Tiết Nghĩa thu dọn một hồi đạo bào của hắn, sau khi xác nhận không còn gì sơ suất, hắn mở miệng nói:
- Sư huynh, còn nhớ trước đây, rất nhiều sư huynh đệ ta đồng thời hạ sơn du lịch, đi cầu dò sao?
- Nhớ!
- Mỗi lần đều do ta đi vào thăm dò trước, sau đó mới gọi các ngươi đi vào!
- Đúng!
- Người sư đệ ta, lần này lại đi trước tìm đường tới Hoàng Tuyền, lúc sau đó sư huynh ngươi đi, trong lòng tự nhiên có thể ổn định hơn không ít!
Dứt lời, Tiết Nghĩa cười dài một tiếng, cả người bồng bềnh đi xuống.
Dưới núi, giáp sĩ Tĩnh Nam quân đã vây kín nơi này, từng người từng người giáp sĩ, trên cánh tay trái cột vải trắng, cung nỏ, binh qua, chỉnh tề đứng trang nghiêm, chỉ chờ vị kia ra lệnh một tiếng, sẽ giết lên núi!
Đến thời điểm này, cái gì trăm năm đạo thống, cái gì Thánh địa Tổ Đình, đều biến thành mây khói!
Tiết Nghĩa đi xuống, thân phận của hắn, tất cả Tĩnh Nam quân nơi này đều rõ ràng, nhưng dù vậy, lúc bóng người của hắn xuất hiện, trên dưới Tĩnh Nam quân, không có bất cứ ai quỳ xuống hành lễ với hắn.
Sĩ tốt chưa chuyển mâu, tướng lĩnh chưa xuống ngựa… Tên gọi Quốc sư đương triều, ở đây chẳng có tác dụng gì!
Vị này được tất cả thái giám và hoạn quan trong Hoàng cung gọi là lão tổ, xưng là Thái gia, vào lúc này gánh chịu lửa giận trên dưới của Tĩnh Nam quân.
Tình cảnh này, làm người ta bất ngờ, lại khiến người ta cảm giác đến mức hoàn toàn hợp tình hợp lí.
Tiết Nghĩa ngẩng đầu nhìn sắc trời, nói:
- Làm phiền thông báo Tĩnh Nam Hầu gia một chút, nói Tiết Nghĩa xin xuống núi!
Người không rời đi, không có nghĩa không người đi thông báo, đây là một loại. . . Thái độ không cần giải thích, cũng là thái độ của Tĩnh Nam quân.
Thậm chí, Tiết Nghĩa nhìn thấy trong mắt một số vị tướng lĩnh một loại tâm tình chờ mong, bọn họ không chỉ không sợ hãi hắn là một Quốc sư đương triều, thậm chí có chút không thể chờ đợi tới giết hắn, cho dù bản thân hắn là Luyện Khí sĩ vô cùng mạnh mẽ, cho dù bản thân hắn đã dùng Yến Đỉnh tu luyện nhiều năm.
Nhưng những binh sĩ tinh nhuệ nam chinh bắc chiến này, bọn họ căn bản không hề sợ hãi với cao thủ nhân gian, rốt cuộc một trận đại chiến kết thúc, trời biết có bao nhiêu cao thủ chết đi!
Tiết Nghĩa ngồi xếp bằng ngồi xuống ở trên sơn đạo.
Ánh mắt của hắn bắt đầu để lộ ra một cỗ thâm thúy, hắn phụng mệnh Yến Hoàng, chuyên môn tới để chúc phúc hài tử của Tĩnh Nam Hầu sắp ra đời, đồng thời đi "Tẩy tủy kiện thể".
Toàn bộ Đại Yến, trước đây chỉ có ba vị hoàng tử từng được hắn "Chúc phúc".
Một người là Đại hoàng tử Cơ Vô Cương, hắn là đứa bé đầu tiên của Yến Hoàng.
Một người là Nhị hoàng tử, cũng là Thái tử hiện nay, Cơ Thành Lãng, bởi vì hắn là đích tôn con trưởng.
Người thứ ba, chính là Lục hoàng tử Cơ Thành Quyết.
Để cho hắn ngàn dặm xa xôi tới đây, đây lần đầu tiên trong mấy chục năm qua hắn rời khỏi kinh thành, bởi đi chúc phúc cho đứa trẻ đầu tiên của Điền Vô Kính.
Trong lòng Tiết Nghĩa, còn có thư do Yến Hoàng tự tay viết cho Điền Vô Kính, bên trong còn có tên của Yến Hoàng tự mình đặt cho hài tử.
Nam tử miệng hàm thiên hiến, ngự bút phác họa, thậm chí nói liên miên cằn nhằn viết thư trong nhà, nếu hài tử là nam hài có thể gọi là gì, nếu hài tử là nữ hài có thể gọi là gì, tất cả đều rất cẩn thận, viết nhẵn nhụi trơn tru không gì sánh được!
Nhưng cục diện trước mắt, bỗng nhiên vô cùng nguy cấp!
Tiết Nghĩa hiểu rõ, Yến Quốc mạnh, cường bởi một quân một hầu: Quân là Trấn Bắc quân, Hầu là Tĩnh Nam Hầu.
Nếu lần này bởi chuyện này, Tĩnh Nam Hầu phản, Đại Yến…
Tiết Nghĩa có chút bất đắc dĩ nhắm chặt mắt lại, bên người hắn bị một đám dũng sĩ vờn quanh, chỉ còn gió mát vẫn khẽ vuốt giữa ngọn núi.
Một lúc lâu sau, Tiết Nghĩa đem tư thế tĩnh tọa khoanh chân biến thành tư thế quỳ, lớn tiếng nói:
- Quốc sư Đại Yến Tiết Nghĩa, xin gặp Tĩnh Nam Hầu!
…
Điền Vô Kính chờ Quốc sư hạ sơn, sau đó hắn đứng dậy, rời Hầu phủ, không mang binh, bởi vì ở phụ cận Lịch Thiên thành, mang hay không mang binh, kỳ thực cũng không đáng kể.
Trên đời này, không ít người có thể ám sát Đỗ Quyên, nhưng người có thể ám sát Điền Vô Kính, lại hiếm như phương mao lân giác.
Có lẽ, hiện tại Điền Vô Kính đang ước gì, có người dám đứng ra đi ám sát hắn.
Để Trịnh Phàm hơi kinh ngạc chính là, Điền Vô Kính không lưu lại cho hắn bất kỳ lời dặn dò nào, trừ bỏ tự nói với hắn, để cho hắn đi tìm hài tử của đối phương.
Không nói đứa bé kia còn sống hay không, coi như còn sống, hắn không biết đi tìm thế nào, làm thế nào cũng phải lưu lại chút manh mối hay dấu vết gì cho hắn chứ?
Lúc trước Yến Hoàng cho hắn một khối lệnh bài, để lúc hắn rảnh rỗi có thể đi tới chỗ đình giữa hồ thăm Tam hoàng tử.
Trịnh Phàm không hy vọng xa vời Điền Vô Kính trực tiếp đem hổ phù điều khiển Tĩnh Nam quân cho hắn, nhưng tối thiểu hẳn phải cho hắn một chút binh quyền, nơi này là Lịch Thiên thành, không phải là Thịnh Lạc thành.
Toàn bộ sự việc, đến hiện tại, tựa hồ tiết lộ ra một cỗ mùi vị khó bề phân biệt!
Mỗi người kỳ thực đều có phương thức xử lý công việc riệng của bản thân, phương thức này không đơn giản là phương pháp thực tế.
Ví dụ như thời hậu thế, người bình thường đi xin phê duyệt, khả năng phải chạy đi chạy lại tới mấy ban ngành liên quan, thậm chí có thể bị đá chuyển, nhưng chỉ cần lãnh đạo nói một câu, chỉ cần một cú điện thoại là xong!
Điền Vô Kính ngồi một đêm ngày ngưỡng cửa ngày, thoạt nhìn không hề làm gì cả, nhưng trên thực tế, hẳn chỉ đang đợi, chờ đợi vài phương diện khác, cho hắn đáp án.
Nhưng một ít ngờ vực trong lòng Trịnh Phàm, cũng không bởi vậy tiêu tan, Trịnh thành thủ là một người người theo chủ nghĩa thực dụng, hay bởi nguyên nhân nghề nghiệp trước đây của hắn, cho nên phương phức hắn suy tư, thường thường từ điểm tới mặt, nói cách khác từ điểm bắt đầu tra đi.
Trịnh Phàm theo bản năng nhìn khắp bốn phía, trong lòng Trịnh Phàm nói:
Trước tiên bắt đầu từ tòa Hầu phủ này đi, nhưng Điền Vô Kính không làm vậy!
Nguyên bản giáp sĩ hẳn hộ vệ Đỗ Quyên, từng dãy quỳ gối trong tiền viện, hai quan Tổng binh phụ trách an toàn trong ngoài Lịch Thiên thành, thì quỳ gối trong hành lang uốn khúc.
Quân đội, hẳn là sức mạnh Điền Vô Kính nên tin tưởng nhất mới đúng, nhưng hiện tại người nên làm việc nhất, không đi làm thật?
Điền Vô Kính không có khả năng hạ lệnh để người của Mật điệp tư từ trong bóng tối điều tra việc này, bởi hiện tại, Mật điệp tư, còn đáng tin sao?
Trịnh Phàm không rõ ràng, cũng không biết từ nơi nào có thể đưa hắn câu trả lời.
Lúc này, vị giáo úy trước cửa lúc trước dùng “Ánh mắt ra hiệu” đối với hắn, đi tới chỗ hành lang uốn khúc bên kia, hô;
- Trịnh đại nhân, có người của ngươi tới.
Người của ta?
Tính toán thời gian, người mù hẳn không thể nhanh như vậy mới đúng!
-------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long