Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 534: NÁO NHIỆT (THƯỢNG)

Nói thật, đụng phải người khác, không quản ngươi thiện tâm hay mang ý đồ xấu trong lòng, một bát canh này, cho thì cho, nó cũng không đáng giá bao nhiêu.

Nhưng bên trong bát canh này lại cô đọng “Giá trị sức lao động” của người mù, đây là những miếng bánh bột ngô do hắn mất công bẻ xuống.

Người mù móc chút bạc trong ống tay áo, để lên bàn, nói:

- Xin lỗi, ta cũng rất đói, ngài dẫn tiểu cô nương này đi xuống nhà bếp tìm chút đồ ăn, số tiền còn lại đi thuê một gian phòng nghỉ ngơi một chút!

Có thể xuất hiện tại nơi này, tuyệt đối không phải người bình thường, điểm này, người mù rất rõ ràng, cho nên người mù vẫn chủ động khách khí một chút.

Ai biết ông lão lắc đầu một cái, nói:

- Không được, không được, chờ lát nữa phía dưới không ăn yên ổn được!

Ông lão tự nhiên ngồi xuống, từ trong lồng ngực móc ra một cái bát vỡ, để lên bàn, mong chờ nhìn người mù Bắc.

- Quý nhân, ngài thương sót cho cha con già trẻ ta đi, ai, tháng ngày này thật không dễ dàng!

Người mù nhấc mũ lên trên, để đôi mắt hắn nhìn thẳng về phía ông lão kia, nói:

- Vậy xin lão nhân gia ngươi, thương sót cho người tàn tật không trọn vẹn như ta!

". . ." Ông lão.

- Nha, đây là một người mù.

Thiếu nữ kia kinh ngạc thốt lên ra tiếng, lập tức bò lên trên cái ghế, nói với người mù:

- Lúc trước ta thấy ngươi lên lầu, ta không nhận ra được ngươi không nhìn thấy đứa trẻ kia.

Thanh âm của thiếu nữ rất êm tai, mang theo vẻ linh động và lanh lảnh.

Người mù thở dài, cầm bát canh trước mặt đổ ra một phần vào trong bát vỡ của ông lão kia.

- Đa tạ quý nhân, đa tạ quý nhân.

Ông lão lập tức nói cảm ơn, đồng thời đem bát vỡ kia dời đến trước mặt thiếu nữ, lại lấy trong ống tay áo móc ra một đôi đũa đưa cho thiếu nữ.

Thiếu nữ cũng không khách khí, cúi đầu bắt đầu ăn, thấy nàng rõ ràng bị đói rồi!

Tiếp theo, lão đầu nhi kia lấy ra một cái hồ lô rượu trong lòng, mở nút lọ ra, cầm lấy úp ngược trên chén trà trên bàn, rót hai chén rượu, một chén đưa đến trước mặt người mù.

- Quý nhân, ngươi mời tôn nữ của ta ăn cơm, vậy ta mời ngươi uống rượu!

Chỉ tiếc người mù không phải người hào phóng gì, trên cấp độ tiếc mệnh sợ chết, người mù và chủ thượng Trịnh Phàm sàn sàn nhau!

- Đa tạ lão trượng, sau đó ta phải nghỉ ngơi, ngày mai còn phải đi đường, rượu này, ta xin phép không uống!

- Sợ có độc?

Lão đầu nhi ngậm lấy cười hỏi.

- Đúng vậy!

- Cũng đúng, ra ngoài cửa, xác thực cần cẩn thận một chút!

Nói xong, lão đầu nhi bắt đầu uống một mình.

Người mù bắt đầu ăn.

Mà quãng thời gian này, cục diện dưới lầu cũng yên tĩnh lại.

Kiếm khách mang hài tử bị tên to con kia lấy đi, hắn không hề đi đòi lại, ngược lại bản thân hắn bắt đầu ăn uống một phần đồ ăn.

Đời lúc chủ quán mang cháo tới, kiếm khách dùng chiếc đũa chỉ chỉ tên to con bên kia, chủ quán đem cháo đưa qua.

Trên lầu hai, sau khi lão đầu nhi kia một người uống hai chén, một bên quai hàm nổi lên màu đỏ nhàn nhạt, hắn nghiêng mắt nhìn người mù Bắc, nói:

- Quý nhân biết tại sao hôm nay nơi này, không yên ổn không?

Người mù lắc đầu một cái, nói:

- Không liên quan đến ta.

- Ai, rượu này của lão phu, ngươi không uống, tóm lại lão phu vẫn thiếu ngươi một chút ân tình, như vậy đi, chờ một lúc nữa nếu xảy ra chuyện gì, lão phu đảm bảo ngươi chu toàn!

Nửa bát canh đổi lấy một cái mạng, cái này rất giá trị, nhưng người mù lại mở miệng nói:

- Lão già, ngươi ngồi ở chỗ này đừng đi chỗ nào, chỗ ta còn một quả quýt, ngươi chậm rãi bóc ăn, không cần ra khỏi cửa phòng khách này, ta có thể đảm bảo ngươi chu toàn!

Lông mày lão đầu nhi cau lại, trong lúc nhất thời không biết “Người đui” trước mắt này, rốt cuộc đùa giỡn hay có ý riêng nào đó.

Trong giang hồ, ngư long hỗn tạp, có loại dựa vào một cái miệng gầm gầm gừ gừ, ăn sung mặc sướng bàng môn tà đạo, cũng có loại cao thủ chân chính cải trang tiềm hành trong mắt ngoan nhân.

Ngược lại thiếu nữ kia, sau khi ăn xong, tinh thần hơi phấn chấn lên, hỏi người mù:

- Này, người mù, ngươi biết ông nội ta là người thế nào không?

Người mù đã nằm ở trên giường, hồi đáp:

- Cao nhân!

Thiếu nữ kia nghẹn lời.

Vốn chuyện giới thiệu thân phận gia gia nàng, là chuyện nàng thích nhất, bởi nhìn ánh mắt đối phương trở nên kinh ngạc biểu hiện trở nên nịnh nọt, cứ như vậy làm người ta sung sướng, nhưng trước mắt tên người mù này hoàn toàn không giúp nàng phối hợp, còn giành nói trước rồi!

- Ai!

Lão đầu nhi thở dài, nói:

- Quý nhân, tiểu lão nhi cũng người trong giang hồ thân bất do kỷ!

Người mù không nói lời nào, cũng lười nói rồi, thân thể hướng vào bên trong, chuẩn bị đi ngủ, không quản già trẻ hai người này rời khỏi phòng khách của hắn hay không?

Nhưng nhưng vào lúc này, sự yên lặng phía dưới bị phá vỡ!

Tên to con kia ôm hài tử, mấy người đồng bạn bên người đồng thời đứng dậy, không tính tiền cháo, muốn rời khỏi tòa trạm dịch này.

Ai biết bỗng nhiên có nữ nhân cao to đứng lên, vỗ vỗ bộ ngực của nàng, nói:

- Ta có sữa, nói chung đến để hài tử ăn, hài tử nhỏ như thế nếu để bị đói, sẽ xảy chuyện lớn đấy!

Tên to con ôm em bé kia, trực tiếp mắng:

- Cút về, mang sữa về cho nam nhân của ngươi đi!

Nói xong, hắn định rời đi!

Bạch!

Trong khoảng khắc, cả đám bên người nữ nhân kia rút ra binh khí trực tiếp bao vây.

Tên to con ôm hài tử, nhìn khắp bốn phía, không hề sợ hãi, ngược lại hừ lạnh một tiếng, nói:

- Ồ ồ, muốn đánh nhau phải không, gia gia ta sợ quá cơ!

Trong phòng khách lầu hai, thiếu nữ kia hô người mù:

- Này, người mù, phía dưới bắt đầu náo nhiệt rồi, ngươi không xuống xem sao?

Người mù vung vung tay, ra hiệu hắn chẳng muốn nghe, kỳ thực hắn vẫn đang "Xem".

Thiếu nữ kia lại không ngừng, nói:

- Ngươi biết tên to con bên dưới kia là nhân vật nào không? Đoạn Đầu đao Đinh Hoành của Tấn địa, hắn là Ngũ phẩm Võ phu, công phu luyện đao đến xuất thần nhập hóa.

Trong lòng người mù Bắc lườm một cái, cái tên quỷ gì!

- Ngươi có biết vị nữ nhân lúc trước nói chuyện muốn giúp đỡ cho hài tử sữa không? Nàng gọi là Thôi Lâm Phượng, chính là Nhị đương gia Tây Thủy trại, am hiểu dùng Tử Mẫu phi đao, cũng am hiểu sinh con, có người nói nàng đã có tám đứa bé rồi.

- Ngươi biết…

Người mù cảm thấy hơi phiền, nói thẳng:

- Vậy các ngươi biết kiếm khách ôm hài tử tiến vào đây là ai không?

Lời này vừa nói ra, không chỉ thiếu nữ trợn to hai mắt, lão đầu nhi kia cũng lập tức nhìn về phía người mù Bắc, trong mắt lộ ra vẻ ngạc nhiên nghi ngờ!

Trong khách phòng, trong lúc nhất thời yên tĩnh, ngay cả tiếng kim rơi cũng có thể nghe.

- Nói ra sợ dọa các ngươi!

Lão đầu nhi không kìm lòng được nuốt ngụm nước bọt, thiếu nữ lại nắm chặt quyền.

Người mù không nhanh không chậm nói:

- Ta cũng không biết!

". . ." Lão đầu nhi.

- Quý nhân, ngươi không thật rồi!

Lão đầu nhi có chút bất đắc dĩ nói.

Hắn có thể đoán được người mù là viên chức, tuy nói không biết tại sao một người đui có thể làm quan trong triều đình Yến Quốc, nhưng dù sao nơi này cũng là Tấn địa, mà trước mắt Yến nhân được công nhận là tồn tại cao cấp nhất ở đây.

---------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!