- Văn Dần, ngươi điên rồi, ngươi thực sự điên rồi!
Văn Dần lắc đầu một cái, hai chân gầy gò nhếch lên:
- Lòng ngươi hiểu rõ ta không điên, ngươi cũng biết ta không điên, bằng không hôm nay, sao phải trốn tránh trong nhà khách nhỏ này gặp mặt? Còn không phải, ngươi cũng nghĩ tới chuyện này sao?
- Nói hươu nói vượn, nơi hươu nói vượn!
- Được, là ta nói hươu nói vượn, sao, ngươi cũng không mở mắt nhìn một cái, giờ khắp thành đồ trắng, nhưng người cả thành chỉ biết Tĩnh Nam hầu phu nhân gặp chuyện trên Thiên Hổ sơn, nhưng là sét đánh hay bị ám sát, còn chưa thể nói rõ. Một vạn Tĩnh Nam quân đã vậy nhốt đường lên xuống Thiên Hổ sơn, lại chậm chạm không động tác, đúng, ngươi có thể nói là bọn họ đang chờ Tĩnh Nam hầu trở về. Nhưng vấn đề là, mấy tên tổng binh lưu thủ Lịch Thiên thành đớp cứt mà lớn sao, chẳng lẽ báo thù phát tiết, cũng cần bản thân Tĩnh Nam hầu về quyết?
Nếu như không có ẩn tình, vì sao Tĩnh Nam quân còn chưa có động tác, nếu như không phải dính tới cái gì đó, mấy vạn tinh nhuệ Tĩnh Nam quân còn nuôi quạo trong người?
Lý công công, nước đã rơi, nhưng đá chưa mòn, trời mới biết sẽ moi lên một khối đá khiến người thất kinh thế nào?
Nhưng đừng quên, năm đó tam Hoàng tử chỉ dùng chút thủ đoạn, sát hại tướng sĩ trong quân, Tĩnh Nam hầu trực tiếp tới phế để hả giận.
Chuyện lần này, muốn thực sự moi tảng đá kia lên, lúc đó, Tĩnh Nam hầu muốn phản hay không, còn khó nói, nhưng hắn không còn nhi tử, sau nhường vị thế nào...
Thái tử gia ở tận Yến Kinh, trước lấy một tên thái giám như ngươi tế cờ, chẳng phải là chuyện đương nhiên?”
- Ngươi càng lúc càng làm càn, càng ngày càng coi trời bằng vung, tạp gia thực sự mù mắt mới muốn thăm dò tin tức từ chỗ ngươi, chờ tạp gia trở về báo tin lại cho chủ nhân, xem chủ nhận trị ngươi thế nào. Thân là nanh vuốt, lại dám không kiêng kỵ đảo khách thành chủ, ai cho ngươi lá gan này!
Văn Dần tiếp tục ăn lạc, không lên tiếng.
Lý Anh Liên đứng lên, đẩy cửa phong khách, lại khẽ quay đầu nhìn Văn Dần đang thảnh thơi ăn lạc, cơ mặt giật giật lên, lại vẫn quay đầu rời đi, nam tử mặc áo đen cũng theo Lý Anh Liên rời đi.
Văn Dần đưa tay, bốc hết thảy lạc trong đĩa, ăn từng viên một.
Mà lúc này, ngoài phòng khách có một người đi tới, người tới đội đấu bồng, đấu bồng bị mưa xối ướt, vào khách sạn liền tro lên cửa.
Văn Dần thả lạc trong tay xuống.
Quỳ sát với người tới, hô thành tiếng:
- Tiểu nhân Văn Dần, bái kiến Trương công công.
Người tới lại là một vị thái giám, thái giám này không phải ai lạ, chính là người hầu của Lục Hoàng tử.
Ai có thể biết được, lão giả phụ trách thu xếp chuyện giang hồ cho nhị Hoàng tử khi xưa, cũng là Thái tử bây giờ, lại là người của Lục Hoàng tử.
Trương công công, ngồi xuống trước băng ghế của Lý Anh Liên, vỗ vỗ nước trên thái dương:
- Chuyện này, thực sự khiến người nghĩ không tới, ha ha, tính như vậy, tạp gia cùng Lý Anh Liên kia lại giống nhau. Đều thay chủ nhân tới hỏi chuyện, ai nghĩ lại rơi vào tình cảnh này.
- Công công, bên chủ nhân còn tốt chứ?
- Ngày ngày ăn bánh cao lương, ăn mà cứ như nhận cực hình, ngày tháng qua không tốt lắm. Duy chỉ tốt là từ khi Bệ hạ xung thê thiếp bên người chủ nhân thành quân nô, khí sắc của chủ nhân tốt hơn không ít, cũng tinh thần hơn nhiều.
Văn Dần nghe vậy, chỉ cười cười.
- Lão Văn a.
- Có.
- Muốn lui thì lui đi.
- Công công, lời lúc trước của tiểu nhân chỉ để nói cho Lý Anh Liên kia nghe, cũng không có ý ám chỉ. Hai con chó cãi nhau, Thái tử mới càng yên tâm.
Trương công công lắc đầu một cái:
- Đây là ý của chủ nhân, trước khi Nhị Hoàng tử nhập chủ Đông cung, ngươi ở bên hắn làm tai mắt thì tốt, giờ Nhị Hoàng tử đã làm chủ Đông cung, thành tựu Thái tử, huynh đệ tranh thủ đã Thành quốc cơ chi tranh, ngươi ở lại chỗ hắn, đã không còn tác dụng gì nữa.
Việc mua nhà ở Yến Kinh, ngươi nghĩ cũng đừng nghĩ, Thịnh Lạc thành thì sao? Thành thủ chỗ ấy là người mình, muốn kiếm một đại viện rộng rãi, tôi tớ nha hoàn nhiều một chút, cũng coi như đáp lại những năm tháng cực khổ.
- Công công, tiểu nhân không phải...
- Được rồi được rồi, chủ nhân của chúng ta thế nào, ngươi ta đều rõ, nếu không lúc đó ngươi cũng không đồng ý tới chỗ Nhị Hoàng tử làm gian. Chuyện tính toán, ta không nhắc tới, nếu ngươi cảm thấy chưa làm đủ, vậy làm tiếp, nếu mệt, sớm xuống nghỉ ngơi.
Chủ nhân nói rồi, Thái tử gia rất nhanh sẽ tiếp nhận một phần Mật Điệp tư, ngươi ở lại bên cạnh Thái tử, đã không an toàn rồi.
- Tiểu nhân ghi nhớ, đa tạ chủ nhân đại ân.
- Được rồi, nói chuyện chính, Lý Anh Liên là người của Thái tử gia, tạp gia là người của Lục Hoàng tử, đều là thái giám bên cạnh nhi tử của Bệ hạ, chuyện này nếu thực đến bước đó, nói không chừng tạp gia cùng Lý Anh Liên kia đều đồng thời bị đưa đi tế thiên.
Ai nha, ngươi nói đang yên đang lành, sao lại thành chuyện như thế?!”
- Trương công công, chuyện này vẫn không nên động tới cho thỏa đáng, nước quá sâu, chân chúng ta còn quá ngắn.
- Ta hiểu, nhưng mơ mơ hồ hồ như vậy, đừng nói tạp gia không thích, dù là chỗ chủ nhân, khẳng định cũng không thích.
- Thuộc hạ sớm thu được chút động tĩnh, chính là cố người nói trước khi Tĩnh Nam hầu phu nhân tới Thiên Hổ sơn, trong hầu phủ từng bắt giết một nhóm người.
- Ngân Giáp vệ?
- Khả năng thôi.
Trương công công híp híp mắt, cười cợt:
- Ngươi nói Tĩnh Nam hầu phu nhân, đến cùng là lên đạo trường làm gì, chúng ta nhìn không hiểu?
- Công công, thứ cho tiểu nhân phạm kỵ húy.
- Hôm nay ngươi đã phạm không ít rồi.
- Công công, có câu thế này, sống phải thấy người, chết phải thấy xác, hiện dù toàn thành đeo khăn trắng, coi như đội ngũ đưa linh cũng đi qua khách sạn ta, nhưng dù là người đã chết kia đã nằm trước mặt chúng ta, chúng ta lại có thể thực phán định thật giả hay sao?
Trương công công lắc đầu một cái:
- Đạo lý thì như thế, thôi được rồi, ngươi làm việc của ngươi đi, chú ý cái mạng già.
- Tiểu nhân hiểu.
Văn Dần lọm khọm ra khỏi phòng khác.
Trương công công lập tức đội đấu bồng, rời khách sạn, quẹo trái quẹo phải, trên đường thay đồ mấy lần mới lại trở lại khách sạn, đi tới lầu hai, tới phòng đối diện phòng lúc trước.
Đẩy cửa vào, bên trong đã có một nam tử khí chất tao nhã, đang cầm chén rượu thưởng thức, rượu đỏ bên trong dập dờn.
- Ta nói, ngươi có thể tiếp kiệm cho ta một chút không, rượu ngon mua từ thương nhân phương tây, ngày thường ta còn không nỡ uống, ngươi thì hay rồi, uống một cái là uống cạn gốc gác của ta, Trịnh đại nhân phải có bao nhiêu gia nghiệp mới chống được cho ngươi bại sản?
Trịnh đại nhân không kiếm gia nghiệp, hắn chỉ phụ trách bại.
Có điều, lời này A Minh không nói, lại lắc đầu cười cười:
- Rõ ràng Lục Hoàng tử nghèo tới phải tống tiền chủ nhân nhà ta, thế nhưng người hầu của hắn lại có thể uống rượu vang quý như vậy, ai.
- Đây là điện hạ nhà ta tự nói, hắn nghèo, hắn sống khổ, đó là chuyện của bản thân hắn, khổ, tự chịu, khó, cho bên hạ xem. Nhưng không có lý nào bắt thủ hạ nghèo theo, tiền tài trong tay ta, điện hạ nhà ta không lấy một xu.
Thái giám đều là người tham tài, vì thái giám vô hậu, không có dòng dõi dưỡng lão, cho nên chỉ có thể kè kè tiền tài bên người dưỡng lão.
- Vậy sao còn tìm chủ nhân nhà ta đòi tiền?
- Bằng hữu mà, có nghĩa vụ thông tài, chính vì coi trọng chủ nhân nhà ngươi, điện hạ nhà ta mới mượn tiền của hắn.
A Minh gật gù, thở dài nói:
- Năng lực không biết xấu hổ như vậy, quả giống chủ nhân nhà ta như đúc.
- Ha ha.
Trương công công cũng không tức giận, đi tới bên cạnh A Minh, cùng A Minh nhìn ra ngoài cửa sổ, đồng thời nói:
- Khổ cực ngươi, ngàn dặm xa xôi tới Yến Kinh một chuyến, lại phải theo ta tới Lịch Thiên thành.
- Tiện đường, không khách khí, dù sao chủ nhân nhà ta cũng xuất chinh rồi, ta có trở về hay không, cũng không có gì khác nhau.
Chủ thượng không ở nhà, ta đi ngăn tiễn cho ai?
- Đêm qua Tĩnh Nam hầu đã về thành, chiến sự hẳn đã kết thúc, Trịnh đại nhân hẳn cũng quay về rồi, ngươi cũng đến lúc về Thịnh Lạc thành, đỡ phải ở đây giao du với kẻ xấu. Nước nơi này rất sâu, ta cũng cảm thấy sợ sệt.
A Minh lắc đầu một cái:
- Nếu Tĩnh Nam hầu hầu trở về, vậy chủ nhân hẳn cũng về đến rồi.
- Đó là đương nhiên.
- Không, ta nói là về đến đây.
A Minh chống khuỷu tay ra mép cửa sổ.
- Không phải ai cũng có tư cách nhúng ta vào đầm nước này.
- Chết đuối hay không, nói sau, nhưng nếu ngay cả quần áo cũng không ướt, vậy quá kỳ cục rồi.
- Điện hạ nhà ta không hy vọng Trịnh đại nhân nhảy vào hố lửa, phải biến, điện hạ nhà ta đã tốn không biết bao nhiêu tâm huyết trên người Trịnh đại nhân rồi!
- Ha ha.
- Ngươi cười cái gì?
A Minh lại đưa tay chỉ ra phố:
- Ây, đến rồi.
Dưới màn mưa ngoài cửa, một người phóng ngựa lao nhanh.
Chính là Trịnh thành thủ thúc ngựa lao nhanh, nhưng vẫn tới sau Điền Vô Kính cưỡi Tỳ Hưu trở về.
Có điều, bộ dạng thúc ngựa trong mưa nay, lại thêm không khí kiềm chế trong thành, thực sự có chút soái.
Trương công công bĩu môi:
- Hắn đến thì có ích gì?
A Minh không để ý lắm:
- Chờ ngày nào đó ngươi cùng điện hạ nhà ngươi ngóng trông chờ chủ nhân nhà ta tới, ta hy vọng công công ngươi cũng có thể nói ra lời này.
Trương công công “Ha ha” nở nụ cười:
- Trong ngoại trạch ở Yến Kinh của tạp gia, còn có một hầm rượu.
Tiếp đó, Trương công công lại nói:
- Bao đủ.
A Minh cũng gật gù:
- Chú ý.