Người mù thở dài, từ trên giường ngồi dậy, hắn thật mệt mỏi, sau khi ăn no muốn ngủ một giấc, nhưng hiện tại xem ra không được rồi!
Bởi thời điểm này, nhóm người kia đứng trên lan can móc ra cung nỏ nhắm ngay phía dưới.
Tình cảnh này khiến bầu không khí lần thứ hai chìm vào trong yên tĩnh.
Nhóm người kia, dùng chính là quân nỏ, mà chiếm nơi cao nhất, loại uy hiếp này, để những nhân sĩ giang hồ phía dưới này căn bản không dám lo là.
Trong phòng khách lầu hai, một người đàn ông trung niên mặc trường sam đi ra, nam tử kia có bộ râu dài, vừa đi vừa vuốt chòm râu, nói với đám người bên dưới rất cung kính:
- Xin lỗi các vị, quấy rối nhã hứng ăn cơm của mọi người, ta thấy ta và em bé kia rất có duyên, muốn thu nó làm nghĩa tử, mong chư vị tác thành. Nếu không không đồng ý, xin mới chư vị xuống Hoàng Tuyền!
Trong phòng khách, lão đầu nhi vỗ vỗ miệng, nhỏ giọng nói:
- Không biết cao nhân từ đâu đến, muốn đoạt trước mặt những quân nỏ này… Cũng không dễ dàng!
Người mù đưa tay, bưng mặt của hắn, vừa mạnh mẽ xoa nắn cơn buồn ngủ vừa nói:
- Trước đây không dễ dàng, hiện tại ngược lại không khó, sau khi Văn Nhân gia và Hách Liên gia bị hủy diệt, kho vũ khí các nơi chảy vào nhân gian rất nhiều.
- Há, hóa ra như vậy!
Lão đầu nhi gật gù, nhìn về phía người mù hỏi:
- Quý nhân chỉ đi ngang qua nghỉ?
Người mù gật gù:
- Trên đường mệt mỏi, muốn vào nơi này nghỉ ngơi một chút.
- Quý nhân không phải vì chuyện khác đến?
- Hài tử kia của ai?
Người mù đột nhiên hỏi.
Vốn tưởng đây chỉ là chuyện bang phái trong giang hồ linh tinh, người mù Bắc không dự định quan tâm, nói không êm tai, Thịnh Lạc thành chỗ ấy bây giờ mới là thị trường buôn bán nhân khẩu lớn nhất Tấn địa, buôn bán đủ loại từ tù binh dã nhân đến gia súc!
Nhưng hiện tại xem ra, hết đám này đến đám khác tới đều vì đứa bé kia, vậy chuyện này có chút thú vị rồi!
Lão đầu nhi lắc đầu một cái, nói:
- Tốt nhất, không nên biết!
Thiếu nữ kia cũng học dáng dấp của gia gia nàng, giả vờ cao thâm khó lường nói:
- Không thể nói!
Vù!
Đột nhiên, nóc nhà trên trạm dịch này bị đập ra, một đám người mặc áo đen từ phía trên hạ xuống, trực tiếp múa đao bắt đầu chém giết.
Người đàn ông trung niên vừa rồi đòi nhận đứa trẻ làm nghĩa tử, chỉ kịp lùi về sau hai bước, một cây đao trực tiếp từ phía sau xuyên thủng tới đây.
Cùng lúc đó, bên ngoài cửa trạm dịch cũng có một đám người mặc áo đen nhảy vào, bọn hắn không nói hai lời, trực tiếp giết tới.
Nguyên bản rất nhiều thế lực vẫn án binh bất động trong trạm dịch, vào lúc này bị triệt để quấy rầy.
Đinh Hoành tay trái ôm hài tử, tay phải cầm đao, liên tục chống đỡ thế tiến công của hai người áo đen tới đây, nhưng lúc hắn vừa mới chuẩn bị thừa cơ xung phong, lại có người mặc áo đen giết tới, mạnh mẽ đánh gãy thế phản công.
- Không phải người trong giang hồ!
Trong lòng Đinh Hoành cảnh giác, đám người mặc áo đen này rõ ràng am hiểu chiến thuật hợp kích, đây là đấu pháp của quân đội.
Lầu hai bên kia, đám người lúc trước cầm cung tên trong tay, bị chém giết hầu như không còn, mà có hai tên mặc áo đen nhảy vào vị trí phòng khách của người mù.
Lúc trước đám người giang hồ kia, còn mang theo tập tính ba phần dựa vào liều bảy phần dựa vào doạ, ngay lúc này bỗng nhiên hợp lực giết đám người áo đen, ra tay trực tiếp nhổ cổ tận gốc.
Lão đầu nhi lay động hồ lô trong tay, thân hình lui về phía sau, trong khoảnh khắc đi tới phía sau hai người mặc áo đen kia, lập tức tay trái nắm tay, tay phải nắm hồ lô, đồng thời đập xuống.
Ầm!
Ầm!
Cổ hai người mặc áo đen lập tức bị gõ nát, "Phù phù" một tiếng ngã trên mặt đất.
- Kim Sai Nhi, lại đây.
- Được rồi, gia gia.
Lão đầu nhi vừa liếc nhìn người mù, lập tức cả người thoát khỏi phòng khách.
Thiếu nữ kia khoanh tay, ôm bộ ngực còn chưa phát dục nhấc cằm lên nhìn người mù Bắc, nói:
- Thế nào, ông nội ta lợi hại không?
Người mù không hề bị lay động, trái lại rất bình tĩnh hỏi:
- Đứa bé kia, rốt cuộc của ai?
- Ta không nói cho ngươi nha, trừ phi ngươi. . .
- Ta cầu xin ngươi, nói cho ta đi!
- Ngạch, khà khà, gia gia không ở đây, ta nói cho ngươi biết, Nhị hoàng tử Sở Quốc từng có một vị phi tần, chính là nữ nhân của Văn Nhân gia, nguyên bản về Tấn Quốc thăm nhà mẹ đẻ, ai biết được chiến sự xảy ra đồng thời, từ đây lạc mất nhau, sau này Văn Nhân gia bị diệt, người phụ nữ kia lại may mắn thoát khỏi. Mà trước khi về Tấn Quốc không lâu đã mang bầu… Mà bây giờ Nhị hoàng tử Sở Quốc, đại thế đã hiện, có thể khả năng ngồi lên vị trí cao nhất kia… Cho nên đứa bé này quan trọng không gì sánh được rồi!
Tiểu cô nương kia nhìn người mù, liếm môi nói:
- Nếu ai có thể bắt được đứa bé này, đưa đến Sở Quốc, chà chà chà, gia gia ta cả đời không uống hết rượu, ta cũng một đời ăn không hết đồ ăn vặt!
Người mù Bắc tò mò hỏi:
- Khúc chiết như vậy sao?
Phi tử về Tấn Quốc thăm nhà một chút, sau khi về nhà phát hiện mình lại mang thai.
Sau đó chiến tranh nổ ra, Yến, Tấn, Càn, Tam Quốc khai chiến, Sở Quốc cũng bắt đầu nội chiến, vậy thì lạc nhau thật rồi!
Hiện tại đã sinh ra hài tử, lập tức hấp dẫn rất nhiều nhân sĩ trong giang hồ tới đây cướp giật đứa bé này, muốn đưa đến chỗ của Sở Hoàng tương lai phong thưởng.
Hợp tình hợp lý, thời gian, địa điểm, nhân vật, đều đúng quá logic!
Nhưng vấn đề là, quá mức trùng hợp, đầu tiên cố sự này hoàn thành, thứ hai sau khi Yến nhân vào Tấn địa, đã thi hành chính sách diệt tộc đối với Văn Nhân gia và Hách Liên gia.
Mặc dù Hách Liên Bảo Châu có thể đi đến Thiên Đoạn sơn mạch, có điều đây chỉ là Mật điệp tư thả dây câu dài bắt cá lớn, nên cố ý để lọt nàng thôi!
Làm sao, nơi này có thể lọt ra một cái?
Chẳng lẽ Mật điệp tư Yến Quốc phế vật thế sao?
- Khi nào truyền tin tức?
Người mù hỏi.
- Mấy tháng trước truyền tới tin tức, người trên giang hồ đã sớm có hành động rồi!
Trước đây mấy tháng?
Người mù theo bản năng nhận ra, chuyện này tựa hồ không đơn giản như vậy!
Đột nhiên, trong lòng người mù đột nhiên sinh ra một suy đoán cực kỳ lớn mật!
Chém giết hỗn loạn vẫn còn tiếp tục, đám người mặc áo đen hung hăng tham gia, khiến đám nhân sĩ giang hồ này lập tức bắn ra tâm tình “Cùng chung mối thù” này.
Rốt cuộc, giang hồ vẫn có quy củ giang hồ, bọn hắn đều tuân thủ quy tắc này chơi game, ngươi bỗng nhiên vừa tiến đến đã đại khai sát giới, bọn hắn làm sao có thể để ngươi làm càn như thế?
Tuy nói không ít người giống như Đinh Hoành, nhận ra được đám người áo đen này khả năng đến từ quân đội, nhưng vào lúc này không quản cái khác, trước tiên chém giết hẵng nói.
Mà toàn trạm dịch nho nhỏ này, dĩ nhiên cất giấu không ít cao thủ, điều này tựa hồ hoàn toàn vượt ra khỏi dự liệu của đám người áo đen kia.
Ban đầu bọn họ còn chiếm được tiên cơ, nhưng rất nhanh, bọn họ rơi vào thế giằng co, ngược lại đám cao thủ giang hồ kia bắt đầu càng đánh càng hăng.
------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long