- Vương, thuộc hạ sẽ suất lĩnh dũng sĩ trung thành nhất ngăn ở Tuyết Hải quan, vương ngài có thể rảnh tay, giải quyết vị Nam Hầu của người Yến này.
- Chúng ta tụ được bao nhiêu binh mã rồi?
- Đã gần bốn vạn, mai còn có thể triệu tập thêm hai vạn, đều là dũng sĩ thiện chiến nhất dưới trướng vương.
- Tốt, tối mai bắt đầu chia tầng rút khỏi, để lại cho bản vương một vạn dũng sĩ là được rồi, ngươi cùng những người còn lại tới Tuyết Hải quan, chờ người Tấn tới, ăn gọn bọn hắn.
- Vương, chỉ để lại một vạn dũng sĩ, ngài sao có thể đánh thắng người Yến...
Vương ngáp một cái:
- Bản vương để lại một vạn dũng sĩ, đối với vị Nam Hầu kia, cũng coi như là một bàn tiệc, dùng nó để chiêu đãi người Yến từ xa mà tới, đã đủ thể diện.
Vị Nam Hầu kia muốn giết người, bản vương sẽ đưa người cho hắn giết, mà chúng ta, chỉ cần nuốt gọi quân đội người Tấn dám xuất kích, vậy có thể thuận thế công phá Tuyết Hải quan.
Người Yến, có thiện chiến hơn nữa, cũng không thể diệt được Thánh tộc ta, chỉ cần phá được Tuyết Hải quan, bầu trời của Thánh tộc ta sẽ lần nữa trở nên rộng rãi.”
- Vương, như vậy đối với ngài, quá nguy hiểm...
- Yên tâm, ta không phải hai tên ngu xuẩn Khuyết Mộc cùng Ngang Đạt, thời khắc mấu chốt, ta sẽ để mười ngàn dũng sĩ đoạn hậu cho ta.
- Nhưng...
- Đi xuống đi.
- Thuộc hạ đã rõ, vương, bảo trọng, thuộc hạ nhất định sẽ công phá Tuyết Hải quan, chờ đại vương trở về!
Tang Hổ rời đi.
Trong chủ trướng, chỉ còn lại một mình Dã Nhân vương.
Dã Nhân vương lấy ra một hộp nhỏ tinh xảo từ dưới giường, mở ra, trong hộp là một chiếc giày thêu của tiểu nữ hài.
Dã Nhân vương cẩn thận nâng trong tay, đưa lên mũi, hít một hơi thật sâu, trên mặt lộ vẻ mê say.
- Thật là thơm...
Lập tức, Dã Nhân vương lại đưa tay sờ lên vết tích mười năm trước để lại, tự lẩm bẩm:
- Nghe nói, ngươi sắp lập gia đình rồi.
Thần sắc Dã Nhân vương không có bất cứ vẻ hiu quạnh nào, trái lại “Khà khà” thành tiếng, tự nhủ:
- Chờ ta, ta sẽ tới cướp ngươi nha.
Tả hữu hai quân chạy tới, Yến quân bắt đầu thăm dò khu vực dã nhân chiếm cứ phía trước, từng luồng du kỵ lan ra, gần như cùng lúc đó, bên dã nhân cũng gia tăng phạm vi đồn kỵ bao trìm, hai bên vẫn chưa chân chính tiếp xúc, nhưng đồn kỵ hai bên đã chính thức mở màn chém giết.
- Cảm giác rất quen thuộc.
Điền Vô Kính ngồi trên lưng Tỳ Hưu, nhìn về doanh trại dã nhân xa xa.
Tổng binh Vương Qua đột nhiên bước tới, trêu nói:
- Đám Trấn Bắc quân kia đóng trại cũng chỉ có chừng tay nghề, Dã Nhân vương này lại coi như bảo bối, ha ha.
Trấn Bắc quân, kỳ thực không am hiểu đóng trại, bởi mấy chục năm qua, Trấn Bắc quân rong ruổi hoang mạc, cơ bản đều lấy công làm chủ.
Mà doanh trại dã nhân phía trước, nhìn thì không tệ, nhưng trong mắt chuyên gia, vài nơi bố trí then chốt, lại đều có vấn đề.
Điền Vô Kính lại quay sang nhìn Trịnh Phàm:
- Ngươi cảm thấy thế nào?
Trịnh Phàm liếc mắt nhìn Vương Qua, trước ôm quyền, sau lại nói:
- Bẩm Hầu gia, mạt tướng cảm thấy, dã nhân rất biết đóng trại.
Tĩnh Nam hầu gật gù:
- Đúng vậy.
Dã nhân dù bị xưng là dã nhân, đó là vì trong mắt người đời, bọn họ còn chưa khai hóa. Nhưng hiện tại, dân tộc này lại đang học tập tiến bộ rõ rệt.
Doanh trại này, tốt xấu tạm không nói, nhưng bọn họ đã biết đóng trại, mới là chuyện đáng để cảnh giác nhất.
Cũng như người mắt cận cùng ngươi mắt đui, là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Vương Qua cũng không cảm thấy Trịnh Phàm cố ý làm hắn mất mặt, dù sao cũng là Tổng binh, không phải phi tử trong cung tranh sủng, còn không tới mức hẹp hòi như vậy, lúc này lại nói:
- Hầu gia, để mạt tướng dẫn ba ngàn kỵ, trước xông thử kiểm tra thực hư?
Vương Qua là tổng binh dẫn quân phía sau, cướp đốt giết hiếp tới mệt, nhưng một đường đi tới, phàm là các bộ lạc khó gặm một chút, đều đã bị Hầu gia đi trước nhổ đi, bọn họ đi sau, đều đã kìm nén tới nghẹn.
- Ngươi vừa mới tới, sĩ tốt uể oải.
- Hầu ga, ta...
- Trịnh Phàm nghe lệnh.
Trịnh Phàm lập tức quỳ một chân.
- Có mạt tướng.
- Mệnh ngươi công địch từ hướng tây bắc, nếu xé được miệng, liền đánh tiếp cho bản Hầu, nếu địch doanh vững chắc, cường xé không được, tự mình quyết đoán lui lại. Vương Qua, Trương Thành.
- Có mạt tướng.
- Có mạt tướng!
- Chuẩn bị tiếp ứng.
- Mạt tướng lĩnh mệnh!
Trịnh Phàm nhận lệnh, trở lại bên cạnh binh mã, thông báo cho Lương Trình, binh mã bắt đầu phát động, rất nhanh đã ra khỏi quân trại.
Trên đường, Trịnh Phàm nhỏ giọng nói thầm với Lương Trình:
- Sao lại để chúng ta đánh trận đầu?
- Chủ thượng, lúc sáng thuộc hạ đi phía trước quan sát, Tam Nhi cũng theo cùng rồi.
- Ồ? Có phát hiện gì?
- Bọn thuộc hạ cảm thấy, trong doanh trướng trước mắt, quân số dã nhân không nhiều như tưởng tượng. Tuy không biết vì sao bọn họ vừa tụ đã lui, nhưng hẳn là Tĩnh Nam hầu cũng phát hiện vấn đề đó, cho nên mới đem trận đầu cho chủ thượng.
- Tức là, cố ý đẩy cho ta? Đưa quân công cho ta?
- Hẳn là như vậy, một đường càn quét các bộ lạc kia, thực không có mấy quân công, nhưng trước mắt là binh mã của Dã Nhân vương, vậy thì không giống rồi.
Nếu binh doanh phía trước không phải là cố ý bày nghi trận, thuộc hạ tự tin có thể giết vào phương doanh của đối phương, xé ra một lỗ hổng.
Cứ như vậy, tạo cơ hội cho viện quân tiếp sau, công đầu trận này, tự nhiên là thuộc về chủ thượng.”
Trịnh Phàm yên lặng móc một điếu thuốc, lúc trước mặt Tĩnh Nam hầu, hắn đương nhiên không dám không kiêng kỵ mà hút thuốc, giờ về địa bàn, đương nhiên có thể hưởng thụ lạc thú này.
- Ha, ngươi khoan hãy nói, cảm giác khâm định này, cũng thực không tồi.
Nếu là trước đây, Điền Vô Kính hết sức đè ép hắn, khi đó hắn cũng hiểu, cũng có thể thông cảm.
Giờ Điền Vô Kính muốn đẩy hắn lên, chà chà, rốt cục cũng cảm nhận được cảm giác, trong triều có người.
Đây là mạnh mẽ lấy quân công của đám Vương Qua đội lên đầu hắn.
Trước đó, người từng giúp hắn như thế cũng chỉ có Tiểu lục tử, nhưng Tiểu lục tử chỉ là Vương gia hư chức, thực sự không vang dội được như Tĩnh Nam hầu.
Nhánh binh mã Thịnh Lạc thành bước ra ngoài, phía sau là mấy đường quân áp trận.
Trịnh Phàm yên lặng kéo mặt nạ phòng hộ trên mũ giáp xuống, tay trái vỗ vỗ ngực giáp, nhắc nhở Ma Hoàn, cha ngươi chuẩn bị ra chiến trường, này, đừng ngủ nữa.
- Chủ thượng, nếu không ngài dẫn hai trăm kỵ tuần tra tập trung toàn cục?
- Cút, lão tử ở chỗ Điền Vô Kính đã nhịn gần chết, lão tử muốn đánh trận!