- Cho nên, giống như câu nói của Hoàng Phi Hồng cuối bộ: Chúng ta lấy được kim bài, lại ném mất giang sơn?
Trịnh Phàm vừa uống trà, vừa nói.
Trước mặt, Tiết Tam đang nướng thịt, Phiền Lực hỗ trợ đẩy củi, Lương Trình ở bên nhìn.
Trận chiến kết thúc, Yến quân lần nữa đông tiến, lại chưa từng gặp sở bộ dưới trướng Dã Nhân vương ngăn cản, một đường đi tới, cơ bản đều là bộ tộc ven đường chống trả.
Sau đó, tin tức Tuyết Hải quan bị công phá truyền tới.
Tĩnh Nam hầu hạ lệnh đại quân dừng lại, đóng quân tại chỗ.
Lần này đóng quân khác với trước để nghỉ ngơi chờ đại chiến, lần này thuần túy là vì đã không thể đánh tiếp được rồi.
Tiết Tam đem con thỏ đã nướng kỹ cho Trịnh Phàm:
- Chủ thượng, Tư Đồ gia này, lúc đầu còn thấy khá khá, không nghĩ tới, lại là một đám ngu xuẩn.
- Có chuyện gì?
Phiền Lực hô.
- Ăn thịt của ngươi đi!
Tiết Tam quay đầu tiếp tục nói với Trịnh Phàm:
- Chủ thượng, trận này không dễ đánh tiếp, có phải chúng ta có thể khải hoàn trở về rồi?
- Không rõ, còn phải chờ Tĩnh Nam hầu quyết định, A Trình, ngươi cảm thấy thế nào?
- Chủ thượng, cuộc chiến này đúng là không đánh tiếp được, tiếp tục đông tiến, nhánh binh mã của chúng ta sẽ có thể gặp Dã Nhân vương dùng trọng binh chạn đường, lúc trước sở dĩ có thể một đường tấn mãnh tới, cũng là vì Dã Nhân vương đặt trọng điểm ở Tuyết Hải quan, hiện tại, hắn hoàn toàn có thể rảnh tay rồi. Hơn nữa, đại quân đơn độc trên tuyết nguyên đã là chuyện rất nguy hiểm, gần đây ta phát hiện, sĩ tốt trong quân sinh bệnh càng lúc càng nhiều rồi. Quan trọng nhất là, chúng ta vẫn không xác thực mục tiêu chiến lược.
Trịnh Phàm vừa nghe vừa uống trà, từ khi vào tuyết nguyên tới nay, ăn thịt mãi cũng chán, cần phải dùng nước chà thanh lọc cái bụng đầy mỡ.
- Không dễ làm, không dễ làm a.
Trịnh Phàm cảm khái, rõ ràng là một đường đánh thắng trận, kết quả lại thành cục diện như vậy.
Tuyết nguyên quá to lớn, lớn tới mức muốn thống trị muốn “Diệt quốc diệt chủng”, gánh nặng của nó đều không phải ngươi có thể gánh nổi.
Lương Trình mở miệng:
- Trừ phi Yến Hoàng có quyết đoán chư xuôi nam đánh Càn lần trước, triệu tập ba mươi vạn thiết kỵ trở lên, đánh thẳng vào tuyết nguyên, không tiếc tốn hao hai năm, mới có thể triệt để bình định tuyết nguyên.
Trịnh Phàm lập tức nói:
- Việc này không hiện thực.
Đánh Càn quốc, còn có thể thu được nhân khẩu cùng của cải. Đánh Tấn quốc còn có thể thu được thổ địa.
Còn đánh tuyết nguyên, có thể được cái gì?
Cũng có thể có, ví như lần này thu được không ít dê bò ngựa, xấp xỉ có thể để Trịnh thành thủ cùng các cường hảo bảo chủ ở phụ cận ăn no, nhưng nghĩ lại ba mươi vạn quân xuất chinh, cần bao nhiêu hậu cần gánh vác? Đến lúc đó, dê bò thu được căn bản không đủ ăn.
Hơn nữa, nếu vị Dã Nhân vương kia muốn đánh du kích, không muốn quyết chiến với ngươi, chẳng lẽ thực muốn để ba mươi vạn thiết kỵ chơi mèo vờn chuột với dã nhân?
Sự thực chứng minh, vị Dã Nhân vương kia xác thực sẽ làm như vậy.
Mặt khác, coi như thực sự bình định được tuyết nguyên, khu vực hoang vu như thế, lại thống trị thế nào?
Mười năm hai mươi năm sau, tất một thế hệ khác vùng lên, trấn áp được thì còn tốt, không trấn áp được, vậy bao nhiêu tâm huyết sẽ chỉ như nước chảy về đông.
Lúc này, một tên thân binh đi tới.
- Trịnh đại nhân, hầu gia gọi ngày qua.
Trịnh Phàm gật gù, ra hiệu đã biết.
Tiết Tam cầm một miếng chim trĩ mới nướng, nói:
- Chủ thượng, mang cái này đi, bên trong có gân gà, có thể làm thành một câu.
Các Ma vương vì để Trịnh Phàm biểu hiện trước mặt đại nhân vật, cũng phí không ít tâm.
Lương Trình lại vô tình bác bỏ:
- Dương Tu chết thế nào?
Tiết Tam không nói.
Ánh mắt Trịnh Phàm đưa qua ra hiệu cho các thuộc hạ một hồi, cũng không nhận lấy gân gà, trước thu chỉnh giáp trụ, liền đi tới soái trướng.
Soái trướng, Điền Vô Kính ngồi một mình ở đó, cầm một quyển sách xem.
Bên cạnh có một bếp lò, bên trên có một nồi canh, còn rất thơm.
Chờ Trịnh Phàm tới gần một chút, mới phát hiện trong tay Điền Vô Kính cầm “Trịnh Tử binh pháp”.
Nét mặt già nua của Trịnh thành thủ khẽ đỏ.
Thấy Trịnh Phàm tới, Điền Vô Kính thả cuốn sách trên tay xuống, ra hiệu cho Trịnh Phàm ngồi.
Trịnh Phàm ngồi xuống, Điền Vô Kính chỉ vào cuốn sách kia, nói:
- Tình huống hôm trước, giống kế “Thành không nhà trống” của ngươi nói.
Lúc người mù giúp Trịnh Phàm viết, dã đem binh pháp Tôn tử cùng với ba mươi sáu kế đều viết vào.
- Hầu gia...
- Ai.
Điền Vô Kính thở dài một tiếng.
Trong ấn tượng của Trịnh Phàm, Điền Vô Kính rất ít lộ tâm tình như vậy, hắn vẫn luôn vững như thạch bàn.
- Thế cuộc đã thối nát, ngươi có thể không biết, Tuyết Hải quan bị phá, đối với dã nhân mà nói, chẳng khác nào một tòa đất phẳng, hiện tại đoán chừng dã nhân đã tàn phá được một nửa cảnh nội Thành quốc rồi.
- Nhanh như vậy?
- Cái này không phải nhanh hay không nhanh, từ trăm năm trước, người Tấn cũng đã thành lập bảo trại của mình trên tuyết nguyên rồi.
Cho nên, tuy nói Tuyết Hải quan vì địa hình kẹp giữa yết hầu Tam Tấn chi địa cùng tuyết nguyên, nhưng thực tế, nó đã sớm không phải thành bảo tuyến đầu phòng bị dã nhân.
Cũng chính vì vậy, Tuyết Hải quan bị phá, người Tấn căn bản không có trọng trấn phòng ngự nữa.”
Trăm năm qua, người Tấn đều đè dã nhân ra mà bắt nạt, đợi khi Tư Đồ gia xác lập địa vị thị tộc lớn nhất phía đông Tấn quốc, lại không ngừng đối ngoại khai phá.
Tấn quốc cùng tuyết nguyên có Thiên Đoạn sơn mạch làm bình chướng thiên nhiên, con đường từ Thịnh Lạc thành tới tuyết nguyên, kỳ thực đã là con đường tốt nhất xuyên qua Thiên Đoạn sơn mạch, bằng không cũng sẽ không hình thành con đường thương mậu, mà phía đông nhất của Thiên Đoạn sơn mạch, lại có một con đường bằng phẳng nối thẳng tuyết nguyên cùng Tấn quốc, trên con đường này có một quan ải, chính là Tuyết Hải quan.
Nhưng vì từ sớm đã đem chiến tuyến đẩy tới tuyết nguyên, cho nên vị trí Tuyết Hải quan tuy tốt, nhưng trên chiến lược, đã không được coi trọng cả trăm năm nay.
Lần này Thành quốc liên tiếp thất bại, chôn vùi hầu như toàn bọ thành trì cùng cứ điểm trên tuyết nguyên, cho nên mới nghĩ tới Tuyết Hải quan, ai biết một làn sóng tới, Tuyết Hải quan cũng bị nhấn chìm, tiếp đó, dã nhân xuôi nam, một đường thông thuận.
- Trước đó ngươi từng nói, muốn ở Thịnh Lạc thành gánh trách nhiệm trấn áp dã nhân, việc này, sợ là không thành, tình thế bên Yến quốc còn nghiêm trọng hơn tưởng tượng, chịu được hay không, còn rất khó nói.
Nếu Tư Đồ gia không chịu được, một nửa Tam Tấn chi địa sẽ thành bãi chăn nuôi của dã nhân, mà dã nhân còn sẽ nắm được thợ thủ công cùng các loại kỹ thuật của người Tấn, dũng sĩ của bọn họ mặc thêm chiến giáp, sẽ không yếu ớt như lần này nữa rồi.”
- Đây là đại sự, mạt tướng hiểu nặng nhẹ.
Trước đây, dã nhân chỉ là tiểu hoạn, thường thường gõ một cái là được, Trịnh Phàm có thể làm được việc này.
Nhưng trước mắt, dã nhân đã thành họa lớn, triều đình Yến quốc cũng không thể để Trịnh Phàm đi ứng đối, nhất định sẽ sắp xếp một vị đại tướng.