- Chuyện của Thịnh Lạc thành, ngươi không quản?
- Dưới tay có mấy người quản gia, không ngại, chỉ cần Hầu gia không trị tội tự ý bỏ vị trí của ta là được, mạt tướng tốt xấu cũng là cha nuôi, thế nào cũng phải qua nhìn một cái. Sau khi nhìn xong, nội tử ở lại hầu hạ phu nhân trong tháng, mạt tướng trở về trong đêm là được.
Điền Vô Kính gật đầu, xem như đồng ý:
- Ngươi đi nói với nội tử đi, tính bản hầu nợ ngươi một ân tình, bản hầu trước tới gặp các tướng sĩ trong quân.
- Vâng, Hầu gia.
Trịnh Phàm vào nhà nói chuyện với Tứ Nương, Tứ Nương nghe xong, lại cau mày:
- Chut thượng, theo lý thuyết, hẳn là Đỗ Quyên đã sinh mới đúng, vì sao Thịnh Lạc thành ta vẫn chưa nhận được tin tức?
- Có ý gì?
- Chủ thương, ngươi cùng hầu gia hành quân từ tuyết nguyên tới Thiên Đoạn sơn mạch, thư khó truyền tới cũng là chuyện thường, nhưng ai cũng rõ, lúc về, Tĩnh Nam hầu nhất định phải qua Thịnh Lạc thành, nếu như hầu tước phu nhân đã sinh, sao không có người sớm tới đây chờ Hầu gia về thông báo?
- Cũng đúng.
Trịnh Phàm hít một hơi:
- Ta nói, sao Tĩnh Nam hầu lại gấp gáp như vậy, hẳn là hắn cũng phát hiện không đúng, cũng không đúng, tính ngày tháng, Đỗ Quyên hẳn mới sinh không lâu, Lịch Thiên thành cách Thịnh Lạc thành rất xa, người báo tin có khi còn đang trên đường.
Tứ Nương biết quan hệ giữa chủ thượng mình cùng Tĩnh Nam hầu, nói:
- Chỉ hy vọng như vậy, chủ thượng, chúng ta đi luôn chứ?
- Không cần chuẩn bị đồ?
- Hầu phủ thiếu đồ sao?
- Cũng đúng.
Trịnh Phàm lại dặn người mù vài câu, sau đó cùng Tứ Nương tới quân doanh.
Trong quân doanh, vì Điền Vô Kính tới mà càng thêm náo nhiệt, Tĩnh Nam hầu bưng rượu đi lại trong quân.
Rượu này cũng chỉ làm dáng một chút, trong Tĩnh Nam quân, từ sĩ tốt phổ thông tới các tổng binh, không ai dám bắt Tĩnh Nam hầu uống.
Đợi Trịnh Phàm cùng Tứ Nương tới quân doanh, Điền Vô Kính nhìn sang, gật gật ra hiệu cho Trịnh Phàm chờ một lát, hắn còn cần nhanh chân qua xem các tướng sĩ bị thương bệnh.
Đang lúc này, một đầu khoái mã từ ngoài quân doanh chạy tới, sau người hắn, còn hơn mười đồn kỵ Tĩnh Nam quân.
Cho dù đại doanh đang yến ẩm, nhưng cảnh giới bên ngoài tuyệt không có nửa điểm lơ là.
Mà rất hiển nhiên, những đồn kỵ kia hẳn là biết người tới là ai, cho nên cũng không ngăn cản hoặc thông bẩm, chỉ làm bạn hộ tống tới cùng.
Người đến không có tay trái, thúc ngựa qua mặt Trịnh Phàm, Trịnh Phàm còn cảm thấy quen mắt, nghĩ lại một hồi, mới nhớ tới vị này hẳn là thân vệ của Điền Vô Kính, tên Mã Khuê, hắn từng có một thời gian ở trong thân vệ doanh của Tĩnh Nam hầu, cho nên nhận ra.
Chỉ có điều, người này bị trọng thương trong trận chiến phá Tấn, biến thành nửa tàn, cho nên không tiếp tục ở trong quân đội, mà trở lại hầu phủ làm hộ viện giữ nhà.
Điền Vô Kính nhìn thân vệ ngày xưa thúc ngựa tới, ánh mắt hơi ngưng lại.
Mã Khuê tung người xuống ngựa, lăn mấy vòng trên đất mới đến trước mặt Điền Vô Kính.
Sĩ tốt bốn phía còn muốn cười to, nhưng nhìn thấy nước mắt nước mũi trên mặt Mã Khuê, tất cả cùng bản năng ngậm miệng.
Mã Khuê bò tới dưới chân Điền Vô Kính, đưa tay kéo ủng Điền Vô Kính, thê thảm hô:
- Hầu gia, Hầu gia, thuộc hạ đáng chết, thuộc hạ đáng chết, thuộc hạ không thể bảo vệ tốt phu nhân...
Lịch Thiên thành, mưa rơi lác đác.
Mấy ngày nay, người buôn bán nhỏ trên đường cũng không dám lớn tiếng thét to, người kể chuyện cũng treo biển “Xin nghe lần tới phân giải”.
Ngay cả thanh lâu xưa nay người ra vào như nước, mất ngày nay cũng yên tĩnh trở lại, tú bà ngày thường bảy ngang tám dọc, lúc này cũng không dám ra cửa mắng thị phi.
Thành vẫn là thành, người vẫn là người, nhưng tòa thành này cùng người nơi này, lại đều trở nên cẩn thận từng ly từng tí một.
Giáp sĩ ngày thường tuần tra cũng nhiều gấp đôi, tay trái ai nấy đều cột vải trắng, bước đi uy nghiêm dò xét trong thành, không ít người còn mang theo đôi mắt đỏ ngầu, thi thoảng nhìn chằm chằm lên người qua đường, tựa như hận không thể xông lên giết người.
Đều là tinh nhuệ chiến qua các đại trận, nhìn thấy thây chất thành núi, máu chảy thành sông, một khi phẫn nộ, sát khí tỏa ra khiến người khác không dám nhìn thẳng mặt.
Lịch Thiên thành từng là sào huyệt Văn Nhân gia, cũng có thể nói là quốc đô của một nước, bách tính bên trong cũng không phải thôn phu hương dã, đều là người đã va chạm xã hội, nhưng càng như vậy, mọi người đều cảm thấy hàn khí bốc lên, rõ ràng là giữa mùa hè, nhưng vẫn lạnh tới phát run.
...
Trong một khách sạn, tiểu nhị vừa mới bưng lên một phần rượu cùng thức ăn, ngoài cửa chỉ có một tên nam tử mặc áo khoác đen, đưa tay tiếp lấy cơm nước trong tay tiểu nhị, đồng thời ném một khối bạc vụn qua.
Theo lý thuyết, tiểu nhị nên hô to một tiếng: Tạ ơn đại nhân khen thưởng.
Đồng thời lớn tiếng báo con số được thưởn, các tiểu nhị khác sẽ đồng thời tụ họp lại hô to “Tạ thưởng”.
Nhưng lần này, tiểu nhị chỉ chắp tay, trêm mặt mang theo nụ cười a dua nói tạ, lại không dám nói thành tiếng.
Trong lúc này, bất luận hoạt động vui mừng náo nhiệt nào, cũng đều khiến người khác khó chịu.
Người áo đen cũng không để ý lắm, bưng cơm nước đẩy cửa phòng ra.
Trên bàn nhỏ trong phòng, có hai nam tử ngồi sẵn.
Một người thân mặc thanh sam, tuổi chừng ngoài ba mươi, da dẻ trắng hồng, tiếng nói cũng lanh lảnh.
Người khác mặc trang phục văn nhân, chừng năm mươi tuổi, tay vỗ râu dê, khuôn mặt già nua nhưng con ngươi cực thông suốt.
Người áo đen đặt cơm nước lên bàn, hành lễ rồi yên lặng ra ngoài đóng cửa phòng lại, đứng yên nghiêm túc bên ngoài hành lang.
Bên trong phòng, Lý Anh Liên bưng ấm rượu lên, trước rót cho lão giả đối diện, sau đó tự rót cho mình, đặt ấm rượu xuống mới thở dài:
- Tạp gia đúng là gặp chuyện xúi quẩy, bao năm nay, lần đầu xuất kinh làm việc, nào ngờ lại gặp chuyện như này, ôi ô, sao mà về trả lời Thái tử được đây.
Lão giả khẽ mỉm cười, không uống rượu mà đưa tay cầm hạt lạc, ném mấy viên vào miệng, vừa nghiền ngẫm vừa nói:
- Công công hà tất phải ưu phiền, xảy ra việc lớn như vậy, nào có nửa điểm can hệ với công công?
Lý Anh Liên đưa tay chỉ lão giả:
- Ngươi không biết lòng chủ tử nghĩ gì a, tạp gia ta là nô tài, ở bên ngoài thì là nô bằng chủ quý, mặt mày rạng rỡ, nhưng xét cho cùng, vẫn phải xem chủ nhân có để ý, có dám dùng nữa hay không. Một ngày nào đó chủ nhân thực không cần nữa, vậy dù là tiểu hoạn tiểu tỳ mới vào cung, cũng dám nhìn thẳng ngươi!
- Hả?
Lão giả hiển nhiên không hiểu.
- Là xúi quẩy a, ngươi nghĩ xem, Thái tử gia phái ra ra làm việc, thế mà lại đụng phải chuyện này, chờ lần sau, coi như vì may mắn hư vô mờ mịt, đoán chừng cũng không dám lại dùng ta, ôi.
Lý Anh Liên tiếp tục hối hận.
- A.
Lão giả giờ mới hiểu rõ, chỉ thầm cảm thán sinh hoạt trong cung không dễ, thái giám trời sinh biết diễn kịch.
Lão giả lập tức lại nói:
- Công công, lời tuy nói như vậy, nhưng ai biết sau chuyện này, Thái tử gia cảm thấy là bi hay hỷ? Do đó, ai biết được, Thái tử gia nhìn ngươi sẽ thấy xúi quẩy, hay là thấy may mắn đây?