Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 527: TĨNH NAN

Bầu không khí vô cùng ngưng trệ!

Rốt cuộc, Trịnh Phàm hít sâu một hơi, chậm rãi quỳ đơn gối đối với Điền Vô Kính.

Điền Vô Kính nghiêng mặt sang bên, nhìn Trịnh Phàm quỳ trước mặt hắn.

Hai người bốn mắt nhìn nhau!

Một luồng áp lực bàng bạc lao vè phía Trịnh Phàm, đó là một loại áp lực đến từ linh hồn, uy thế vô hình trung để Ma Hoàn trong lồng ngực Trịnh Phàm cũng bắt đầu phát run.

Không thèm đến xỉa nữa!

Trịnh Phàm cắn răng, nói thẳng:

- Hầu gia, ta muốn biết phu nhân, rốt cuộc chết như thế nào!

- Nàng chỉ ngủ, nàng chờ ta trở lại quá lâu, trước đi ngủ rồi!

Ngươi rất khó tưởng tượng, Điền Vô Kính sẽ nói ra những lời này.

Vào lúc này, ngươi cần làm gì đối với hắn?

Nếu hắn không phải Điền Vô Kính, ngươi có thể dội một chậu nước lạnh vào người hắn, ngươi có thể chửi hắm ầm ầm, thậm chí ngươi có thể tiến lên cho hắn một cái bạt tai, đánh tỉnh hắn.

Nhưng bởi hắn là Điền Vô Kính, nhưng người khác không dám… Trịnh Phàm cũng không dám!

Bởi bộ đồ của Hoàng Đế, chỉ có Hoàng Đế mặc, mới tạo được hiệu quả.

Trịnh Phàm từ từ hé miệng, hiện tại mỗi một câu nói của hắn, khả năng dẫn đến trong một khắc tiếp theo, đầu của hắn sẽ bị một quyền của Điền Vô Kính đập nát.

Ma Hoàn, căn bản không cách nào ngăn cản!

Nhưng Trịnh Phàm cảm thấy, bản thân nên nói gì, hẳn cần thử nghiệm đi làm.

Trịnh Phàm tự hỏi, hắn đang tìm đường chết sao? Đúng không, tìm đường chết!

Trịnh Phàm mở miệng nói:

- Hầu gia. . . Hài. . . Hài. . .

Trịnh Phàm rõ ràng nhận ra được hàm răng của hắn đang run rẩy, nói chuyện cũng đứt quãng.

Hắn đang xiếc đi trên dây, dưới thân là vách núi vạn trượng!

Trước đây hắn không phải chưa từng đi qua dây thép, nhưng đó bởi hắn vì truy cầu một loại lợi ích nào đó, mà hiện tại hắn không mưu đồ gì, cũng không muốn cầu xin cái gì.

Trịnh Phàm cảm giác hắn đã lâu rồi không thuần túy như thế… Thuần túy tìm đường chết.

Điền Vô Kính nhìn Trịnh Phàm, lần này không giống lần trước!

Trước Điền Vô Kính, không quản nội tâm làm sao, nhưng ít ra ánh mắt hắn vẫn rất bình tĩnh, mà hiện tại trong ánh mắt của hắn, lại mang theo tâm tình rõ ràng.

Hắn đang khắc chế… Hắn vẫn đang khắc chế… Một ngọn núi lửa vẫn đang khắc chế, chưa phun trào!

Mà không khéo chính là, những lời này của Trịnh Phàm có khả năng đem tất cả khắc chế vừa rồi chuyển hóa thành hư không!

Trịnh Phàm cúi đầu, trong lòng trực tiếp tê dại!

Ngược lại Điền Vô Kính ngươi đã cứu mệnh lão tử mấy lần, cùng lắm lão tử lấy mệnh trả lại ngươi!

- Hầu gia, phu nhân đi rồi, chuyện này rốt cuộc tra hay không tra, ngài làm thế nào cũng có câu trả lời chắc chắn! Hầu gia, nếu ngài không…

- Ngươi thế nào?

- Ta. . . Ta con mẹ nó, tự ta điều tra, mấy đời gộp lại lão tử vẫn chưa được làm cha, thật vất vả có hi vọng, hiện tại không hiểu sao hắn không còn, lão tử không phục!

Nói tới chỗ này, Trịnh Phàm thẳng thắn ngẩng đầu lên, thở hổn hển, âm thanh càng ngày càng cao, gần như hô:

- Ngươi có hiềm nghi chộp tới thẩm tra, nơi có manh mối gọi người tới điều tra, từ trên xuống dưới trong ngoài, đều kiểm tra qua một vòng, một vòng không có thì làm hai vòng, ba vòng, ta không tin, chuyện lớn như vậy sẽ không để lại bất cứ manh mối nào! Không quản thế nào, ta cũng không thể giống Hầu gia ngươi bây giờ, chỉ biết ngồi một chỗ bảo phu nhân ngủ!

Trịnh Phàm nhìn thẳng Tĩnh Nam Hầu, gằn giọng nói:

- Hầu gia, ngài là đàn ông, ta vẫn kính nể ngài, nhưng bộ dáng hiện tại của ngài, thật khiến thuộc hạ xem thường! Vợ ngài bị người hại, ngươi thương tâm đến muốn chết muốn sống đó là việc của ngươi. Ngươi muốn tìm cái chết, đi theo vợ con, ta cũng có thể hiểu được, nhưng tối thiểu phải chờ báo hết cừu này, rồi mới tự mình cắt cổ đi!

Sau khi gào xong, Trịnh Phàm cảm giác vô cùng thoải mái… Thoải mái quá độ rồi.

Sau khi chờ Trịnh Phàm nói xong, nơi này rơi vào trầm mặc!

Điền Vô Kính chậm rãi đưa tay ra, thân thể Trịnh Phàm run lên… Tay Điền Vô Kính nắm lấy vai Trịnh Phàm.

Trịnh Phàm đang đợi vai hắn bị bóp nát, nhưng không…

Điền Vô Kính quay đầu lại, liếc mắt nhìn quan tài phía sau, nói:

- Giúp ta tìm hài tử trở về!

- Hài tử?

Trịnh Phàm sửng sốt.

- Quyên Nhi bị người ta dùng kiếm đâm thủng bụng.

- Vậy…

- Ta đã kiểm tra thân thể của Đỗ Quyên, phát hiện trên bụng nàng, có một lỗ hổng được khâu lại!

- Cái này…

- Trước khi Đỗ Quyên đi tới Thiên Hổ sơn, nàng đã sinh hài tử, nhưng trong phủ không hề có hài tử!

Đầu óc Trịnh Phàm hơi loạn, cái này không phải, cái này… Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!

- Hầu gia, phu nhân, tại sao phu nhân muốn lên Thiên Hổ sơn?

Bất ngờ phát sinh ở Thiên Hổ sơn.

Cái này để Trịnh Phàm nghĩ mãi không ra, dân chúng tầm thường sẽ ngây thơ cho rằng phu nhân Hầu gia đi Thiên Hổ sơn vì cầu phúc cho Hầu gia viễn chinh.

Nhưng Đỗ Quyên là ai, nàng là loại nữ nhân phổ thông chỉ biết cầu thần bái phật sao?

Vì sao nàng phải rời khỏi Hầu phủ, rời Lịch Thiên thành đi Thiên Hổ sơn?

Hơn nữa, khả năng trước khi nàng lên núi, nàng mạnh mẽ sinh hài tử trước!

Một nữ nhân vừa sinh xong, tự mình mổ bụng khâu lại, vẫn muốn lên núi?

Tại sao?

Thời cổ đại hẳn không có môn học sinh mổ này, nhưng bà bầu thời cổ đại xác thực khó sinh hài tử, bình thường đều sinh tự nhiên, người biết biện pháp dùng đao hoặc kéo cắt bụng bà bầu lấy ra hài tử cực kỳ hiếm.

Đỗ Quyên không phải nữ nhân tầm thường, tuy nàng có tu vi, nhưng loại đau khổ này. . .

Cho nên nàng biết bản thân có thể sẽ chết, cho nên mới sinh hài tử ra trước, nàng lên núi vì muốn chết sao?

- Thái gia trong cung đến rồi, hắn đang trên Thiên Hổ sơn!

Trịnh Phàm nghe nói như thế, lúc này đầu óc "Ong ong ong" nổ vang.

Vị Thái gia trong Hoàng cung Yến kinh kia, hắn đã từng nghe nói, vị Thái gia kia là một vị Luyện Khí sĩ, hồi trước hắn vì cứu gia đình Tiên Hoàng nên bị thương, thân thể không trọn vẹn, sau này vẫn ở bên trong thâm cung, truyền thụ cho bọn Luyện Khí thuật cho bọn hắn, Ngụy Trung Hà kia cũng là đồ đệ của Thái gia.

Mật điệp tư Đại Yến, bên trong có điệp vụ, cũng có Luyện Khí sĩ, bề ngoài người khống chế Mật điệp tư là Ngụy Trung Hà, nhưng chân chính về mặt ý nghĩa, thủ lĩnh trên thực tế của Mật điệp tư là vị Thái gia kia!

Điền Vô Kính chậm rãi nói:

- Nguyên bản ta tưởng rằng cõi đời sau này của ta, tâm sẽ không đau đớn nữa… Nhưng ta sai rồi!

Trịnh Phàm hơi ngơ ngơ ngác ngác nói:

- Như vậy, là, là… Là Bệ Hạ…

Yến Hoàng điên rồi sao?

Vào lúc này ra tay với dòng dõi Tĩnh Nam Hầu, hắn nghĩ cái gì!

Điền Vô Kính lắc đầu một cái, nói:

- Không biết, vị Thái gia kia không tới nơi này, Đỗ Quyên, nàng sẽ không lên núi. Ta ngồi ở chỗ này chờ, Bản Hầu ở đây chờ hơn một ngày, chờ hắn hạ sơn, chờ hắn, cho Bản Hầu một câu trả lời hợp lý!

- Nếu như. . . Nếu như hắn. . . Không hạ sơn?

Nghe được vấn đề này, Điền Vô Kính rất bình tĩnh hồi đáp:

- Vậy Tĩnh Nam quân kia gọi là … Tĩnh Nan quân đi!

--------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!