Trước đun trà, lọc cái, sau đó thêm sữa dê vào.
- Bản Hầu còn tưởng ngươi chỉ biết kinh doanh.
Điền Vô Kính ngồi đối diện Trịnh Phàm.
Từ lúc cùng vào Thiên Đoạn sơn mạch, tới hiện tại, mỗi khi dùng cơm, hai người đều cùng ngồi quanh lửa trại, tập mãi đã thành quen.
Mà Trịnh Phàm mỗi lần đều có thể làm ra mấy thứ ăn mới mẻ.
- Tuyết nguyên rất tương tự với hoang mạc, khác với Đại Yến ta hoặc Càn quốc, giữa các bộ lạc kia dù có đồng minh, vẫn có tính độc lập, nếu bộ lạc khác bỗng nhiên gặp nạn, các bộ lạc còn lại thậm chí sẽ cao hứng, bởi bọn họ có thể mượn cớ chiếm đoạt nhân khẩu cùng bãi chăn nuôi của bộ lạc kia, thực lực lại tăng lên nhiều.
Đại chính là hai hình thái chính trị Quân sự khác nhau, lúc trước khi Đại Hạ còn tồn tại, chỉ cần trung khu chưa hoàn toàn bị diệt, các di quốc nhất định sẽ kết đội tới cứu viện, quốc lực tự nhiên cũng từ đó mà suy yếu.
Còn hình thái ở tuyết nguyên hoặc hoang mạc, lại tựa như nuôi cổ, cắn nuốt lẫn nhau lớn mạnh tự thân.
- Cho nên, bản hầu nhất định phải ăn được nhánh quân phía trước.
- Hầu gia, trà sữa có rồi đây.
Trịnh Phàm đem trà sữa rót ra, đưa cho Điền Vô Kính.
Điền Vô Kính nhận cái chén, uống một hớp, hỏi:
- Đây là cái gì?
- Trà sữa, tự nghĩ ra.
- Có chút ngán.
- Lần sau cho thêm trà.
- Ừm.
Trong quân trại, chung quanh đều là lửa trại, mùi thịt dê nướng trà ngập.
Ở thời đại này, thịt là thứ quá xa xỉ với người thường, cho dù Tĩnh Nam quân có phúc lợi rất tốt, nhưng quân sĩ trong quân cũng thường phải nuôi cả nhà.
Coi như đời sau, khi sức sản xuất được cải tiến, gia đình bình thường muốn ăn thịt cũng không còn là vấn đề, nhưng đó là miếng thịt, còn muốn ăn đùi cừu nướng, không mấy nhà được thưởng thức!
- Binh, là người, không phải vật. Trịnh Tử binh pháp của ngươi có nhiều chỗ còn chưa rõ ràng, giống như hiện tại, từ Thịnh Lạc thành tới đây đã gần một tháng, sĩ tốt tuy không tới mức nhớ nhà, nhưng đã có phần uể oải, cho nên bản hầu mới để bọn họ ở đây vui vẻ hai ngày.
Trịnh Phàm nghe vậy, gật gật đầu, đăm chiêu, hắn hiểu, Điền Vô Kính đang lấy ví dụ thực tế để dạy hắn.
- Binh mã có mạnh hơn nữa, một khi sĩ khí xuống thấp, đều sẽ tạo thành vấn đề, người làm tướng, không thể chỉ quan tâm tới lương thảo thức ăn, một vị tướng sĩ không chỉ đơn thuần là cùng cầm bát ăn giữa quân.
- Đúng.
- Người làm tướng, không thể quá mức thân mật tới sĩ tốt, quá thân mật, sĩ tốt sẽ không sợ ngươi. Cũng không thể quá mức xa lánh sĩ tốt, quá xa lánh, sĩ tốt sẽ đối nghịch ngươi, làm tướng, cần một mức độ, cái này cần tự nắm lấy.
Trịnh Phàm tiếp tục gật đầu.
- Không cần lo tả hữu hai quân, chờ hai ngày nữa bọn họ đến, quân ta có thể tiếp tục đông tiến khai chiến với dã nhân, dọc đường đi, hai vạn binh mã kia trừ bỏ cướp đốt giết hiếp cũng chỉ còn cướp đốt giết hiếp, kẻ khó ăn đã bị chúng ta gặm xuống, cho nên từ tướng lĩnh tới sĩ tốt, kỳ thực trong lòng đều đầy hỏa khí. Giữa bọn họ, kỳ thực đều có cạnh tranh, không muốn lúc đánh trận xong, lúc về luận công, bản thân lại chưa hề đánh qua một trận thực sự.
- Đúng.
- Hiểu chứ.
- Mạt tướng rõ.
- Ngày sau Đại Yến ta dụng binh, bất luận là tuyết nguyên hay hoang mạc, hay hoặc xuôi nam công càn, đều là viễn chinh, khoảng cách cực xa, cho nên làm thế nào để duy trì tinh thần cho sĩ tốt, là một vấn đề vô cùng quan trọng.
Trịnh Phàm gật như mổ thóc, hơn nữa còn duy trì vẻ chân thành cảm kích.
Lúc này, một nhóm binh sĩ phía xa xa đã ăn xong, thoải mái hát vang.
Tiếng ca trong Yến quân mang theo một cảm giác hào phóng, rất thô cuồng, cũng rất cao xa, dần dần, người ca theo càng lúc càng nhiều.
Lúc này, còn chưa có Quân ca, lời bọn họ hát chỉ là dân ca Ngân Lãng quận, dù sao phần lớn sĩ tốt Tĩnh Nam quân, đều xuất thân từ Ngân Lãng quận.
Điều này cũng cho Trịnh Phàm một lời nhắc nhở, chờ đánh xong trận này, hắn phải viết một bản quân ca, cũng có thể tăng sức đoàn kết.
Lúc này, mấy tên tham tướng bước tới, chúc rượu Tĩnh Nam hầu.
Rượu là rượu sữa, độ rượu không cao, bình thường cơ bản lười uống, nhưng lúc này có đồ uống đã là tốt, mọi người cũng không kén chọn.
- Hầu gia vạn phúc!
- Hầu gia vạn phúc!
Các tướng lĩnh quỳ xuống, giơ chén rượu lên.
Ngày tiết vạn phúc, chúng nhau vạn phúc, ngụ ý thân thể khỏe mạnh không sinh bệnh.
Điền Vô Kính lặng yên bưng chén trà sữa Trịnh Phàm đưa lúc trước, kính tới hư không.
Đều là một đám thô cuồng do quân đội bồi dưỡng, đám tướng lĩnh này cũng không dám cợt nhả với Điền Vô Kính như Trịnh Phàm.
Nhưng tâm tình phát tiết, mọi người cùng giơ cánh tay:
- Hầu gia vạn phúc, tiểu hầu gia vạn phúc!
Chuyện phu nhân Điền Vô Kính mang thai, trên dưới Tĩnh Nam quân đương nhiên biết.
Lúc bắt đầu, chỉ có mấy vị tướng lĩnh hô, rất nhanh, bốn phía càng lúc càng có nhiều binh sĩ hô theo:
- Hầu gia vạn phúc, tiểu hầu gia vạn phúc!
Tiếp đó, hơn vạn người trong quân trại đồng thời hô:
- Hầu gia vạn phúc, tiểu hầu gia vạn phúc! Hầu gia vạn vạn phúc, tiểu hầu gia vạn vạn phúc!
Trịnh thành thủ yên lặng uống pha trà sữa, không tham gia náo nhiệt này.
Mẹ nó, vạn vạn phúc, có khác gì vạn vạn tuế.
Mà Trịnh Phàm cũng rõ, trong lòng tuyệt đại đa số người ở đây, đều thầm hô “Vạn vạn tuế”.
Sóng ngầm, đã đang cuồn trào mãnh liệt.
Không, nói chính xác là đã sớm dập dờn rồi.
Trong mắt những binh lính này, bất luận là đám văn nhân, dân gian cảm thấy Hầu gia của bọn họ thế nào, đều vô nghĩa.
Đao trong tay, dám hét lão thiên câm miệng!
Tĩnh Nam hầu nắm giữ Tĩnh Nam quân hơn mười năm, lực ảnh hưởng của hắn thể hiện trên mọi phương diện của Tĩnh Nam quân, mà theo quá trình đánh trận thắng liên tục, sức ảnh hưởng này đã dần chuyển hóa thành sùng bái.
Đồng thời, trên dưới toàn danh, đều hô “Tiểu hầu gia vạn phúc”, không ai thêm, hoặc nói tiểu quận chúa.
Cái này là tỉnh lược, cũng là chúc phúc, dù sao, chúc phúc sinh bé trai cũng là một lời may mắn.
Nhưng, vẻn vẹn chỉ vậy thôi sao?
Trịnh Phàm nắm một nhúm lá trà thả vào bình nhỏ.
Toàn quân trên dưới đều muốn tiểu hầu gia, cũng có nghĩa là muốn Tĩnh Nam hầu có dòng dõi, Tĩnh Nam quân có... Truyền thừa.
Tuy ngoại giới vẫn đồn Trấn Bắc hầu có một đứa con trai, một người rất thần bí, từ nhỏ lớn lên trong quân đội, không ai biết là ai, nhưng không ai xác định được là thật hay giả.
Nhưng ít ra, bề ngoài Trấn Bắc hầu phủ chỉ có một vị quận chúa, trước mắt nhị Hoàng tử trở thành Đông cung chi chủ, như vậy việc quận chúa Trấn Bắc phủ vào kinh làm Thái tử phi đã thành chuyện đã lên lịch.
Ngày sau, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hoàng thái tôn của Yến quốc, chính là cháu ngoại của Trấn Bắc hầu, trên người có một nửa dòng máu Lý gia.
Tuy nói nhị Hoàng tử là cháu ngoại của Điền Vô Kính, nhưng nếu Điền Vô Kính có con trai.
Vậy cháu ngoại trai, chẳng là cái cóc khô gì trước mặt con trai cả.
Trong lúc nhất thời, Trịnh Phàm có chút ngây người.
Trong đầu hắn bỗng hiện lời nói mà hơn một tháng trước hắn cùng Tĩnh Nam hầu nói khi còn trong Thiên Đoạn sơn mạch.
Điền Vô Kính nói hắn muốn có con gái.
Trịnh Phàm thầm đổ mồ hôi lạnh, nếu như, Đỗ Quyên sinh con trai... Sẽ thế nào?