Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 523: THƯƠNG

Lý Anh Liên vừa bưng chén rượu, nghe vậy khẽ rung cổ tay, rượu bắn ra ngoài, bận bịu trừng mắt nhìn lão giả, quát lớn:

- Lớn mật!

Lão giả “Ha ha” cười lớn, tiếp tục ăn lạc, không để ý.

- Lão già nhà ngươi, ngươi có biết đây là đâu không, ngươi có biết tối qua Tĩnh Nam hầu đã về thành rồi không? Ngoài đường không biết bao nhiêu là giáp sĩ Tĩnh Nam quân, con mắt đỏ ngầu trợn lên dọa người!

Lão giả vẫn lạnh nhạt:

- Đều là chó dưới chân chủ nhân, ta ngươi người trong nhà đóng kín cửa, nói chút lời trong lòng cũng khó vậy sao? Chẳng lẽ Lý Anh Liên ngươi theo chủ nhân vào Đông Cung, đi theo lão giả Ngụy Trung Hà nên thân phận tinh quý hơn rồi, không lọt mắt lão ca ca ngày trước cùng nịnh hót?

- Lão Văn, ngươi ở giang hồ lâu ngày, tản mạn quen rồi, ta không trách ngươi.

- Ta cũng muốn sống an an ổn ổn, ta cũng muốn mua một căn nhà nhỏ trong Yến Kinh, thêm hai ba tiểu nha hoàn hầu hạ dưỡng lão, nhưng ta có thể sao? Ta dám nói một câu ta già rồi với chủ nhân, ta không muốn làm nữa, ngươi có tin, ngay ngày hôm sau thôi, mấy lạng thịt của ta lập tức bị ném xuống rãnh ngoài Yến Kinh?

Lý Anh Liên rũ mí mắt:

- Được rồi, ngươi muốn nói cái gì thì nói, cơ hội ra ngoài của tạp gia không nhiều, nên thực muốn nghe ý kiến của ngươi, chờ sau khi trở về, cũng có chuyện để nói với Thái tử gia.

- Ngươi bớt kêu gào, lúc trước Lý Anh Liên ngươi hại chết cha nuôi ngươi để thượng vị, cũng không thấy gan nhỏ như vậy.

- Lệch đề rồi.

- Không lệch, ta muốn nói từ chính việc này, gia chủ nhà ta, có quan hệ gì với Tĩnh Nam hầu?

- Cậu cùng cháu ngoại trai.

- Trong mắt người ngoài thì đều là như thế, nói Tĩnh Nam hầu là núi dựa cho Thái tử gia, có Tĩnh Nam hầu, vị trí Thái tử của chủ nhân mới có thể ngồi chắc chắn. Nhưng người ngoài nhìn không thấu, chẳng lẽ ngươi ta lại không rõ sao? Tĩnh Nam hầu cùng chủ nhân, có nửa phần tình cảm cậu cháu? Không, phải nói, Tĩnh Nam hầu này, còn nửa phần tình cảm con người?

Lý Anh Liên trầm mặc không nói.

- Đêm ngày Điền gia diệt môn, Hoàng hậu nương nương về thăm nhà, Tĩnh Nam hầu hắn dám ngay trước mặt Hoàng hậu mà tự diệt cả nhà, lúc nương nương về cung còn bị bệnh tới không dậy được, thậm chí có lời đồn, nương nương phát điên rồi.

Chủ nhân của chúng ta, đâu xa không nói, nhưng lại là người con hiếu thuận, quan hệ giữa chủ nhân cùng Hoàng hậu nương nương, không có gì để bắt bẻ. Ngươi nói, sau chuyện đó, đối với người cậu này, trừ bỏ việc ngày sau còn cần nhờ kế thừa đại vị, còn có nửa điểm tình thân nào sao?

Khà khà, thậm chí nói ngàn nói vạn, Điền lão gia tử kia chính là ngoại công của chủ nhân, Tĩnh Nam hầu là kẻ ngay cả cha đẻ cũng xuống tay tàn độc, hiện cũng chỉ có bên hạ dám dùng hắn, còn chờ ngày sau chủ nhân của chúng ta đăng cơ, ha ha.”

Lý Anh Liên chậm rãi nhắm mắt lại.

- Được rồi, biết ngươi ở trong cung nhiều quy củ, cũng lớn rồi, ta nói như vậy, ngươi hẳn là nghe không thoải mái, được, ta không nói nữa. Giờ nói chuyện của Tĩnh Nam hầu phu nhân đi, ngươi cũng đã tới Lịch Thiên thành một thời gian, nhưng đã từng gặp Tĩnh Nam hầu phu nhân?

Lý Anh Liên mở mắt, lắc đầu:

- Tĩnh Nam hầu phu nhân ở sâu trong hầu phủ, phòng hộ nghiêm ngặt, mà trước khi Tĩnh Nam hầu xuất chinh từng có lệnh, trước khi hắn về, hầu phủ không tiếp khách. Đừng nói là ta phụng lệnh Thái tử, coi như Ngụy Trung Hà mang theo hoàng lệnh tới, ngươi có tin hắn cũng không vào được hầu phủ này?

- Ta tin, ta tin, Tĩnh Nam hầu hắn, đúng là không bán mặt mũi cho ai.

- Cho nên, tạp gia tới thành này, vẫn chỉ ở trong trạm dịch ngoài thành, chưa từng gặp vị Tĩnh Nam hầu phu nhân kia, vốn định chờ một chút, chờ sinh xong, lại đem danh mục quà tặng của Thái tử gia lên, cầm biên nhận về, cũng coi như báo cáo kết quả.

Dù sao, cũng không ai biết Tĩnh Nam hầu xuất chinh bao lâu mới có thể về, cũng không thể chờ trong vô vọng được, ai biết được, chuyện lại thành ra nước này.”

- Ngươi có biết vấn đề ở đâu không?

- Sơn đạo Thiên Hổ sơn, bách tính Lịch Thiên thành truyền tai nhau, ngày hôm đó có người gây ra động tĩnh không nhỏ.

- Bách tính truyền tai, thường không thể tin quá nhiều, bách tính Lịch Thiên thành này còn nói, vì Tĩnh Nam hầu giết chóc quá độ, nên báo ứng rơi vào trên người thê tử. Nói Tĩnh Nam hầu phu nhân lúc sắp sinh lại mơ ác mộng, muốn đi đạo quan Thiên Hổ sơn cầu phúc cho Hầu gia, nào ngờ Đạo Tổ hạ lôi đình, đánh chết. Cuối cùng, lại là chú giải thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo.

Lý Anh Liên cười cợt:

- Ta cũng nghe được kiểu nói như vậy.

- Ngươi tin?

- Tất nhiên là không tin, vị lão thái gia trong cung từng nói với bọn ta, hắn tu một đời, chưa từng nghe được cả tiếng rắm của lão thiên gia. Cho nên thiện ác hữu báo, thương thiên có mắt, đều là lừa quỷ.

Văn Dần nghe xong, thân thể nhích lại gần, nói:

- Ngươi a, đúng là ở trong cung lâu ngày, đầu óc cũng trì độn rồi.

- Sao?

- Thiên hàng lôi đình, đương nhiên là chuyện giả, nhưng nghĩ lại cái này xem.

- Tạp gia nên nghĩ thế nào?

- Đi suy nghĩ, Tĩnh Nam hầu phu nhân, ngoại trừ thân phận phu nhân của Tĩnh Nam hầu, còn có thân phận gì?

Khuôn mặt Lý Anh Liên nhất thời ngưng lại.

Văn Dần tiếp tục đưa lạc vào miệng, đồng thời chậm rãi nói:

- Mấy năm nay, ta giúp Thái tử gia mời chào nhân sĩ giang hồ, cũng làm một số chuyện trong bóng tối, ít nhiều cũng tiếp xúc qua với Mật Điệp tư. Bọn họ có thể được tính là người của chủ nhân, lại thêm ta cũng chưa làm việc gì quá giới hạn, cho nên cũng nhắm một mắt, mở một mắt.

Nói một câu thật lòng, tuy nói Ngân Giáp vệ không đâu không có, nhưng Mật Điệp tư cũng không bình thường.

Chỉ nói riêng vị hầu tước phu nhân kia, nếu không phải nàng không mang thai, lần này Tĩnh Nam hầu viễn chinh tuyết nguyên, nàng tất sẽ theo cùng.

Một người phụ nữ như vậy, ngươi cảm thấy nàng sẽ vì ác mộng mà kinh hoảng?

Sau đó lại đi Thiên Hổ sơn cầu đạo dâng hương?

Chẳng lẽ nàng không biết, ở ngoài Tĩnh Nam hầu có bao nhiêu kẻ thù?

Những chuyện khác không nói, chỉ riêng đất Tam Tấn này, người muốn giết Tĩnh Nam hầu nhiều không kể xiết!”

Lý Anh Liên vừa nghe vừa uống rượu.

- Mấu chốt của vấn đề này chính ở chỗ, tại sao Tĩnh Nam hầu phu nhân lại rời Hầu phủ thủ vệ sâm nghiêm, đi Thiên Hổ sơn kia.

Lý Anh Liên chép miệng, bản năng hỏi:

- Vì sao?

Bỗng nhiên, câu nói tiếp theo của Văn Dần trực tiếp khiến Lý Anh Liên đánh rơi chén rượu, đạp cái nát tan, tên áo đen ngoài cửa nghe tiếng lập tức vọt vào.

- Đi ra ngoài! Đi ra ngoài!

Lý Anh Liên lập tức chỉ cửa, the thé hét lên.

Tên áo đen sửng sốt, hành lễ liền lui, đồng thời lần nữa đóng cửa phòng lại.

Lý Anh Liên đưa tay ôm ngực, ngồi bệt xuống đất.

Hẳn ngẩng đầu, trừng lão giả Văn Dần đối diện, nhỏ giọng khàn khàn chất vấn:

- Sao ngươi dám, sao ngươi dám!

Văn Dần tiếp tục tự tại ăn lạc, câu nói trước đó của hắn còn vờn bên tai Lý Anh Liên, chữ chữ nhói tai:

- Lý công công, ngươi được Thái tử gia phái tới chúc mừng, vậy, người của Bệ hạ cũng tới rồi chứ?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!