Hiện Thành quốc còn chưa bị diệt, thế cuộc chưa triệt để tan vỡ, cho nên triều đình sẽ có thể để Lý Báo tới Tín Túc thành.
Nếu cục diện tiếp tục chuyển biến xấu, nói không chừng phải để Tĩnh Nam hầu tự mình tới thống trấn rồi.
- Vị Dã Nhân vương kia cũng đúng là một nhân vật, lần này, có thể nói là xuất binh không đủ, cũng có thể nói là, vị Dã Nhân vương kia dùng cái giá thấp nhất, đổi lấy vật hắn muốn.
- Hầu gia chớ lo, thực sự không được, ngày sau chúng ta một đường đánh tới, đoạt lại Tuyết Hải quan là được.
- Đây là chuyện triều đình suy xét, có điều, nói cho cùng cũng không hoàn toàn là chuyện xấu, nói không chừng đối mặt cục diện như vậy, Tư Đồ gia sẽ lựa chọn cầu nội phụ với Bệ hạ.
Nội phụ, cũng chính là quy thuận, tự hạ ngôi vị Hoàng đế.
Bởi trận chiến này, Yến quốc không thừa dịp cháy nhà mà hôi của, lại còn phát binh giúp ngươi, ần tình cùng đạo nghĩa đều đạt điểm tối đa.
Hiện tại, Sở quốc đang nội chiến, không nhắc tới, coi như Sở quốc không nội chiến, Tư Đồ gia cùng Sở quốc đã ma sát lớn nhỏ cả chục năm nay, tất không thể cầu viện Sở quốc.
Còn Càn quốc, trước không nói sức chiến đấu của Càn quốc thế nào, coi như Tư Đồ gia muốn xin, Càn quốc cũng đồng ý phái binh tới, có tinh đại quân của ngươi vừa rời khỏi cảnh nội Càn quốc, đã bị thiết kỵ Yến quốc tới thu hoạch đầu người?
Cho nên, trước mắt Tư Đồ gia chỉ có thể chọn nội phụ Đại Yến.
Tính toán như vậy, thu hoạch lần này của Yến quốc vẫn rất lớn, đương nhiên, tiền đề là Tư Đồ gia không bị một sóng cuốn sạch, bằng không Tam quốc vừa ngừng đại chiến, Yến quốc lại phải đi thu thập hỗn loạn đông Tấn này.
- Hầu gia, ta thực không nghĩ tới, sao Tư Đồ gia lại có thể ngu ngốc như vậy?
- Trong này còn có nguyên nhân, cụ thể thế nào, chờ ngày sau quân báo truyền về sẽ rõ. Có điều bản hầu suy đoán, hẳn là Tư Đồ Lôi giết cha đoạt vị, dẫn tới nội bộ Tư Đồ gia phân liệt, Tư Đồ Lôi là con thứ ba của lão gia chủ, tuy nói không phải con trai trưởng, nhưng cũng là người ưu tú nhất, cũng được công nhận là người nối nghiệp Tư Đồ gia.
Còn hai vị ca ca của hắn, đã sớm bị hắn đá văng, mỹ danh là trấn thủ tuyết nguyên, thủ biên cho gia tộc.”
- Cho nên, nơi này...
- Tạm thời còn chưa thể xác định, mà xem tư liệu truyền tới tin tức hai tên ca ca này của Tư Đồ Lôi đều đã chết trận, có điều Mật Điệp tư đã sớm điều tra với vị Dã Nhân vương kia, có suy đoán nói, vị Dã Nhân vương này có quan hệ mật thiết với nhị công tử Tư Đồ gia, trước mặt bọn họ còn tự xưng là nghĩa tôn, gọi hai người là đại gia gia, nhị gia gia, làm ăn lai vãng cũng có quan hệ mật thiết.
Nếu đúng như vậy, Tư Đồ gia bại không oan, đương nhiên cũng không thể trách Tư Đồ Lôi tự hủy trường thành, bởi không ai có thể đoán được, Dã Nhân vương có thành tựu như hôm nay, là có hai vị ca ca bị hắn ném ra sung biên hỗ trợ.
Mà vị Dã Nhân vương kia, có thể hạ mình, nhận hai vị ca ca của Tư Đồ Lôi kia là gia gia, so với nhận làm nghĩa tử còn càng thêm quá mức.
Điền Vô Kính chỉ chỉ cái nồi nhỏ trên bếp:
- Không nói chuyện này nữa, uống chút canh gà chứ?
- Canh gà của hầu gia, mạt tướng muốn uống.
- A.
Trịnh Phàm dự định đứng dậy bưng lên, Điền Vô Kính đã giơ tay ra hiệu ngồi xuống, bản thân lại tự mình cầm nồi đặt lên bàn, lấy qua hai cái bát, bắt đầu múc canh.
Lúc múc canh, Điền Vô Kính múc ra một khối gân gà, đưa vào trong bát Trịnh Phàm, đồng thời hỏi:
- Gân gà, ngươi thích ăn không?
- Thích!!!
Trịnh Phàm không để ý nóng, trực tiếp duỗi tay cầm gân gà, dùng hàm răng mạnh mẽ gặm, cót ca cót két.
Điền Vô Kính lắc đầu một cái:
- Chỉ là gân gà này, lại không có thịt, không có mùi vị.
- Hầu gia, từ lúc đi tới giờ đã ăn thịt nhiều, muốn ăn gì đó không có mùi vị ép một chút, cân bằng!
- Ha ha.
Hai người bưng bát, chậm rãi uống canh.
Chờ uống xong, Tĩnh Nam hầu đẩy bát lên bàn, nói:
- Ngày mai rút quân.
Muốn rút quân, Trịnh Phàm thở một hơi nhẹ nhõm.
Tiếp tục đánh, tính bất trắc quá lớn, Trịnh Phàm đã sớm hiểu một đạo lý, hắn không có thiên phú làm ăn.
Trước mắt, bất luận là Thành quốc hay dã nhân thối nát tới mức nào, trong một chốc cũng không thể đánh tới Thịnh Lạc thành.
Đợt xuất chinh lần này, bên hắn cống hiến đại lượng quân lương thảo tiếp tế, nhưng bây giờ chia lãi, hắn tuyệt đối kiếm lời to.
Chớ xem thường những Thủ lĩnh bộ tộc kia, dã nhân bình thường sống rất khổ sở, nhưng các Thủ lĩnh đều giàu tới nứt đố đổ vách, tiền hàng thu được không phải số ít.
Còn dê bò, càng mênh mông vô kể.
Mà trừ bỏ những cai này, chỉ riêng chiến mã thu được, cũng đủ khiến Trịnh Phàm cười mơ tới tỉnh.
Năm đó, kỵ binh Tam Tấn dám hò hét với thiết kỵ Yến quốc? Không phải là vì ỷ vào ngựa do tuyết nguyên cung cấp sao.
Thời đại này, chiến mã tốt còn quý hơn mệnh người, hơn nữa còn là quý gấp mấy lần.
Cho nên, Trịnh thành thủ cảm thấy, lần này thấy khó thì lui, tuyệt đối là cử chỉ sáng suốt.
Mà chính như Tĩnh Nam hầu nói, chuyện tranh thủ lúc trước, khả năng không cần hy vọng nữa, vị trí Thịnh Lạc thành chớp mắt từ xó xỉnh, đã thành tiền tuyến cấp chiến lược, tầm quan trọng lộ rõ, ngày sau muốn xin quân giới binh lính cũng thuận tiện hơn, sức cũng có thể mạnh hơn một ít.
Còn hiện tại, hắn không nhìn xa, chỉ ôm thu hoạch trở về, cũng đã đắc ý.
Ai biết, Tĩnh Nam hầu lại nói:
- Gân gà, ăn thì không ngon, bỏ thì lại tiếc. Đây là chú giải mà ngươi viết trong sách, lấy nó để ví dụ hình ảnh như hiện tại trên chiến trường. Cho nên bản hầu mới luộc canh gà, gọi ngươi tới, ngươi lại giả ngu trước mặt bản hầu.
Trịnh Phàm lập tức đứng lên, quỳ một gối xuống, đáp:
- Hầu gia, không phải mạt tướng giả vờ ngây ngốc, sách của mạt tướng viết, bên trong có gì, sao mạt tướng có thể không biết?
Mẹ nó, người mù, ngươi mẹ nó viết đơn giản thì thôi, còn chú giải cái rắm!
- Đại quân ở ngoài, thế cuộc khó lường, mạt tướng tự biết mình, thực sự không thể từ trong sương mù dày đặc này mà tìm ra con đường chính xác. Gân gà của hầu gia, mạt tướng thực không dám nhận.
- Lên.
Trịnh Phàm đứng lên.
- Người, phải có gan gánh trách nhiệm, bản hầu hỏi ngươi, ngươi cứ trả lời thực, trời có sập xuống, có bản hầu gánh lên. Ngươi, thực sự quá cẩn thận, cứ thế mãi, sẽ làm mất nhuệ khí.
- Vâng, hầu gia giáo huấn phải.
- Khải hoàn, ngươi có đề nghị gì không?
- Bẩm hầu gia, chúng ta chậm rãi trở về.
- Chậm rãi trở về?
- Đúng, sau khi chúng ta vào tuyết nguyên, liên tục đánh thắng trận, dã nhân đứng trước chúng ta không đỡ nổi một đòn.
Coi như hiện tại kém, cũng là vấn đề của Tư Đồ gia, thứ đồng đội heo này, Đại Yến ta không gánh nổi.
Cho nên, chúng ta có thể chậm rãi trở về, biểu hiện đủ tư thái, nếu gấp rút trở về, ngược lại sẽ khiến bên ngoài lầm tưởng quân ta xuất chinh thất lợi.
Hơn nữa, quân ta phía sau vận nô lệ cùng dê bò ngựa, bọn họ cũng cần thời gian thu chỉnh, người có thể chạy nhanh, nhưng dê bò cũng không có cánh.
Quân ta chậm rãi lui về, cũng có thể bảo hộ bọn họ, tuyết nguyên là hoang vu chi địa, dê bò chính là sức lao động trên cánh đồng, chúng ta lấy dê bò của bọn họ đi, không nói đâu xa, khu vực tuyết nguyên này, không có bảy tám năm không khôi phục được nguyên khí.”