Vương Qua, Trương Thành cùng hô rõ, thúc ngựa về phía binh của mình, lập tức, gần vạn kỵ binh bắt đầu ép tới.
Mà phía tây bắc doanh trại, sau khi thuần thục cắt một đường phòng ngự, chi nhân mã dưới trướng Trịnh Phàm bắt đầu đẩy mạnh, hai bên bắt đầu cận thân chém giết.
Binh mã mà Trịnh Phàm mang tới lần này, trừ bỏ một ngàn Tĩnh Nam quân kia ra, còn lại là bại binh Tấn quốc, lúc đối mặt với dã nhân, sĩ khí không thành vấn đề, huống chi tố chất kỵ binh Tam Tấn vốn không tệ, sau một trận xung phong, lỗ hổng bị xé ra càng lúc càng lớn.
Trên tháp tên, A Lai tiếp tục xoa xoa vết sẹo trên mặt, Dã Nhân vương đã rời đi từ lâu.
A Lai có thể thấy rõ, thế cuộc đang càng lúc càng tệ không thể tả, mà từ cao nhìn xa, đã có thể thấy đại lượng Yến quân đang từ sau theo vào.
Không phải vì dũng sĩ của bọn hắn không tử chiến, mà thậm chí, chính vì có một vị “Vương” đang ngồi đây, lúc chém giết, các dã nhân đều rất liều mạng.
Nhưng vấn đề là, đối diện là Yến quân, càng không phải hạng người ham sống sợ chết, trong tình huống sĩ khí hai bên không quá chênh lệch, nhưng tố chất thực tế lại đã lộ rõ.
Giáp trụ, quân giới cùng trật tự tác chiến của Yến quân, khiến cho các dũng sĩ dã nhân còn chưa thoát được thói quen tác chiến bộ lạc không thể theo được, thường thường là một đám dã nhân xông lên, Yến quân đầu tiên là ổn định trận tuyến không tới va chạm, đợi hai bên giằng co, Yến quân lại lựa chọn mấy hướng đồng thời đột tiến, rất nhanh dã nhân đã phải tháo chạy.
A Lai nghĩ lại lời vương từng nói, hắn nói Thánh tộc còn rất xa mới đạt tới trình độ chân chính khai hóa.
Nhưng đầu tiên, phải bước tới được con đường kia.
A Lai rõ ràng, cản trở ngăn dã nhân tiến bước, không phải Yến quân trước mắt, mà là Tuyết Hải quan ở Thành quốc kia.
“Rào!”
A Lai đứng lên, giơ vương kỳ sau lưng, đây là một cây cờ xí dùng da báo tuyết chế thành, A Lai giơ nó, vung vẩy lên.
Chém giết đi, các dũng sĩ Thánh tộc, “Vương” của các ngươi, đang ở cùng các ngươi!
Thời khắc này, A Lai cảm thấy bản thấy là vương chân chính, hắn thực sự mỗi ngày đều nhìn kỹ người kia.
Vương còn từng nói, kỳ thực mỗi dũng sĩ Thánh tộc đều là vương của chính bản thân mình, cũng đều là bộ tộc chi vương.
Lúc đó A Lai chưa hiểu rõ câu này lắm, lúc nói chuyện với các Thủ lĩnh khác, nghe các Thủ lĩnh khác phân tích, có phải liệu vương cảm thấy số lượng dũng sĩ dưới trướng quá nhiều, cho nên bắt đầu không yên lòng?
Hiện tại, A Lai mới chính thức hiểu được hàm ý trong câu nói này.
Khi bộ tộc cần ngươi đứng ra, ngươi chính là vương giả của bộ tộc.
Chỉ tiếc, A Lai không biết viết chữ, văn tự của dã nhân cũng đã sớm thất truyền, trừ bỏ một số tiếp dẫn giả còn biết đọc chữ cổ, phần lớn dã nhân đều mù chữ, hoặc như “Dã Nhân vương” ra ngoài va chạm xã hội, lại biết tiếng phổ thông.
A Lai thực sự muốn ghi chép lại cảnh tượng trước mắt xuống, nếu như có cơ hội, có thể để các tộc nhân khác đọc hắn thực sự muốn chia sẻ cảm ngộ cùng kích động lúc này của bản thân.
- A a a a a!!!
Phiền Lực gầm lên giận giữ, hai lưỡi búa trong tay vung vẩy, lại thêm giáp trụ khủng bố trên người, tựa như một cái xe ủi, thành công phá tan phòng tuyến của dã nhân, binh mã phía sau lập tức nối đuôi vào, mạnh mẽ xé rách lỗ hổng này.
Từ đó, khu vực phòng thủ của dã nhân ở đây đã xem như hoàn toàn thất bại, chiến trường không chỉ còn hạn chế trong một khu vực nhỏ, bắt đầu nhanh chóng mở rộng.
Cùng lúc đó, tiếng gót sắt phía sau truyền tới, quân tiên phong thành công mở rộng diện tích chiến trường, Vương Qua cùng Trương Thành suất binh không cần xuống ngựa, trực tiếp vọt vào.
Chiến mã xung trận, lại thêm lưỡi đao sắc bén, khiến đám dã nhân hung hãn không sợ chết cũng mất đi năng lực chống đối cuối cùng.
Từng chiến tuyến bị cắt ra, bị đánh tay, từng Yến quân hung thần ác sát giết vào, chiến cuộc như tuyết lở, bắt đầu đổ nát, quân dã nhân tan rã, không thể tiếp tục hợp lại chỉ huy, chỉ có thể bị bao quanh chia nhỏ, chờ đợi giảo sát.
Mà lúc này, trong đại doanh còn không tới tám trăm binh mã chưa gia nhập chiến đấu, bọn họ là quân dự bị.
A Lai còn vung vẩy cờ xí trong tay.
Có những lúc, cảm thấy vô lực mới là tuyệt vọng nhất, trên đời này, vĩnh viễn không có chuyện cứ làm là vô địch.
A Lai vươn mình, một tay cầm vương kỳ, tay khác bám theo cột mà tụt xuống khỏi tháp tên, dã nhân phụ cận lập tức áp sát tới.
Bọn dã nhân cũng không phát hiện, vương của bọn hắn, kỳ thực đã đổi người rồi.
- Lên ngựa, lao ra!
A Lai hét lớn.
Hắn rõ ràng, vương để hắn thay thế vương là để tranh thủ thời gian, mà không phải hy vọng cho vương một cái chết “Thể diện”.
Dã nhân bốn phía lập tức xoay người lên ngựa, doanh trại phía trước đã tan vỡ, cho nên A Lai không chút do dự, suất lĩnh không tới ngàn dũng sĩ bên người xông ra từ phía sau.
Trịnh Phàm chống đao, giáp trụ trên người đã bị máu phủ một tầng, vừa há miệng thở dốc, vừa hỏi Lương Trình ở bên:
- Thắng chứ?
Lương Trình biểu tình hơi nghiêm khắc, nhìn Trịnh Phàm:
- Chủ thượng, hình như có chút vấn đề.
...
- Hầu gia, đó là vương kỳ của dã nhân.
Tổng binh Lý Định Đông nói với Tĩnh Nam hầu.
Ánh mắt Điền Vô Kính hơi ngưng lại, lắc đầu một cái:
- Cuộc chiến này, có vấn đề.
Vấn đề, từ vừa bắt đầu đã hiện
- Hầu gia lo bọn hắn dụ địch thâm nhập?
Lý Định Đông hỏi.
- Không, bản hầu không nghĩ tới cái này, vị Dã Nhân vương kia dám chơi dụ địch thâm nhập, vậy bản hầu muốn nhìn một chút, cái bụng hắn có bao lớn, mới có thể ăn được chúng ta. Thứ bản hầu lo lắng, bọn họ không phải dụ địch thâm nhập, mà thực sự, chỉ bố trí chừng đó binh mã ở đây. Hư giả hư chi, nghi trung sinh nghi.
Nói tới đây, ánh mắt Điền Vô Kính lộ vẻ bất đắc dĩ.
Hắn bỗng nghĩ tới một khả năng, mà khả năng này càng ngày càng hiện thực.
Một cái vương trướng, một cây vương kỳ, đứng sừng sững ở đây, ngăn cản bước chân Yến quân.
Tòa doanh trại to lớn trước mắt, lại chỉ chừa không tới một vạn binh, tựa như đưa đồ ăn tới bên miệng Yến kỵ.
Một vạn binh làm đại giá, kéo chậm bước chân Yến quân, mưu đồ trong đó, khẳng định hơn xa một vạn binh.
Ánh mắt Điền Vô Kính chậm rãi chuyển về hướng đông nam.
- Hầu gia, vương kỳ kia...
Lý Định Đông hỏi.
Tướng lĩnh như hắn, có thể biết đánh trận hiện tại thế nào, nhưng đại hoạch phương hướng, lại không phải sở trường.
- Ngươi đưa quân truy kích.
Điền Vô Kính ra lệnh.
Lý Định Đông lập tức chỉnh quân suất kích.
Điền Vô Kính tiếp tục ngồi trên lưng tỳ hưu, chiến sự trước mắt gần như đã định, hắn trước giờ không có quá nhiều cảm giác với thắng lợi tới tay.
Ngược lại lúc này, trong đầu bỗng hiện một câu Trịnh Phàm từng nói: Đồng đội heo.
Câu nói này, nghe rất mới mẻ, nhưng cũng có thể lý giải mặt chữ.
Thở dài, Điền Vô Kính đưa tay vỗ lông bờm Tỳ Hưu, Tỳ Hưu lộ vẻ hưởng thụ, nó rất thích thân mật tới chủ nhân như vậy.
Tựa như nữ nhân cao quý kiều mỵ, chỉ vì ngươi không có tư cách để nó hiện vẻ nhu mì trước mặt ngươi mà thôi.
- Tư Đồ Lôi, ngươi tuyệt đối đừng là đồng đội heo.
...
Năm đầu Đại Yến vĩnh bình.
Tám vạn đại quân Thành quốc xuất quan bắc phạt, gặp mai phục ở Nặc hồ, toàn quân bị diệt, Tuyết Hải quan phá, dã nhân nhập quan.