Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 531: CẦN MỘT LỜI GIẢI THÍCH

- Ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì?

- Ý của ta là, chủ thượng, chiêu kiếm này, đâm vào quá giản dị tự nhiên, nàng đúng là bị kiếm đâm chết.

". . ." Trịnh Phàm.

Mẹ nó, hack não nhau à?

- Chủ thượng, lúc Trần Đại Hiệp sử dụng kiếm, như vậy. . . Xoạt xoạt xoạt sẽ có quang, hay gọi là kiếm khí hoặc kiếm cương do bọn họ gọi. Lúc chủ thượng ngươi luyện đao, cũng có thể phóng khí huyết gia trì lên trên thân đao, múa may xuất đao cương, đúng không?

Trịnh Phàm suy tư, hỏi:

- Ý của ngươi là?

A Minh trả lời ngay:

- Vấn đề ở ngay đây, kỳ thực, so với thương thể do đao kiếm chân chính tạo thành, kiếm cương bám lên trên thân kiếm thường thường mới thật sự là sát chiêu. Loại kiếm cương này, tương tự hiệu quả nổ nung vậy, ừm, nổ tung không quá chuẩn xác, trước đây thuộc hạ bị khí huyết do chủ thượng truyền lên trên mũi tên bắn vào người, kỳ thực thân thể không chỉ bị mũi tên đâm vào, mà khí huyết phía trên sẽ nhanh chóng tạo thành thương tổn lần hai, mở rộng vết thương!

Trịnh Phàm có vẻ hiểu, nói:

- Ta hiểu ý ngươi rồi.

- Không, chủ thượng, không chỉ như vậy, vết thương do kiếm chỗ này, một không không xuất hiện loại vết thương do hai lần gây thương tổn, hơn nữa nhìn dáng vẻ, bài trừ vết thương trí mạng khác, Đỗ Quyên hẳn bị kiếm này đâm chết, mà bởi đâm trúng cái bụng này…

A Minh giải thích một lát, sợ Trịnh Phàm khó hiểu, nói tiếp:

- Nói như thế nào đây, cái bụng nơi này, kỳ thực khá khó trực tiếp đâm chết người. Ví dụ như lưu manh đầu đường đánh nhau tàn nhẫn, rất nhiều lúc bị đâm vào bụng, nhưng nguyên nhân cái chết thường thường do mất quá nhiều máu. Đây là một quá trình cần thời gian, thậm chí ngươi còn có thể nhét ruột trong bụng chảy ra, về trong bụng…

Trịnh Phàm vẫn thấy khó hiểu, nói:

- Nói trọng tâm!

- Trọng tâm ở chỗ, chủ thượng, trên chiến trường ngươi cũng từng bị thương đi, khi ngươi bị trúng tiễn hoặc bị lưỡi đao chém trúng, phản ứng đầu tiên của ngươi là gì?

- Dùng khí huyết khống chế bắp thịt ngăn chặn lại vết thương, bắp thịt sẽ theo bản năng co rút lại, mà Võ giả có thể điều khiển thân thể dễ dàng hơn, cho nên trình độ và hiệu quả co rút lại cũng lớn hơn.

A Minh dừng một chút, nói tiếp:

- Mỗi lần thuộc hạ giúp chủ thượng ngăn đao hoặc đỡ kiếm, cũng làm như vậy, bởi như vậy có thể tận lực giảm ảnh hưởng của vết thương và năng lực hoạt động đối với thuộc hạ, hơn nữa có thể bảo vệ chủ thượng tốt hơn. Sau đó, lúc mỗi lần xử lý vết thương, thuộc hạ phát hiện vết thương như vậy, kỳ thực vẫn khác biệt rõ ràng đối với ngoại thương của người bình thường.

Trịnh Phàm nghi ngờ hỏi:

- Vậy Đỗ Quyên kia…

- Vết thương của nàng rất trơn nhẵn, thậm chí có chút, đâu phải, trơn nhẵn quá đáng rồi!

- Cho nên…

- Cho nên chính là…

A Minh dùng hai tay làm một tư thế giả cầm kiếm, sau đó dùng kiếm đâm vào bụng hắn, nói:

- Căn cứ vào lý giải và suy đoán của thuộc hạ đối với giải phẫu… Thuộc hạ suy đoán, vị phu nhân Tĩnh Nam Hầu này, rất có khả năng… Tự sát!

- Tại sao nàng muốn tự sát?

Trịnh Phàm vẫn không cách nào hiểu được khả năng này, cho dù suy đoán này, có A Minh kết hợp lý luận và thực tiễn chứng minh.

A Minh lắc đầu một cái, nói:

- Chủ thượng, đây không phải vấn đề thuộc hạ có thể trả lời, có điều có một phương pháp, đó chính là suy đoán từ động cơ của nàng chết, hoặc nói cách khác, nếu nàng chết sẽ gây ra ảnh hưởng thế nào?

- Ý của ngươi là, nàng muốn để Tĩnh Nam Hầu và triều đình cắt đứt quan hệ?

- Thuộc hạ chỉ cung cấp suy đoán, còn quyết định chính xác do chủ thượng ngài!

Trịnh Phàm lắc đầu một cái, nói:

- Không đúng, có vấn đề!

- Trong này, khẳng định còn có những vấn đề khác.

- Ngươi nói, Tĩnh Nam Hầu có thể biết nàng tự sát rồi hay không?

- Thuộc hạ cũng không rõ ràng, nhưng. . .

- Nhưng cái gì?

A Minh trả lời:

- Chủ thượng, chúng ta đi tới thế giới này, vẫn chưa tới hai năm, hơn nữa chúng ta lấy tư thái người trưởng thành đi tới thế giới này, cho nên hình thức tư duy và cái nhìn của chúng ta trong sinh hoạt hàng ngày, kỳ thực vẫn ảnh hưởng nhiều bởi đời trước. Ví dụ như vết thương của nàng và suy đoán của thuộc hạ. Thả vào thế giới trước, cơ bản không có người nào nghĩ đến manh mối này, bởi thế giới trước đây không có cao thủ, không có Ma pháp, không có vô số Yêu thú các loại. Nhưng ở thế giới này, đứng dưới thị giác của Tĩnh Nam Hầu, là một tướng giả chinh phạt sa trường, đồng thời là một Võ giả có tu vi cao như vậy…

Trịnh Phàm nhìn A Minh nói:

- Ngươi nghĩ rằng, Tĩnh Nam Hầu khả năng sớm đã nhìn ra… Nàng tự sát rồi?

- Vết thương và một ít chi tiết nhỏ của nó, thuộc hạ cảm thấy, khả năng Tĩnh Nam Hầu không nhìn ra đầu mối… Không lớn!

- Không đúng, nơi này còn liên lụy đến một cái kết khác.

Trịnh Phàm giơ tay lên nói.

- Chủ thượng, mời ngài nói.

- Hiện tại chúng ta thử thay hình thức suy nghĩ của người trên thế giới này, vẻn vẹn trên điểm này, ngươi xem, Đỗ Quyên là nữ nhân ra sao, trước khi nàng trở thành phu nhân của Tĩnh Nam Hầu, làm thám tử đặc vụ. Mà nàng có thể bình tĩnh trước điều kiện chữa bệnh thời này, tự sinh mổ, nói rõ nàng là một người có tâm tư tinh tế, đồng thời thể phách khí huyết cũng không phải dạng tầm thường!

A Minh gật gù:

- Đúng!

- Như vậy vấn đề ở đây, tâm tư cẩn thận là một điểm, tu vi bản thân không tầm thường cũng là một điểm, dưới hai tiền đề này, lúc nàng muốn dấu người khác chuyện nàng tự sát, sẽ quên những chi tiết nhỏ như vết thương vân vân này sao?

Trịnh Phàm dừng một chút, tiếp tục nói:

- Nếu nàng muốn dùng cái chết của bản thân, để Tĩnh Nam Hầu cắt đứt với triều đình, khiến Điền Vô Kính và Tĩnh Nam quân mạnh mẽ đối lập với triều đình mà nói… Sẽ phạm sai lầm sơ đẳng như vậy sao?

A Minh gật gù nói:

- Chủ thượng, nói có lý!

- Mẹ nhà nó, nếu có người mù ở đây thì tốt rồi, phân tích vấn đề có thể đơn giản hơn nhiều rồi!

A Minh gật đầu, rất tán thành.

- Nàng tự sát? Nàng lại cố ý để Tĩnh Nam Hầu nhìn ra nàng tự sát? Sau đó nàng tự sát rồi, hài tử của nàng không biết chạy đi đâu, ta choáng rồi!

- Thuộc hạ cũng hơi choáng, đồng thời rất nhiều thế lực trong thành cũng choáng rồi nha, đúng rồi, chủ thượng, có tin tức nói, trước khi phu nhân rời Hầu phủ lên núi, đã giết không ít người trong phủ đệ… Dựa theo lời người của Lục hoàng tử gài bên người Thái tử Điện hạ giải thích là, phu nhân Tĩnh Nam Hầu đang nhổ gai trong mắt!

Trịnh Phàm hỏi:

- Ai là cái gai?

- Không rõ!

Trong Hầu phủ có cái gai, đây là chuyện rất bình thường, bởi bản thân phu nhân Tĩnh Nam Hầu chính là gai lớn nhất!

- Lúc ta tới, Tĩnh Nam Hầu ngồi ở chỗ đó.

Trịnh Phàm chỉ chỉ chỗ ngưỡng cửa trước đại môn phòng khách chính.

- Cho nên, Tĩnh Nam Hầu mới không xuống lệnh kiểm tra Hầu phủ và toàn thành, không gióng trống khua chiêng đi tìm hung thủ tìm manh mối…

Lúc này A Minh mở miệng nói:

- Bởi Tĩnh Nam Hầu biết, vợ hắn tự sát, hắn muốn tìm không phải hung thủ cũng không phải manh mối, mà là một lời . . . Giải thích.

Trịnh Phàm đưa tay, nắm lấy vai của A Minh.

A Minh cảm giác thân thể của Trịnh Phàm, quơ quơ.

----------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!