Trịnh Phàm cũng không khuyến Điền Vô Kính đi về trước, tuy nói tốc độ cùng sức chịu đựng của Tỳ Hưu hơn xa chiến mã, nhưng nếu Điền Vô Kính đã lĩnh binh đi, đương nhiên không thể một mình rời đi trước, dù là thê tử của hắn sắp sinh.
Nếu hắn đề nghị, thứ nhất là sỉ nhục Tĩnh Nam hầu, thứ hai, là dùng cái mạng nhỏ của bản thân đi nịnh nọt.
Tốn hai mươi ngày ở Thiên Đoạn sơn mạch, đại quân rốt cục về tới Thịnh Lạc thành.
Tứ Nương cùng người mù phát động quân dân trong thành tổ chức đại yến khao quân.
Trên bàn tiệc rất ít món mặn, cơ bản đều là đồ xanh, những sĩ tốt ăn chán thịt trên tuyết nguyên, nhìn thấy rau xanh lập tức ăn như hổ đói, vừa ăn vừa khen ngon.
Điền Vô Kính cũng vào Thịnh Lạc thành, tuy nói hắn hận không thể lập tức rời đi về Thịnh Lạc thành, nhưng làm việc, cần phải làm tới nơi tới chốn.
Hôm nay là đại yến khao quân, tuy nói phong thưởng của triều đình còn chưa xuống, nhưng cũng coi như khánh công sớm, hắn thân là chủ soái, tự nhiên không thể rời đi.
Đợi đến hôm sau, đại quân có thể để cho đám tổng binh dẫn về sau, hắn có thể một mình xe nhẹ đi trước.
Vốn dĩ, bàn ăn trong Thịnh Lạc thành là để Tứ Nương tự mình xuống bếp, chiêu đãi Điền Vô Kính cùng các tổng binh Tĩnh Nam quân.
Ai nghĩ tới, con hàng Diêu Tử Chiêm còn chưa đi.
Lúc trước, dựa theo ước định, vị Văn thánh Càn quốc này đã nên sớm rời đi.
Lúc Trịnh Phàm đi còn từng đặc ý dặn người mù, lão giả này không đơn giản, nhưng làm người vẫn khá thú vị, giết thì đáng tiếc, nên thả đi.
Rốt cục, vẫn còn cần lão nhân gia làm theo ước định, trở về tâng bốc hắn vài câu.
Nhưng lão đầu không đi, hơn nữa còn mặt dày ở lại đại sảnh chờ Điền Vô Kính cùng Trịnh Phàm.
Sau khi Diêu Tử Chiêm báo thân phận, mấy vị tổng binh biết điều xin cáo lỗi với Điền Vô Kính cùng Trịnh Phàm, nói là xuống chung vui cùng các tướng sĩ, nên không vào bàn mà rời đi.
Điều này lại khiến Trịnh Phàm lần nữa đánh giá lại sức ảnh hưởng của Diêu Tử Chiêm, có thể thế do đời sau đã quá quen với thi ca Đỗ Phủ, Nguyễn Du... Cho nên đối với thi tiên thi thánh ở thế giới này, hắn cũng không có quá nhiều cảm giác, nhưng tên tuổi của Diêu Tử Chiêm, lại có thể khiến những tổng binh này lui tránh, vậy thì thú vị hơn nhiều.
Lão đầu này vẫn thường nói, Yến Hoàng đồng ý dùng ba ngàn thiết kỵ để đổi một lão giả như lão, hẳn không phải khoác lác.
Cho nên, một bàn tiệc đầy ắp, lập tức chỉ còn ba người.
Điền Vô Kính ngồi chủ tọa, Diêu Tử Chiêm ngồi ghế phụ, Trịnh Phàm ngồi cuối.
Diêu Tử Chiêm nhấc chén rượu, kính Tĩnh Nam hầu:
- Đại Hạ di dân Diêu Tử Chiêm, chúc mừng Tĩnh Nam hầu đắc thắng trở về!
Điền Vô Kính bưng chén rượu, kính vào hư không.
Xét cho cùng, tứ đại quốc thì có tam quốc là di quốc từ Đại Hạ.
Còn Càn quốc, Thái tổ Hoàng đế của Càn quốc không quan hệ gì với Đại Hạ, sau khi Đại Hạ diệt vong, chỗ của Càn quốc bị cát cứ mấy đời.
Nhưng Triệu Quan gia của Càn quốc sẽ không nói thế, mạnh mẽ bịa lịch sử nói mình từng là hậu duệ của chư hầu Đại Hạ, từng lập đại công, không tiếc bịt tai trộm chuông viết thành văn bản.
- Hầu gia, chuyện của Thành quốc, lão phu cũng nghe nói, ai, Ngu thị nhất mạch, khai thác mấy trăm năm, hiện chẳng khác nào trứng chồng lên nhau, thực khiến người ta thổn thức. Tổ tiên gây dựng sự nghiệp không dễ, chúng hậu bối bối tử tôn nếu không thể thủ hộ được cương vực, ngày sau còn mặt mũi gì đi gặp tổ tổng?
Trịnh Phàm yên lặng dùng bữa, đồng thời cảm thấy lời Diêu lão đầu có chút kỳ quái.
Có sao nói vậy, Yến Hoàng dám cùng Tư Đồ gia thông đồng, nói một tiếng “Ngươi ta đều là di dân Đại Hạ”, tự nhiên là cùng ngăn địch, nhưng Yến Hoàng không thể nói với Quan gia Càn quốc như thế.
Thực sự, việc Càn quốc làm trăm năm trước, khiến người ta ghi nhớ quá sâu.
Lúc này Diêu lão đầu, muốn làm gì?
Điền Vô Kính để chén rượu xuống:
- Diêu tiên sinh, có chuyện mời nói.
Đến cùng là cho Diêu Tử Chiêm mặt mũi, không nói thẳng: Ngươi nói tiếng người.
Diêu Tử Chiêm ngồi xuống:
- Hầu gia, chuyện Thành quốc đã thành thế nguy cấp, điều lão phu muốn nói, Sở quốc không trông cậy nổi, Đại Càn ta cách Thành quốc đường xá xa xôi, chỉ hy vọng Hầu gia ngài cùng Yến Hoàng Bệ hạ, có thể nể mặt cùng là di dân Đại Hạ, giúp Tư Đồ gia một cái. Non sông tốt đẹp ai ngồi cũng được, nhưng không thể để dã nhân ngồi.
- Đây là ý của Quan gia nhà ngươi, hay là ý của chính ngươi?
Diêu Tử Chiêm đứng dậy, móc một cuộn giấy vàng, nói thành tiếng:
- Mật chỉ của Bệ hạ Đại Càn ở đây!
Trịnh Phàm tiếp tục dùng bữa, Tứ Nương làm ngó sen rán, thơm mà không chán, giòn mà không cháy, ăn thực ngon.
Điền Vô Kính cũng cầm đũa gắp rau.
Để một mình Diêu Tử Chiêm lúng túng.
Giây lát, Diêu Tử Chiêm không tự kiềm được, đưa mật chỉ tới:
- Hầu gia, cái này là do Quan gia nhà ta tự tay viết.
Điền Vô Kính không đưa tay đón, chỉ bình tĩnh nói:
- Mật chỉ của Hoàng đế Càn quốc, đưa hầu gia Yến quốc ta làm gì?
Trịnh Phàm cùng nói:
- Chẳng lẽ, Quan gia Càn quốc muốn phong hầu gia của chúng ta thành Càn quốc vương?
Diêu Tử Chiêm cười nói:
- Có gì không thể?
Trịnh Phàm tiếp tục trêu:
- Được, đem Tây quân đưa ra, để Hầu gia của chúng ta điều khiển.
Diêu Tử Chiêm lại gật gù:
- Nếu Hầu gia thực muốn tới Đại Càn ta ngắm cảnh Giang Nam, tam quân Đại Càn ta đều giao cho Hầu gia cũng có ngại gì? Trận phá Tấn đó, người đời đều cho rằng Trấn Bắc hầu thống soái, nhưng người chân chính nhìn rõ, ai mà không biết ai mới là người đánh trận thực sự?
- Ha, kỳ quái, ta nói, Diêu sư, trước đây ngươi không ngốc như vậy.
Diêu Tử Chiêm không để ý tới Trịnh Phàm, mà tiếp tục nói với Tĩnh Nam hầu:
- Hầu gia, Quan gia nhà ta cảm phục Hầu gia ngài đã lâu.
Điền Vô Kính gật gù:
- Sau này có cơ hội đi Thượng Kinh bái kiến Càn Hoàng, dù sao cũng đã dò đường xong rồi, còn phong hoa Giang Nam, tiện đường lại đi xem.
Nghĩa đã nói rõ.
Diêu Tử Chiêm thở dài, ánh mắt nhìn mật chỉ trên tay, thấy Tĩnh Nam hầu không nhận, lại đưa về phía Trịnh Phàm:
- Trịnh lão đệ, hay là ngươi nhận?
- Ta nhận làm gì? Đây là của Quan gia các ngươi cho Hầu gia, cũng không phải cho ta.
- Quan gia cũng có ấn tượng rất sâu với Trịnh lão đệ ngươi, trước gặp một lần trong phòng ấm, khẩu tài của Trịnh lão đệ, Quan gia nhà ta tới giờ cũng khó quên.
Trịnh Phàm liếc mắt nhìn Điền Vô Kính, thấy Điền Vô Kính không phản ứng gì, cũng đưa tay nhận lấy mật chỉ, có điều không mở ra xem.
Sau đó, Diêu Tử Chiêm liền thành thật ăn cơm, phút cuối còn làm một bài thơ trợ hứng, sau đó nói bản thân đã chếch choáng, trực tiếp rời đi.
Chờ Diêu Tử Chiêm đi, Điền Vô Kính cũng buông đũa, Trịnh Phàm cũng lập tức buông đũa.
- Cùng bản hầu đi gặp các tướng sĩ trong quân.
- Vâng, Hầu gia.
Trịnh Phàm biết Điền Vô Kính định làm gì, lại nói:
- Hầu gia, ta để nội tử thu xếp đồ, chờ một chút chúng ta cùng ngài trở về.