Rất nhiều người đều hiểu nhầm, nghĩ rằng dân du mục ngày ngày ăn thịt, vậy thực quá ngây thơ, cho dù nuôi một đám dê, nhưng cũng chỉ lúc nào ăn tết mới giết thịt giải thềm mà thôi, dê bò là sức lao động của bọn hắn, ăn sạch dê bò thì lấy đâu ra thóc gạo.
- Xét cho cùng, vẫn là buôn bán?
- Đúng, Hầu gia, chỉ có lần này kiếm lời, lần sau đề nghị đánh dã nhân, khắp nơi mới đồng ý ủng hộ. Kỳ thực, quan trọng nhất vẫn là anh danh của ngài, Hầu gia chính là Chiến thần của Đại Yến ta, không thể vì thế mà dính bẩn.
- Ồ? Còn là cân nhắc vì bản hầu?
- Đúng.
- Bản hầu biết.
- Mạt tướng xin cáo lui.
- Chậm đã.
- Hầu gia còn gì phân phó?
- Trên đường trở vê, dùng thi thể dã nhân cùng phân và nước tiểu lấp nguồn nước, việc này, ngươi đi trông chừng.
Trịnh Phàm: “...”
...
Yến quân bắt đầu rút, tốc độ hành quân rất chậm, thường thường còn để một ý kỵ binh ra ngoài “Cắt cỏ”, gọi những bộ tộc vì lúc đi chưa kịp gặp mặt ra chào hỏi, dù sao một đường tới đây cũng không dễ dàng, chung quy cũng nên gặp cho quen mặt.
Bên phía Dã Nhân vương, dường như hoàn toàn quên còn có một nhánh Yến quân trên tuyết nguyên, không cả phái một nhóm binh mã kiến chế tới, ngay cả tống lễ cũng không.
Cũng không biết vì bên Thành quốc mà không rút nổi binh lực qua, hay là biết Yến quân lui lại, hai bên ngầm hiểu.
Đúng, là một loại ngầm hiểu.
Yến quân tàn phá khu vực này, bộ tộc lớn cơ bản đều bị đánh tan, bộ tộc nhỏ thì chạy tứ tán, người Yến thu hoạch phong phú, nhưng nhìn từ góc độ khác, kỳ thực cũng tương đương với giúp Dã Nhân vương quét dọn khu vực này, ngày sau hắn chỉ cần cử một nhánh binh kiến chế tới, rất nhanh có thể thu được quyền khống chế thực tế, hai bên đều kiếm lời.
Cứ như vậy, đại quân chậm rãi trở về, tốn hơn một tháng mới trở lại lối vào Thiên Đoạn sơn mạch, sau đó còn phải xuyên qua Thiên Đoạn sơn mạch trở về Thịnh Lạc thành.
Trên đường hành quân dài đằng đẵng, sĩ khí quân tâm vẫn duy trì không tệ.
Tiết Tam ra ngoài hái một ít nấm cùng rau dại, buổi tối Trịnh Phàm lấy một nửa, đi nịnh hót Điền Vô Kính.
Rau dưa, trong hoàn cảnh hiện tại thực đúng là thứ tốt chân chính, ngày ngày ăn thịt, trên dưới toàn quân gần một nửa ăn tới chán rồi.
Cũng may số lượng binh sĩ vì không hợp khí hậu mà sinh bệnh đã được khống chế lại, cách ly thành một nhánh quân riêng, có người phụ trách riêng biệt.
Cổ đại hành quân đánh trận, việc gặp bệnh truyền nhiễm hoặc ôn dịch quá thường xuyên xảy ra, trong Tĩnh Nam quân cũng có điều lệ đối ứng, trước cách ly, sau lại do dại phu trong quân phụ trách chữa trị.
Trịnh Phàm còn đặc ý tới quan sát, hắn lại đúng là khá chuyên nghiệp, đương nhiên, loại chuyên nghiệp này là dùng máu để tạo thành.
Cầm rau dại cùng nấm hương, Trịnh Phàm tới soái trướng của Điền Vô Kính.
Điền Vô Kính đang đọc một phong thư, thấy Trịnh Phàm đi tới, liền thả thư trong tay xuống, mỉm cười với Trịnh Phàm.
Nụ cười này, dọa Trịnh Phàm sợ hết hồn, trong phút chốc, một luồng hàn ý từ xương cụt xông thẳng lên đỉnh đầu, rùng mình một cái.
Thực sự, vẻ mặt này của Điền Vô Kính, khiến người ta chưa thể thích ứng nổi.
- Hầu gia, người nhà gửi thư sao?
Hành quân trên đường, tin tức thường sẽ bị chênh lệch thời gian, có những lúc xảy ra việc ngoài ý muốn, quân tình cùng tin báo đều không thể theo kịp.
Trong lúc này, thư nhà, quý hơn cả vạn kim.
Điền Vô Kính gật gù:
- Nàng truyền tin, sắp sinh rồi.
- Vậy chờ chúng ta về tới Thịnh Lạc thành, Hầu gia liền thành phụ thân rồi.
Tin đưa tới, trên đường trễ ít nhất hơn hai mươi ngày, đây còn là trong trường hợp không có sơ suất, đường tới Thịnh Lạc thành còn dễ, tám trăm dặm, ngựa đổi liên tục cũng không cần lâu, nhưng xuyên qua Thiên Đoạn sơn mạch, thực sự là cực kỳ khó đi, hơi không chú ý sẽ lạc đường.
- Đáng tiếc, lúc nàng sinh, bản hầu không thể ở bên cạnh nàng.
- Hầu gia vì nước xuất chinh, phu nhân nhất định hiểu được.
Trịnh Phàm đồng thời nói thầm trong lòng: Sao ngươi không nói, lần đầu nàng gặp cha mẹ ngươi, ngươi đã tự diệt cả nhà mình?
Đương nhiên, lời như vậy chỉ có thể nghĩ trong lòng, tuyệt đối không thể nói ra khỏi miệng.
- Cầm cái gì tới đây?
- Nấm cùng một ít rau dại, ta còn có một ít tương liệu, hai ta làm một nồi.
Tương liệu dùng để nấu lẩu, trước khi xuất chinh, Tứ Nương đã dùng mỡ bò cùng các loại hương liệu xào lên, cho vào bình đựng.
Nữ nhân muốn nắm chặt một người đàn ông, trước cần nắm cái dạ dày của họ.
Trịnh thành thủ tuy không phải nữ nhân, nhưng dựa vào mỹ thực cũng đã đắc lợi nhiều lần, cho nên càng thêm coi trọng chuyện này.
Đun nước trên bếp, lại bỏ thêm tương liệu, chờ mở nắp, lại bỏ thêm rau dại cùng nấm rừng.
Trịnh Phàm không lo nấm này có độc hay không, với năng lực kinh nghiệm phong phú của Tiết Tam, ăn được hay không, hắn rõ ràng.
- Trịnh Phàm.
- Hầu gia?
- Lúc nữ nhân ở cữ, cần chú ý những gì?
- Hả?
Điền Vô Kính lại đột nhiên hỏi vấn đề này?
Lập tức, Trịnh Phàm cũng hiểu được, Điền Vô Kính coi hắn là người nhà, dù sao hắn cũng là cha nuôi của oa nhi, đối với người khác, Điền Vô Kính ngại hỏi vấn đề này, cho nên chỉ có thể hỏi hắn.
Cũng may, mặc dù Trịnh thủ bị chưa trải qua, nhưng cũng biết một ít.
- Phải chú ý giữ ấm, không thể để nhiễm lạnh, không thể gội đầu rửa ráy, ăn một ít đồ bồi bổi khí huyết ôn hòa, còn nếu như phu nhân muốn...
Trịnh Phàm hơi do dự, tiếp tục nói:
- Muốn tự cho hài tử ăn, vậy còn phải ăn kiêng một số thứ, a, đúng rồi, canh cá trích giúp tăng sữa.
Trịnh Phàm cũng không hiểu bản thân nói đúng hay không, ấn tượng của hắn chính là như vậy, không quản là có khoa học hay không, ít nhất phải ra vẻ bản thân bác học.
- Nhũ mẫu ở nhà đã có.
- Nhưng con của mình, vẫn là để bản thân nuôi thì tốt, nếu như phu nhân không có nhiều sữa, cũng có thể dùng sữa bò sữa dê.
Điền Vô Kính vừa nghe vừa gật đầu, hiển nhiên là đang ghi nhớ.
Nói thật, Trịnh Phàm cũng rất ít khi thấy Tĩnh Nam hầu... Giống người như vậy.
- Nội tử nhà ta am hiểu điều trị thân thể, Hầu gia, chờ chúng ta trở về Thịnh Lạc thành, ta cùng nội tử tới Lịch Thiên thành, người trong nhà, làm việc ổn thỏa, dùng cũng yên tâm.
Nghe được lời này, ánh mắt Điền Vô Kính hơi trầm xuống, sau đó lại yên lặng gật đầu.
- Đúng rồi, Hầu gia, ngài đã nghĩ tên cho hài tử chưa?
- Bệ hạ muốn ban tên.
- Há, cũng đúng, còn nhũ danh?
- Lý Lương Đình lấy nhũ danh.
- Ách?
Không có việc của ngài sao?
- Rất nhiều năm trước đã định việc này, lúc đó Bệ hạ còn chỉ là Thái tử, hài tử của ta, đại danh hắn lấy, nhũ danh Lý Lương Đình lấy.
- Hầu gia, tình cảm giữa mọi người thật tốt.
Điền Vô Kính lắc đầu một cái:
- Lúc đó bản hầu chỉ có mười tuổi, bản hầu không đám ứng, hai người bọn họ đè ta ra đánh một trận.
Trịnh Phàm: “...”
- Chờ bản hầu lớn, muốn đánh lại, thì một tên vì bị thương mà phế võ công, một tên thì... Nói chung, nợ của hai người bọn hắn, không đòi lại được. Dần dần, cũng không định đòi nữa.
----------------
ngthnhan21 ib mình qua bit.ly/LHHACD hoặc m.me/HACDYY để giảm 30% khi mua chương bạn nhé
ngthnhan21 ib mình qua bit.ly/LHHACD hoặc m.me/HACDYY để giảm 30% khi mua chương bạn nhé
ngthnhan21 ib mình qua bit.ly/LHHACD hoặc m.me/HACDYY để giảm 30% khi mua chương bạn nhé
ngthnhan21 ib mình qua bit.ly/LHHACD hoặc m.me/HACDYY để giảm 30% khi mua chương bạn nhé