Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 528: CÓ LIÊN QUAN GÌ

- Khặc khặc. . . Khặc khặc. . .

- Bị phong hàn rồi?

- Không phải.

- Trời hơi nóng, ngược lại dễ bị nhiễm, cần phải chú ý!

- A, bây giờ suy nghĩ một chút, chẳng bằng ở trong ngày đông như thế cho rồi, ngược lại đỡ rằng buộc một chút, đỡ bị đồ ăn hại như ngươi làm ảnh hưởng!

- Không nói lý, không nói lý, nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên ta về thăm nhà, ngươi nói như vậy, chẳng phải làm lạnh lẽo tâm của ngàn vạn đệ tử Thiên Hổ sơn?

Tiết Nghĩa nói xong, cần ấm trà bên người, cho vào miệng mút một cái.

Trà là trà Thiên Hổ sơn, Thiên Hổ sơn có hai khoản buôn bán lớn nhất, một là bán bùa, hai là bán lá trà.

Bùa của Thiên Hổ sơn có dùng tốt hay không, khó nói bởi có người uống bùa ngâm nước khỏi bệnh rồi, kinh động như gặp thiên nhân, có người sau khi uống xong, lập tức duỗi chân, lại nói nội tâm hắn không thành thực.

Nhưng trà Thiên Hổ sơn, lúc thịnh hành nhất, từng khiến văn nhân Càn Quốc tranh nhau chọn mua, đó là tiếng lành đồn xa.

Văn Nhân Trương lấy ra một cái khăn, che miệng, tiếp tục ho khan, hắn đã già, xem ra rất tiều tụy.

Ngược lại Tiết Nghĩa ngồi đối diện hắn, tuổi tác hai người xấp xỉ, nhưng trên đỉnh đầu Tiết Nghĩa vẫn quật cường bảo lưu một nửa tóc đen, khí sắc so với Văn Nhân Trương tốt hơn nhiều!

Sau khi ho khan một hồi, Văn Nhân Trương thu hồi khăn, ngẩng đầu nhìn vị sư đệ ngày xưa của hắn, trong mắt tự nhiên toát ra một cỗ hâm mộ.

Có thể không hâm mộ sao, Yến Hoàng kia cam lòng lấy ra Yến Đỉnh năm đó Hoàng đế Đại Hạ ban tặng, để hắn hút Long khí tu luyện!

Đây là đại cơ duyên bao nhiêu Luyện Khí sĩ cả mười đời tu luyện chưa chắc được, nói không êm tai, coi như một con heo luyện công pháp được nuôi nấng như vậy, cũng có thể đăng đường nhập thất rồi.

Mà ai có thể nghĩ đến, năm đó vị sư đệ có tư chất tầm thường bên trong chư vị sư huynh đệ, sau này có thể bước đến trình độ như bây giờ, có thể nói là Quốc sư của Đại Yến.

Mà Văn Nhân Trương hắn đây, Văn Nhân Văn Nhân cũng là người Văn Nhân gia, chỉ có điều còn nhỏ tuổi sau khi lên núi, bị sư phụ cải danh thành Văn Nhân.

Hôm nay hắn đã là người của “Quốc gia” bị diệt, thoi thóp bảo tồn lại đạo thống, nơi này trên Thiên Hổ sơn cũng nằm trong bấp bênh.

Văn Nhân Trương hạ xuống nước cờ, nói:

- Sư đệ, bàn cờ này, hôm nay sợ không xong rồi!

Tiết Nghĩa nghe vậy, gật gù, đồng thời nói:

- Sư huynh không nhường cho sư đệ sao?

Hai "Ông lão" về mặt tuổi tác trong nhân gian đều có thể xưng là Thái gia gia, lúc nói chuyện lại tự nhiên toát ra một cỗ khí tức tuổi trẻ giữa hai huynh đệ.

Văn Nhân Trương rất kiên định lắc đầu một cái, nói:

- Ta không nhường cho ngươi, từ nhỏ đến lớn, ta đều không nhường cho ngươi.

- Nhưng khi còn bé, các sư huynh đệ đều xem thường Yến man tử ta, chỉ có sư huynh ngươi đồng ý phụ ta một tay.

- Cái này chỉ là xem thường mà thôi!

Tiết Nghĩa nghe vậy, gật gù, cảm khái nói:

- Sư huynh hà tất như vậy?

- Đặt mình vào hoàn cảnh người khác, ngươi ngồi ở vị trí của ta, ngươi sẽ không nói câu này rồi!

- Cũng đúng!

Văn Nhân Trương nói:

- Quân Yến vào Tấn, Tĩnh Nam Hầu làm chủ Lịch Thiên thành, toà Thiên Hổ sơn này tiếp giáp Lịch Thiên thành, ngươi có biết tại sao ta ủy khuất bảo toàn không?

- Biết!

- Trên người ta chảy huyết dịch Văn Nhân gia, nếu không vì bảo vệ đại thống sư tôn lưu lại, Văn Nhân Trương ta hà tất phải khúm núm như vậy? Ta trực tiếp hạ sơn, đi tìm Điền Vô Kính kia so tài, há sợ sao?

Tiết Nghĩa lắc đầu một cái, nói:

- Ngươi không đánh lại Tĩnh Nam Hầu.

". . ." Văn Nhân Trương.

- Ngươi và ta là loại người có hai tác dụng: Một là thăm dò thiên cơ, hai là hiểu phong thủy, xét đến cùng đơn giản là chó săn của Đế Vương nhân gian, có điều màu lông trông nhu nhuận hơn một chút thôi! Điệp vụ thay Đế Vương nhòm ngó công thần lê dân, chúng ta thay Đế Vương dòm ngó thiên cơ, kỳ thực không có gì khác nhau cả, cho nên ta ở Yến Quốc, đều bắt Mật điệp tư tu luyện Luyện Khí sĩ.

Tiết Nghĩa dừng một chút, lại nói:

- Lùi một ngàn bước mà nói, ta không phải chó săn chuyên môn cắn người, ta tu hành một đời muốn đánh nhau với ông trời, nhưng cuối cùng bởi một đời không nhìn thấy ông trời ở đâu, tự nhiên một đời không đánh được! Ngươi không đánh nhau, tu vi cao đến đâu, nói chung không đánh lại những con chó săn chuyên cắn người kia, bởi chức năng của cả hai không giống!

Văn Nhân Trương tức giận nói:

- Tiết Nghĩa ngươi cam tâm tình nguyện muốn làm cẩu, cho rằng người trong thiên hạ đều đồng ý làm cẩu Yến nhân ngươi?

- Không phải ông trời cũng coi chúng ta là cẩu sao? Tu hành một đời, gặp thấy được bản thân, há không phải bị chơi thành cẩu rồi sao?

- Ngươi…

Tiết Nghĩa cười nói:

- Sư huynh, vào lúc này, chúng ta không thể nói những lời ôn nhu được hay sao, cần gì phải giương cung bạt kiếm như nước với lửa vậy?

Văn Nhân Trương hừ nói:

- Lúc ngươi nói mới nhớ tới, sư huynh ta vẫn rất ôn nhu, hẳn có mặt mũi của ngươi, sau này chỗ này bên người vị Hầu gia Yến Quốc kia, cũng có thể ổn định hơn một chút!

- Hiện tại không phải đang ổn định sao? Không cần lo lắng nữa rồi!

Văn Nhân Trương nghe vậy, mí mắt gục xuống.

- A, xác thực.

Không cần lo lắng, bởi vì chết chắc rồi!

- Sư huynh, ta đi hạ sơn, trước lúc mặt trời lặn, ta xuống, sư huynh, ngươi cũng sớm xuất môn nhân, làm một chút chuẩn bị đi!

- Củi lửa dầu hoả đã được chuẩn bị rồi, bộ đồ tang mới cũng chuẩn bị tốt rồi, tất cả đều chuẩn bị xong, nhưng ta vẫn còn một việc cầu xin ngươi

- Chuyện gì?

- Từ đường các đời tổ sư đạo thống Thiên Hổ sơn, có thể bảo vệ được không?

Tiết Nghĩa lắc đầu một cái, nói:

- Ý của sư huynh là, để ta cầu xin?

- Đúng!

- Ta không đề cập tới mảnh vụn này, có lẽ có thể bảo vệ được, rốt cuộc tuy nói Yến nhân ta không tin những thứ này, nhưng trong đầu vẫn có chút kính nể. Nhưng nếu ta nhắc đến, vậy tự nhiên không thể bảo vệ nổi rồi!

Văn Nhân Trương tức giận nói:

- Vậy chức Quốc sư Yến Quốc này của ngươi, có lợi ích gì?

Tiết Nghĩa thất vọng gật gù, nói:

- Người khác có lẽ sẽ bán cho ta mặt mũi, nhưng Điền Vô Kính, hắn sẽ bán mặt mũi cho ai? Cho dù Bệ Hạ nhà ta, đều nợ Điền Vô Kính hắn, nợ đến độ không trả nổi, nào còn hi vọng xa vời đòi hỏi nữa?

- Ngươi làm sao khổ, ngươi cần gì phải. . .

Tiết Nghĩa thở dài, nói:

- Ai, sư huynh, bị ngươi nói, ta cũng bắt đầu cảm thấy phu nhân Tĩnh Nam Hầu bị ta giết rồi!

- Ngươi không thể không tách rời quan hệ!

- Đúng, ta không thể tách rời quan hệ, ta không nên tới nơi này, ta tới đây… Chính là sai lầm lớn nhất!

Văn Nhân Trương lắc đầu nói:

- Đây là tai bay vạ gió vào ngươi, vì sao liên lụy đến Thiên Hổ sơn ta?

- Bởi phu nhân Tĩnh Nam Hầu xảy ra chuyện trên Thiên Hổ sơn, không quản có phải ta làm, không quản có liên quan gì đến ta không? Thiên Hổ sơn, tất nhiên chạy không thoát!

Văn Nhân Trương tức giận, gào lên:

- Thiên Hổ sơn ta, không liên quan gì!

- Nhưng Tĩnh Nam Hầu muốn hả giận!

- Hắn muốn hả giận, tại sao phải bắt Thiên Hổ sơn ta làm tế phẩm?

Tiết Nghĩa sửng sốt một chút, quay đầu lại, nhìn sư huynh của hắn, nói:

- Đúng vậy!

- Dựa vào cái gì. . . Dựa vào cái gì. . . Dựa vào cái gì. . .

Tiết Nghĩa nở nụ cười, nói:

- Tĩnh Nam quân muốn tiêu diệt ngươi, có liên quan gì tới ngươi?

". . ." Văn Nhân Trương.

--------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!