Cho nên, chỉ có thể học Trấn Bắc phủ, thường xuyên tới thăm hỏi vị các vị hàng xóm, gõ một cái, một là không thể để bọn họ thống nhất chính quyền, hai là phòng ngừa bọn họ tăng trưởng quá nhanh.
- Chuyện này, bản Hầu không làm chủ được.
Trách nhiệm áp chế một tuyết nguyên, vậy đã không còn là một thủ thành nữa, ít nhất phải giống như Tĩnh Nam quân cùng Trấn Bắc quân, tạo thành một quân khu.
Trịnh Phàm cúi đầu.
- Có điều, bản hầu sẽ thay ngươi đề nghị với Bệ hạ, chỉ là, Trịnh thành thủ.
- Có mạt tướng.
- Có bao nhiêu cái bụng, ăn bao nhiêu cơm, bản hầu sợ ngươi ăn một lúc quá no, chịu không nổi.
- Hầu gia, hơn một năm trước, mạt tướng còn chỉ là một ông chủ nhỏ ở Hổ Đầu thành, bên người trừ bỏ mấy tên tiểu nhị trừ ăn ra cũng chẳng biết làm gì.
Nhưng hiện tại, mạt tướng đã có thể xây công sự, Hầu gia nói trên người mạt tướng còn biểu hiện của thương nhân, mạt tướng cảm thấy điều này cũng không xấu, chí ít mạt tướng biết kinh doanh, có thể kinh doanh.”
Nghĩa bóng trong lời này, chính là để ta làm việc này, lão tử không tiêu tiền của quốc khố!
Con ngựa như ta có thể chạy, còn sẽ không ăn cỏ!
Điền Vô Kính không ý kiến, Trịnh Phàm cũng không dám nói nữa, giây lát, Điền Vô Kính mở miệng nói:
- Ngươi rất sốt ruột.
- Hầu gia, mạt tướng chỉ...
Điền Vô Kính gật gù:
- Bản hầu hiểu sao ngươi lại sốt ruột.
- Hầu gia, không phải...
- Theo lý, tài năng cùng tư chất của ngươi khiến bản hầu thưởng thức, Lý Lương Đình cũng rất coi trọng ngươi, ngay cả Bệ hạ cũng vậy. Về tình, ngươi là cha nuôi của đứa nhỏ chưa xuất thế của bản hầu. Cho nên, về tình về lý, bản hầu đều muốn đẩy ngươi lên.
- Mạt tướng, đa tạ Hầu gia bồi dưỡng!
- Không cần cảm hơn bản hầu.
- Mạt tướng đa tạ Tiểu hầu gia, Tiểu quận chúa!
Điền Vô Kính nở nụ cười, đưa tay đẩy Trịnh Phàm đang quỳ, mắng:
- Ngươi a, thực sự là nịnh tướng.
Trịnh Phàm bị đẩy ngã, trên mặt vẫn nở nụ cười:
- Còn không phải do Hầu gia ngài sủng ái.
Điền Vô Kính thở dài:
- Ngươi không đi kế nghiệp của Ngụy Trung Hà, quả thực đáng tiếc.
- Cái này lại không được, Hầu gia, ta còn chưa có dòng dõi, lần này đánh trận xong, trở về nhất định sẽ nỗ lực, kiếm mấy bạn chơi cho Tiểu hầu gia, Tiểu quận chúa. Sau đó, ai dám uy hiếp bọn họ...
Điền Vô Kính cúi đầu, nhìn Trịnh Phàm:
- Ngươi sẽ làm sao?
Trịnh Phàm thủ lại nụ cười trên mặt, đối diện Điền Vô Kính, nói từng chữ:
- Ta sẽ lập tức đi báo cho Hầu gia ngài, để Hầu gia ngài đi giáo huấn bọn họ!
- Cút.
Khuyết Mộc bị chiến mã kéo lê tới biến dạng, đã sớm khí tuyệt bỏ mình.
Sau khi đại quân nghỉ ngơi trong thời gian ngắn, lại tiếp tục một đường hướng đông, người các bộ lạc phụ cận quan sát được chi kỵ binh này đi xa, đều thở một hơi nhẹ nhõm.
Có điều, bọn họ cũng không vui mừng được lâu, bởi ngay đêm đó, hai vạn tả hữu hai quân đã nối đuôi, phát hiện Hầu gia đã đánh xong, bốn vị Tổng binh chỉ có thể trút giận vào đám bộ lạc dã nhân này.
Ban ngày chứng kiến sự khủng bố của Yến quân, buổi tối lại thấy Yến quân đánh tới, rất nhiều bộ lạc còn không có cả dũng khí chống trả, chỉ có thể nhìn Yến kỵ đánh vào lều trại.
Cướp đốt giết hiếp, thỏa thích phát tiết, đây chính là mặt xấu xí của chiến tranh.
Dù là Tĩnh Nam quân có quân kỷ nghiêm minh của Tĩnh Nam hầu sáng lập, cũng không ngoại lệ.
Tối nay, mùi máu cùng tiếng thảm thiết ngập trời.
Không có chính nghĩa hoặc không chính nghĩa, người Yến có thể khoan dung cho Thành quốc tồn tại, nhưng không cho phép phía đông bắc của mình xuất hiện thêm một thế lực như Man tộc phía bắc.
Dù cho Dã Nhân vương từng phát triển ở Yến quân, nói không chừng còn rất ngóng trông với Yến quốc, nhưng Yến Hoàng sẽ không đi đánh cuộc, đặc biệt là trong khi hắn có năng lực cắt đứt con đường phát triển của dân tộc này, cần gì phải mạo hiểm đánh cược vào hảo cảm mờ mịt?
Đây, cúng là hắc ám pháp tắc.
Ngày hôm sau, tả hữu hai quân lại lần nữa xuất phát, đuổi theo dấu vết trung quân để lại, tiếp tục hướng đông.
Mấy ngày sau, một nhánh quân do Thịnh Lạc thành khởi xướng, được tạo thành bởi rất nhiều cường hào, ổ bảo tạo thành một đám “Ô hợp”, rốt cục xuyên qua Thiên Đoạn sơn mạc.
Đây là một nhánh đại quân... Nhặt mót.
...
Đại quân đi tiếp bảy ngày, có thể thấy được lực ảnh hưởng của vị Dã Nhân vương kia chưa thể bao trùm hết tuyết nguyên.
Đặc biệt là phía tây tuyết nguyên, cảm giác thế lực của Dã Nhân vương rất yếu, nơi này, cơ bản vẫn là địa bàn của các bộ lạc to nhỏ khác nhau, còn đội kỵ binh ban đầu chủ động phát động công kích với bọn hắn, hẳn chính là nhánh quân của Dã Nhân vương phái tới.
Trên đường, Yến quân lại đánh tan ba bộ lạc lớn, dạ tập, vây công, lại thêm chiến thuật “Vây ngụy cứu triệu”, Tĩnh Nam hầu nhập gia tùy tục, thực lực Tĩnh Nam quân vốn mạnh, lại thêm Điền Vô Kính dụng binh như thần, không cần quá nhiều trắc trở, đã đánh ba bộ lạc trên vạn miệng ăn đến sụp.
Còn các bộc lạc nhỏ khác, Điền Vô Kính không để ý tới, dù sao phía sau còn có tả hữu hai quân hỗ trợ thanh lý.
Đại quân, tiếp tục đông tiến.
Sau năm ngày, đại quân rốt cục dừng lại, bắt đầu dựng trại đóng quân, bởi đồn kỵ đi trước đến báo, phía trước xuất hiện một nhánh quân kiến chế.
Không phải là binh mã của bộ lạc, mà là quân đội chân chính. Chuyện này cũng có nghĩa, quân tiên phong của bọn hắn, đã sắp chạm tới khu vực khống chế thực tế của Dã Nhân vương.
Hoặc là, vị Dã Nhân vương kia lại tổ chức một nhánh đại quân, muốn sớm ngăn địch.
Nhân số của đối phương khoảng chừng ba vạn, hơn nữa còn đang không ngừng tăng cường.
Điền Vô Kính cũng dừng lại, để sĩ tốt nghỉ ngơi, đồng thời chờ tả hữu hai quân phía sau đuổi theo.
Hôm nay còn là “Vạn phúc tiết” truyền thống của Yến quốc, nên phải lấy khẩn cầu thân thể không tai bệnh làm chủ đề.
Nếu như nói lúc mới ra khỏi Thiên Đoạn sơn mạch gặp chi quân đội của Khuyết Mộc chỉ là món khai vị, vậy quá trình bôn tập đánh ba bộ lạc là món xào, giờ, mới thực là món chính.
- Chỉ có ăn được bản bộ thực sự của Dã Nhân vương phía trước kia, mới xem như cắt giảm được thực lực của hắn, nếu không tất cả những gì mà đại quân ta làm trước đó, nhìn như cắt giảm sức mạnh của tuyết nguyên, nhưng thực tế lại làm sính lễ cho vị Dã Nhân vương này.
Trịnh Phàm vừa pha trà sữa, vừa nói.