồi kịch này, so với nói là tìm niềm vui cho người sống, chi bằng nói là đang tế điện đồng đội mới chết.

Trịnh Phàm móc túi nước, uống vài ngụm nhỏ, lúc này Điền Vô Kính đã tung người xuống khỏi Tỳ Hưu, đi tới vòng vây bên kia.

- Đến! Đến! Đến a...

Khuyết Mộc còn đang gầm thét, hắn chỉ biết chừng đó tiếng phổ thông, hơn nữa giọng đã khàn khàn.

Điền Vô Kính đứng ở một bên, cứ thế nhìn, không lên tiếng.

Yến kỵ xung quanh thấy Hầu gia không lên tiếng, cũng cho là Hầu gia không để ý chuyện này, tiếp tục trêu đùa tên dũng sĩ của dã nhân.

Trịnh Phàm gỡ một vòng dây thừng từ trên chiến mã xuống, đi tới, hô với mấy tên kỵ binh đang đi vòng vòng.

- Bắn chân của hắn!

Tâm phúc bên cạnh Hầu gia, lời nói cũng rất có trọng lượng.

Lập tức, mấy tên kỵ binh giương cung bắn tên, Khuyết Mộc đã mất khả năng di chuyển, hai chân trúng tên, thân hình đổ ập xuống đất.

Trịnh Phàm đưa dây thừng cho một tên kỵ binh bên người:

- Trói lại, kéo sau ngựa, dạo một vòng qua các bộ lạc phụ cận!

- Tuân mệnh!

Tựa như buộc gói hàng, Khuyết Mộc quỳ rạp trên đất bị buộc thành hình chữ nhật, sau đó bị chiến mã kéo trên đất, mấy trăm kỵ binh gào thét lao đo, lôi kéo Khuyết Mộc vẫn đang không ngừng giãy giụa đi xa.

Điền Vô Kính vẫn không lên tiếng, chỉ đi tới trước mặt Tỳ Hưu, ngồi xuống.

Trịnh Phàm cũng tiến tới, hỏi:

- Hầu gia, chúng ta có cần đóng trại hay không?

Đóng trại một chút, chờ hai vạn kỵ binh phía sau.

- Không cần, để các tướng sĩ nghỉ ngơi một chút, chúng ta tiếp tục đông tiến.

- Những bộ lạc phụ cận thì sao?

- Giao cho tả hữu quận phía sau quét tước đi.

Trịnh Phàm nghe vậy, thở một hơi nhẹ nhõm, chỉ cần những bộ lạc này bị quét sạch, như vậy đại lượng nô lệ dã nhân cùng với dê bò ngựa gà... Đều sẽ thành chiến lợi phẩm của người Yến.

Điền Vô Kính như nhìn thấu tâm tư Trịnh Phàm:

- Sao, sợ lỗ vốn?

Trịnh Phàm cười nhẹ ngại ngùng, thành thật gật đầu:

- Có chút sợ.

- Đánh trận, không phải buôn bán.

- Mạt tướng biết rõ, nhưng mạt tướng càng hiểu, lô trong đánh trận hay lỗ trong mua bán, đều không thể lâu dài.

- Lời ngươi nói, có thâm ý.

- Hầu gia anh minh, mạt tướng cũng chỉ mới có suy nghĩ này. Hầu gia, dã nhân trên tuyết nguyên mạnh hơn dã nhân trong Thiên Đoạn sơn mạch mà mạt tướng vây quét.

- Nói tiếp.

- Mạt tướng cảm thấy, Hầu gia suất quân vào tuyết nguyên cũng không hẳn là muốn một lần làm xong, triệt để diệt trừ dã nhân, bởi... Căn bản không diệt trừ hết.

Điền Vô Kính nhìn Trịnh Phàm.

Trịnh Phàm tiếp tục nói:

- Cũng như hoang mạc, Trấn Bắc quân có thể quật ngã bất cứ đội quân Man tộc nào cản đường, nhưng lại vẫn không thể quét sạch Man tộc, bởi Hoang mạc quá mức vô bổ, Đại Yến ta không thể làm như Càn quốc, xây thành trì khóa kín hoang mạc.

- Dã nhân trên tuyết nguyên cũng vậy, đại quân ta từ Thịnh Lạc thành tới tuyết nguyên, nơi này mới chỉ vẻn vẹn là biên giới chi địa, lấy sự tinh nhuệ của Tĩnh Nam quân, cũng cần hơn mười ngày mới có thể xuyên qua Thiên Đoạn sơn mạch tới nơi này, nếu còn tiến sâu hơn nữa, bất luận là đại quân tiếp tế, viện quân, quân báo... Đều chịu hạn chế cực lớn, kỳ thực, tuyết nguyên, càng như một tòa hoang mạc.

Điền Vô Kính đưa tay chỉ Trịnh Phàm:

- Bản hầu hiểu ý của ngươi, nếu tuyết nguyên là một tòa hoang mạc khác, vậy Trịnh thành thủ ngươi, chính là muốn làm một Trấn Bắc hầu khác?

- Binh không muốn làm Hầu gia, không phải binh lính tốt.

- Lời này, thú vị.

- Hầu gia, mạt tướng không dám hy vọng Hầu tước xa xôi gì, tước vị Đại Yến ta vốn khó lấy, nhưng mạt tướng nguyện gánh trách nhiệm áp chế dã nhân trên tuyết nguyên.

Nơi này, đánh có thể đánh, nhưng lại không chiếm được, ngươi đánh thắng, nhưng ngươi còn phải đi, ngươi vừa đi, ngươi ta sẽ lại trở về.

Người Tấn chém dã nhân mấy trăm năm, đến cuối cùng Thiên Đoạn sơn mạc vẫn chi chít dã nhân, chém một mảnh, bọn họ lại thêm mảnh khác, đao chém tới cùn, dã nhân vẫn mênh mông.

--------------

Phóng tác: xonevictory

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!