Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 516: KIM THIỀN THOÁT XÁC

Lương Trình gật gù, tỏ ra đã hiểu.

Dù là ai đã tốt nghiệp nhiều năm, lại bị mạnh mẽ “Đưa về thời học sinh”, đều sẽ cảm thấy dày vò.

- Quy tắc cũ, ngươi chỉ huy.

- Vậy chủ thượng hô xung phong đi.

- Hừm, khặc khặc...

Trịnh Phàm hắng giọng một cái, rút đao, giơ lên thật cao.

“Bạch! Bạch! Bạch!”

Binh sĩ bỗn phía cũng giơ binh khí của mình, chỉnh tề nghiêm túc.

Đây là tiêu chuẩn mà Lương Trình đã thao luyện, cường điệu huấn luyện một số động tác phối hợp, mục đích, đương nhiên là phối hợp Trịnh Phàm.

Đương nhiên, lúc huấn luyện, Lương Trình đã đặc ý để Phiền Lực qua một bên, chỉ sợ Phiền Lực lại dạy đám người này gào thét “Ô lạp”.

- Yến quân!

Mọi người cùng hô vang ba lần, đồng thời binh tướng cũng gõ lên giáp trụ ba lần.

“Tất thắng!”

“Tất thắng!”

“Tất thắng!”

Hô... Thoải mái.

Trịnh Phàm chỉ đao về trước:

- Giết!

...

Trong dã nhân doanh, Dã Nhân vương ngồi ngay ngắn trên tháp tên, từ cao nhìn xuống, tinh kỳ phấp phới phía sau.

Dị động bên Yến quân đương nhiên không giấu nổi bên này, dã nhân trong doanh trại cũng lập tức triệu tập, bắt đầu chuẩn bị phòng ngự, nhưng vì chưa quen thuộc chiến thuật, cho nên vẫn có vẻ hỗn loạn.

Dã Nhân vương đưa tay vỗ trán thở dài.

Kỳ thực hắn cũng hiểu rõ, để các dũng sĩ phòng ngự trong doanh chẳng khác nào tự trói buộc tay chân, dã nhân vốn am hiểu kỵ xạ tác chiến hơn.

Nhưng hết cách, đối phương là đương đại thiết kỵ đệ nhất!

Giờ bọn hắn ở trong doanh, có lẽ còn có thể chống lại một lúc, nếu thực muốn ra ngoài dã chiến, khả năng một đợt xung kích liền bị đánh tan.

Việc ngu ngốc thế này, Dã Nhân vương không thích đánh, nhưng đối phương lại mạnh hơn cả về trí lẫn lực, hắn cũng chỉ có thể nhắm mắt chơi bừa.

Dã Nhân vương ngước cổ, chậm rãi xoay người, dặn dò tên hộ vệ đeo mặt nạ duy nhất bên cạnh:

- Bắt đầu đi.

Hộ vệ ngồi xổm xuống, cởi y phục trên người ra.

Dã Nhân vương cũng ngồi xổm xuống, đồng thời cởi quần áo.

Dám dã nhân bên dưới không biết, trên tháp tên trên đỉnh đầu bọn hắn, vương của bọn hắn lại cùng một tên nam hộ vệ đồng thời cởi quần áo.

- Vương, hiện tại nô mới biết, lúc trước ngươi nói khen thưởng cái mặt nạ này cho dũng sĩ mà ngài tín nhiệm nhất, hóa ra là gạt ta.

- Hiện tại mới phát hiện, muộn rồi.

- Làm ta vui vẻ lâu như vậy, ngủ cũng đem mặt nạ, tắm cũng đeo mặt nạ.

- Ta nói, hóa ra ngươi không tắm, khó trách nặng mùi như vậy, trên này còn cả một tầng bùn đen đây.

- Vương, ngài cũng không sớm nói cho nô biết, sau này còn phải thế thân cho ngài.

- Ai bắt ngươi có chiều cao, trọng lượng gần tương tự ta đây? Ngay cả gương mặt cũng giống ta bảy tám phần.

- Vương, đồ lót bên trong cũng phải cởi?

- Cởi cởi, ngươi có thấy tộc nhân bình thường mặc đồ lót bằng tơ lụa bao giờ chưa? Nếu không cẩn thận bị ngã lật áo, hoặc là mài học ngoại giáp, tơ lụa bên trong chẳng phải sẽ lộ ra?!

- Vương suy nghĩ chu toàn.

- Đồ lót trong của ngươi đâu?

- Vương, người trong tộc mặc đồ lót, được mấy người?

- Ngươi không cảm thấy bị mài sao?

Hai người ngồi xổm trên tháp tên, nhanh chóng đổi quần áo cho nhau.

Dã Nhân vương cầm mặt nạ sắt trong tay, đeo lên mặt.

- Vương, ta cảm thấy nên đặt một vài yêu cầu với ngài? Trước kia nghe Ngang Đạt nói chuyện lúc ngài ở tứ đại quốc, cơ bản đều thấy nói như vậy đi, tử sĩ trước khi chết, đều sẽ được ban thưởn.

- Nói mau, bản vương đang vội thoát thân đây.

- Vương, ta vẫn có chuyện không bỏ xuống được.

- Ngươi là cô nhi tứ cố vô thân, có gì không bỏ được?

- Ta còn chưa biết mùi vị nữ nhân.

Dã Nhân vương đưa tay vỗ vỗ vay tên hộ vệ, ngữ trọng tâm trường:

- A Lai, ngươi yên tâm, sau này bản vương sẽ chịu khổ nhiều hơn nnữa, thay ngươi nếm thử mùi vị nữ nhân.

- Đa tạ vương, đại ân đại đức của vương, nô chỉ có thể để kiếp sau tới báo.

- Hừm, yên tâm, chờ kiếp sau, ta sẽ còn tới tìm ngươi, để ngươi tiếp tục làm hộ vệ của ta.

- Vương, nô thật kích động, nô lại có thể làm vương rồi.

- Ngươi xuống để các dũng sĩ nhìn thấy, vương của bọn họ vẫn ở đây, còn ở cùng với bọn họ.

- Vương yên tâm, mấy năm nay, nô vẫn luôn quan sát vương, nhất định có thể làm giống ngài như đúc.

Nói xong, tên hộ vệ tên A Lai đứng lên, ánh mắt nhìn xuống dưới, lúc này có không ít dã nhân bên dưới nhìn lên, bọn họ rõ ràng, vương của bọn họ đang nhìn bọn họ.

A Lai dựa vào ghế sau, hơi nghiêng người, đồng thời, tay trái bắt đầu vuốt nhẹ vết sẹo trên mặt, nở nụ cười như có như không.

Chỉnh xong động tác, A Lai lại hỏi:

- Vương, sao ngài còn chưa xuống?

Dã Nhân vương đặt tay dưới cằm sau mặt nạ, xoa xao:

- Lẽ nào trước đây, bản vương vẫn thích làm cái động tác ngốc ngốc này?

Kỵ binh xung phong tới trước doanh trại, kỵ binh hàng trước vứt mỏ khóa ra ngoài, tròng vào bên trong hàng rào, bắt đầu đảo ra sau, mượn mã lực bắt đầu “Rút trại”.

Kỵ binh tới sau lại lập tức giương cung bắn tên, phụ trách áp chế dã nhân trong doanh.

Kỵ binh phía sau nữa thì phân ra một đội, giương mã sóc, bắt đầu điều mã lực, những người còn lại xuống ngựa, chuẩn bị bộ chiến.

Trong doanh trại có chiến hào cùng với đủ các loại chướng ngại vật, trong hoàn cảnh không có đủ kỵ binh xung kích, cuối cùng chỉ có thể khiến người cùng chiến mã chen chúc, thành mục tiêu sống.

Quân tiên phong có mục tiêu xé một lỗ hổng, đẩy ra một chiến trường có đủ diện tích, để binh mã phía sau tiến vào.

Một nhánh binh mã xuống thành bộ binh, phân công ngay ngắn rõ ràng, mấy thứ này được luyện thành từ việc đánh dã nhân trong Thiên Đoạn sơn mạch khi trước.

Vì chuyện này, thậm chí còn đã tạo ra một chuyện cười, một tòa dã nhân trại rõ ràng đã đầu hàng không có chiến tâm, nhưng Lương Trình vẫn chém hai tên giáo úy địch, lại để minh mã dưới trướng làm theo yêu cầu, đánh hạ một tòa dã nhân trại “Đã hàng”.

Cường quân chân chính, phải nhờ ngày thường nghiêm cẩn rèn luyện.

Xa xa, Điền Vô Kính quan sát tình hình chiến trận, khẽ nói:

- Thế nào?

Vương Qua cùng một đám tổng binh đều lộ vẻ tán thưởng, mọi người đều là lão cáo trong quân lữ, đương nhiên hiểu để làm được chuyện tiến công có thứ tự rõ ràng như này là chuyện không dễ dàng, đặc biệt là lại còn lấy bộ chiến làm chủ.

Điền Vô Kính mở miệng nói:

- Yến quân ta dã chiến không sợ bất luận đối thủ nào, nhưng công thành thực sự chưa đủ, ngày sau nếu xuôi nam, bảo trại của người Càn chính là trở ngại mà Yến kỵ ta không thể tránh được.

Vương Qua mở miệng nói:

- Hầu gia, Trịnh thành thủ đúng là biết luyện binh.

- Lần này chờ đánh trận xong, các ngươi cũng học một ít đi.

- Mạt tướng tuân mệnh.

- Mạt tướng tuân mệnh.

Điền Vô Kính lại hạ lệnh:

- Vương Qua, Trương Thành, không cần chờ, chuẩn bị binh mã của các ngươi, theo vào đi.

Người trong nghề vừa nhìn là biết được hay không, dưới thế công hiện tại, nếu vẫn chưa thể xé được một lỗ hổng trên hàng rào của địch, như vậy đây không phải là dã nhân, mà đã là Tây quân tinh nhuệ nhất của Càn quốc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!