Trịnh Phàm xuyên qua hành lang uốn khúc, phát hiện hai vị quan Tổng binh Trần Dương và La Lăng đều không ở đây nữa, giáp sĩ thỉnh tội từng dãy trước đây cũng không còn nữa.
Hẳn lúc Điền Vô Kính đi ra ngoài, đã truyền đạt mệnh lệnh gì đó.
Hai chữ Tĩnh Nan đã phát ra từ trong miệng Tĩnh Nam Hầu, như vậy đại quân tự nhiên không thể tiếp tục nằm trong trạng thái bại liệt nữa.
Cho nên, một khi tình huống xấu nhất… Có thể tạo phản sao?
Nói thật, Trịnh thành thủ vẫn chưa chưa chuẩn bị tốt cho tạo phản, tuy rằng nhóm Ma Vương dưới trướng bao quát cả hắn, trong lòng vẫn có một cái gọi là mục tiêu “Tạo phản”.
Nhưng mọi chuyện không nên diễn biến như vậy!
Mà Tĩnh Nam Hầu muốn tạo phản, độ khó tự nhiên rất lớn, bởi rất nhiều thế lực sẽ không tiến hành thỏa hiệp đối với hắn, bởi Tĩnh Nam Hầu từng tự diệt cả nhà, cho nên việc đàm phán thỏa hiệp gần như không tồn tại.
Tĩnh Nam Hầu tạo phản, trừ phi dựa vào nhánh nhân mã dưới tay này mạnh mẽ đánh ngã tất cả đối thủ mới có thể thành công.
Lúc đứng trước của Hầu phủ nhìn thấy A Minh, Trịnh Phàm rất bất ngờ, đồng thời cảm giác an toàn trong lòng, lập tức đến rồi!
Trịnh Phàm mang theo A Minh đi vào trong phủ, trong phủ có vẻ rất cô quạnh, mà giáp sĩ đóng giữ vẫn chưa tiến hành ngăn cản gì Trịnh Phàm.
Đi qua sân, xuyên qua hành lang uốn khúc, Trịnh Phàm mang theo A Minh đi đến linh đường.
- Chủ thượng, lúc thuộc hạ mới tới, đã nhìn thấy Tĩnh Nam Hầu đi ra ngoài rồi!
- Hắn đi Thiên Hổ sơn, tìm vị Thái gia kia rồi.
Trịnh Phàm hồi đáp.
- Thái giám trong cung, thật là nhiều!
- Tại sao ngươi đến đây?
- Chủ thượng, ta đi cùng Trương công công bên người Lục hoàng tử đến Lịch Thiên thành, ngược lại cả hai đều tiện đường.
Trịnh Phàm gật gù, nói:
- Phỏng chừng ngày mai người mù Bắc có thể đến!
- Nếu như Tĩnh Nam Hầu thật sự muốn tạo phản, chuyện đó thú vị rồi!
- Ngươi rất cao hứng?
- Chủ thượng, thuộc hạ rất khó vượt qua.
- Ồ!
Trịnh Phàm ra hiệu A Minh theo hắn đi vào linh đường.
Quan tài vẫn chưa che nắp, Đỗ Quyên nằm ở bên trong, có thể thấy được thi thể Đỗ Quyên đã được thu dọn qua, nhìn tình huống bố trí trên linh đường này, hẳn do thủ hạ thu dọn, mà sau khi Tĩnh Nam Hầu trở về, hẳn bảo tất cả dừng lại.
- A Minh, giúp ta nhìn vết thương của Đỗ Quyên một chút!
- Đây chính là đại bất kính!
A Minh nhắc nhở.
Thi thể phu nhân Hầu tước, ngươi có thể tùy ý đi chạm?
- Bao ngươi vào xem, ta biết trình độ ngoại khoa của ngươi rất cao.
Người thường thường bị giải phẫu đồng thời còn bị coi như bia, hẳn đối với cấu tạo và chi tiết nhỏ trên cơ thể rất quen thuộc.
Khả năng cái gọi là nhà giải phẫu học có quyền, cũng không thể nói A Minh thiếu chuyên nghiệp, bởi bất cứ lúc nào, hắn cũng có thể cắt thân thể mình ra nhìn một cái.
- Thuộc hạ. . . Tuân mệnh.
A Minh mở quần áo trên người Đỗ Quyên, đây là một bộ cẩm phục tơ tằm.
Nhìn toàn bộ xem ra đặc biệt quái dị.
Trong Hầu phủ nghiêm ngặt, có lẽ không ai dám tin tưởng, lúc này lại có hai người đàn ông, ở đây kiểm tra thi thể phu nhân Hầu gia.
Chỗ phòng khách chính này, không ai dám lại đây, ngược lại đây trở thành nơi cực kỳ an toàn, căn bản không cần có người nhìn thấy và có người quấy rối.
Đương nhiên, đứng trên góc độ người hiện đại tiến hành giải phẫu pháp y, rất ít người cảm thấy đây là khinh nhờn người chết, đặc biệt thời điểm nguyên nhân cái chết rất ly kỳ, khuynh hướng suy nghĩ càng cần bọn họ thay người chết nói chuyện!
Thời điểm am kiểm tra, Trịnh Phàm tựa vào quan tài nhìn Đỗ Quyên.
Kỳ thực, hắn tiếp xúc với Đỗ Quyên cũng không nhiều, ấn tượng ban đầu chính là, nàng là một nữ nhân rất già dặn.
Có điều sau này quan hệ giữa hắn và Tĩnh Nam Hầu càng ngày càng gần, nàng làm thê tử Tĩnh Nam Hầu, trong lòng Trịnh Phàm càng ngày càng giác nàng có vẻ giống “Chị dâu” hơn.
- Chủ thượng, có hai loại vết thương, một loại hẳn vết thương lưu lại do sinh mổ, hơn nữa được khâu lại, còn một loại khác hẳn là vết thương do kiếm, mà vết thương này mới là chỗ trí mạng!
- Ta biết.
Đây là lời Tĩnh Nam Hầu đã nói.
Cái Trịnh Phàm muốn biết, là một ít vấn đề Tĩnh Nam Hầu vẫn chưa tra ra được.
- Hẳn nữ nhân này mạnh mẽ sinh ra hài tử rồi đi!
- Chắc chắn chứ?
- Đúng vậy, chủ thượng, từ trật tự vết thương mổ bụng và thủ pháp khâu lại, có thể đoán được phương hướng hai tay của người khâu vết thương lại…
A Minh nói xong, hắn nâng hai tay lên trước mặt Trịnh Phàm, nói:
- Trước đây ta cắt bụng của ta ra, hoặc lúc khâu vết thương lại, thường thường tạo ra loại vết thương này.
Lấy bản thân để giáo dục thuyết phục người khác, cầm bản thân để nêu lên ví dụ.
Rất mạnh mẽ, cường đại và thuyết phục đến không có kẽ hở.
Trịnh Phàm gật gù:
- Cho nên có thể xác định, hài tử do Đỗ Quyên tự mình sinh ra?
- Hẳn vậy, bởi nếu do tay người khác làm, rất khó làm ra loại vết thương và vết khâu như vậy, bởi trong này cũng có người dùng lực và tư thế khâu lại thế này, nhưng xét biến hóa tương quan vân vận, độ khó làm giả… Phi thường cao! Quan trọng nhất chính là, lúc Đỗ Quyên hôn mê, lúc khâu sẽ không đạt hiệu quả thế này, mà lúc Đỗ Quyên tỉnh táo, ai có thể làm vậy trên bụng nàng?
Trịnh Phàm gật gù, tán thưởng:
- Có lý!
Trong này có rất nhiều chi tiết nhỏ, không phải bản thân tự giải phẫu, tự khâu lại, gần như không làm được!
- Còn vết thương do kiếm này…
- Vết thương do kiếm làm sao?
- Nàng chết trên Thiên Hổ sơn.
- Ta biết!
- Nhưng cách chết cụ thể thế nào, kỳ thực bên ngoài vẫn không rõ ràng.
- Ta vừa mới biết!
- Chủ thượng, ngươi xem nơi này.
A Minh đưa tay đem nửa người trên của Đỗ Quyên giơ lên một hồi.
- Người nhìn chỗ này, thương thể và vết rách xương cốt chỗ này, biểu hiện trước khi nàng chết, hẳn từ nơi nào ngã xuống.
- Từ trên Thiên Hổ sơn té xuống? Đúng rồi, Mã Khuê đã nói, Đỗ Quyên 'Không còn' qua một quãng thời gian, hẳn từ nơi nào té xuống, sau đó được tìm thấy, đưa về Hầu phủ.
A Minh nói:
- Chủ thượng, quan sát từ bộ phận trên cơ thể nàng, không nhìn ra dấu hiện bị trúng độc.
- Vết thương trí mệnh là vết thương do kiếm!
Trịnh Phàm nói.
- Vậy có vấn đề rồi!
- Vấn đề gì?
- Thế giới này không giống thế giới trước đây của chúng ta, trên thế giới này có loại tồn tại như Võ giả, nói chung cơ năng thân thể của người tu luyện có thể vượt qua người bình thường rất nhiều. Cho nên, nữ nhân này mới có thể ngay sau sinh đẻ, đi lại bình thường không cần an dưỡng!
- Đúng!
- Vết thương này…
A Minh khoa tay một cái, cầm thủ thế đâm kiếm, nói:
- Chủ thượng, hiện tại Trần Đại Hiệp còn trong thành chứ?
- Ở Thịnh Lạc thành.
- Lúc trước chủ thượng từng thấy Trần Đại Hiệp sử dụng kiếm chứ?
- Thấy qua.
- Hừm, người có thể ám sát Đỗ Quyên, hẳn là cao thủ, khả năng không cao như Trần Đại Hiệp, nhưng không đến nỗi quá kém!
Bởi bản thân Đỗ Quyên là Võ giả, bỏ qua không nói đến nhân tố hộ vệ bên người, muốn ám sát được Đỗ Quyên, tự nhiên không phải một người cầm kiếm bình thường có thể làm được.
--------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long