Bầu không khí Lịch Thiên thành rất kiềm chế, điểm này Trịnh Phàm tin rằng ngay cả động vật bên trong Lịch Thiên thành cũng nhận ra được.
Tĩnh Nam Hầu phủ mới tọa lạc ngay bên trong Lịch Thiên thành, tuy bề ngoài không thừa nhận, nhưng trên thực tế, lại tương tự với một loại "Phân phong".
Tại Đại Yến, Hầu tước chính là đỉnh tước khác họ, tương đương với “Vương” của các quốc gia khác, hơn nữa nam bắc hai vị Hầu gia này, tước vị càng là số một, Tĩnh Nam Hầu phủ xây dựng ở nơi này, kỳ thực được Thiên tử và triều đình Đại Yến ngầm thừa nhận Tĩnh Nam Hầu phân phong nhận chức trách quản lý vùng đất mới này.
Mà trước mắt nữ chủ nhân tòa thành này, xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bách tính Tấn nhân trước đây đối với Yến Quốc, đối với vị Tĩnh Nam Hầu “Ma Vương” này, trong lòng tự nhiên sợ muốn chết.
Nếu không phải bốn cái cửa thành đều bị đóng chặt và bị kiểm trả nghiêm ngặt, khả năng lúc này không ít bách tính đều muốn chạy ra ngoài đầu tiên để cầu an toàn, rốt cuộc đối với bọn họ mà nói, trời biết vị Hầu gia Yến nhân này vì hả giận sẽ làm chuyện gì!
Trước cửa Hầu phủ, từng dãy giáp sĩ đứng thẳng, Trịnh Phàm tung người xuống ngựa, cầm ra lệnh bài của hắn đi tới.
Giáo úy bên trong nhận ra Trịnh Phàm, nhanh chóng tới khám lệnh bài, sau đó trả lại cho Trịnh Phàm, đồng thời ánh mắt ngưng trọng gật gù nhìn Trịnh Phàm.
Trịnh Phàm cũng làm bộ hiểu ý gật gù, nhếch miệng, hít một hơi.
Trên thực tế Trịnh Phàm căn bản không biết rõ vị giáo úy quen mặt hắn rốt cuộc muốn truyền đạt tin tức gì cho hắn, chỉ là, bản thân hắn mang thói quen không muốn người khác thất vọng.
Chờ sau khi tiến vào Hầu phủ… Hắc… Khá lắm!
Giáp sĩ quỳ từng giãy trong sân, nhìn dáng dấp, hẳn đã quỳ từ lâu, trên môi phần lớn người đang khô nứt và thẩm thấu ra tơ máu.
Nhưng tất cả mọi người đều duy trì tư thế quỳ tiêu chuẩn, không có người nào bên cạnh giám thị, không có người nào dám lười biếng.
Những giáp sĩ này, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hẳn là người bảo vệ Đỗ Quyên.
Trịnh Phàm tránh khỏi bọn họ, tiếp tục đi vào trong, trong hành lang uốn khúc, có hai quan Tổng binh đang quỳ.
Một người họ Trần, gọi là Trần Dương, một người họ La, gọi là La Lăng.
Sau khi Mã Khuê báo tin, Điền Vô Kính một mình cưỡi Tỳ Hưu chạy về, nguyên bản mang đại quân đi ra ngoài cũng lập tức mặc áo giáp, có điều không nói thời gian đại quân bị trì hoãn khi xuất phát, riêng thời gian di chuyển trên đường cũng không ngắn, cho nên Trịnh Phàm thẳng thắn không đi cùng đại quân, lựa chọn một thân hai ngựa đuổi theo Điền Vô Kính trở về.
Đến hiện tại, Trịnh Phàm đều không quên được sau khi Điền Vô Kính độc thân rời khỏi quân doanh, rất nhiều quân sĩ bên trong doanh trại Tĩnh Nam quân rít gào, hận không thể lập tức giết chết kẻ thù, báo thù cho chủ mẫu, bất luận kẻ thù là ai?
Ban đầu, Trịnh Phàm muốn tìm người thông bẩm, phát hiện bốn phía trừ bỏ hai vị quan Tổng binh vẫn quỳ bên ngoài kia, không nhìn thấy bất kỳ bóng dáng khác.
Phần cuối của hàng lang uống khúc, chính là phòng khách chính!
Tĩnh Nam Hầu phủ cũng không lớn khuếch đại, bởi bất luận bản thân Điền Vô Kính hay Đỗ Quyên, đều không phải người thích vẻ xa hoa, nguyên bản Hầu phủ chính là phủ đệ của một vị quan văn Văn Nhân gia, bố cục và trang hoàng đều rất lịch sự tao nhã, còn nơi xa hoa như Hoàng cung Văn Nhân gia, Điền Vô Kính cũng không muốn tới ở.
Đứng ở phần cuối hàng lang uốn khúc này, có thể nhìn thấy phòng khách chính mang theo vải trắng, trên đất còn rải một ít sáp ong.
Hiển nhiên, nơi này hẳn bị bố trí thành linh đường.
Chỉ có điều, sau khi Điền Vô Kính mới trở về từ đêm quan, tất cả nơi này được đình chỉ lại rồi!
Nên thỉnh tội, thỉnh tội. Nên trầm mặc, trầm mặc. Nên chờ đợi. . . Chờ đợi.
Lúc Trịnh Phàm đi tới, phát hiện hai vị Tổng binh kia đều ngẩng đầu nhìn lại.
Trần Dương nhìn xong lại cúi đầu, La Lăng chỉ đáp một tiếng:
- Hầu gia ở bên trong cùng phu nhân.
Phu nhân?
Thi thể Đỗ Quyên được tìm thấy rồi sao?
Trịnh Phàm sửng sốt một chút, đầu óc có chút loạn.
Trên đường đến đây, người mù Bắc đồng thời cùng hắn đến, bởi gian cấp bách, không kịp nói chi tiết tỉ mỉ đã phải lên đường.
Bên trong các loại phân tích, có một giả thiết Trịnh Phàm tin tưởng theo khuynh hướng cá nhân của hắn.
Mã Khuê tới báo tin, nhưng Mã Khuê không phải người trong cuộc, lúc chuyện xảy ra, hắn ở Hầu phủ, hắn nhận được tin tức lại đuổi tới, trên đường tiêu tốn rất nhiều thời gian.
Dựa theo cách nói của Mã Khuê, phu nhân xảy ra chuyện ngoài ý muốn trên Thiên Hổ sơn, người không còn nữa.
Người không còn, ở đây có nghĩa không phải người "Chết rồi", mà người mất tích rồi.
Trên người Đỗ Quyên mang lục giáp, mà tính toán ngày tháng lúc đó hẳn sinh con mới đúng, người bỗng nhiên "Không còn", cái này không thể khiến người ta không sợ hãi.
Nhưng người mù suy đoán nói, có một khả năng, đó chính là Tĩnh Nam Hầu và Đỗ Quyên đặt bẫy, đứa con của Tĩnh Nam Hầu này quá mức nhạy cảm, nữ hài còn được, nhưng nếu đây là nam hài khó tránh khỏi sẽ xúc động nhiều người.
Thậm chí, người thân của Điền Vô Kính, cũng có vài người đứng ngồi không yên.
Cho nên, người mù nói có một khả năng như vậy hay không, đó là một người thiết kế tất cả, dùng kế “Ve sầu thoát xác”, tuy không phải vở kịch có nội dung tương tự, nhưng bản chất hoàn toàn như nhau.
Trịnh Phàm khá đồng ý khả năng này, lấy một phương thức giả chết “Siêu thoát”, đã có thể tránh khỏi bi kịch chính trị trong tương lai.
Còn nữa, Điền Vô Kính dụng binh như thần, am hiểu tính toán nhất, trên chiến trường ngàn vạn cục diện phức tạp, hắn đều có thể kéo tơ bóc kén mở ra, Đỗ Quyên từng là đầu lĩnh Mật điệp tư.
Nếu hai người này muốn diễn vở kịch này, "Lừa dối" một hồi, bất luận điều kiện cứng hay điều kiện mềm đều rất thích hợp.
Nhưng hiện tại, Đỗ Quyên đã được tìm trở về rồi?
Nhìn bầu không khí bên ngoài sâu một chút và sự kiềm chế ở nơi này, nếu đã tìm trở về rồi, khẳng định đây không phải người sống!
Hầu gia ở bên trong cùng Đỗ Quyên. . .
Lúc này một luồng ý lạnh từ trong ngực Trịnh Phàm nổ tung, con mắt của hắn bắt đầu ửng hồng.
Bởi nguyên bản một đường chạy gần chết ngựa, đi tới Lịch Thiên thành, Trịnh Phàm đều dùng những suy đoán này an ủi bản thân.
Không có chuyện gì, khẳng định không có chuyện gì.
Bản thân hắn còn muốn làm cha nuôi của đứa bé kia, đúng không?
Thậm chí, Trịnh Phàm còn tưởng tượng qua, khả năng sau hơn mười năm nữa, bản thân hắn cưỡi ngựa đến một thung lũng ít dấu chân người, nhìn thấy một mái nhà tranh.
Ngoài phong, Hầu gia cầm cái cuốc trong tay, phía sau Đỗ Quyên cầm bồn ăn cho gà vịt ăn.
Còn có một tiểu cô nương khả ái chạy về phía hắn, đồng thời gọi hắn hai tiếng “Cha nuôi”, đồng thời cầm đồ ăn do hắn cố ý mang tới.
Hình ảnh tốt đẹp như vậy, điềm đạm như vậy, thậm chí Trịnh Phàm còn nghĩ, sau đó có thể nghiên cứu khoa học một chút, giúp Hầu gia chụp một bức ảnh gia đình.
Không… Không phải… Làm sao có chuyện đó, mọi người làm sao có thể như vậy?
Nhưng hiện tại ngươi muốn đi tìm người mù Bắc mà nói, cũng không được, bởi thân thể người mù Bắc không chịu được gánh nặng bôn tập đường dài như vậy, rốt cuộc đây là sự khác biệt tạo nên bởi thể phách Thất phẩm Võ phu tạo ra, người mù Bắc không thể không dừng lại nghỉ ngơi một chút, cho nên chỉ có một người Trịnh Phàm đi vào thành.
-------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long