Tuy nói Yến nhân bên kia giải thích Hầu gia bọn họ lấy phương thức giang hồ quyết đấu đánh bại Kiếm Thánh, nhưng người tin tưởng có bao nhiêu?
Đinh Hoành lặng lẽ chuyển hài tử trong lòng hắn qua, trong đầu nghĩ tới hình ảnh lúc trước hắn to gan đoạt mất hài tử trước mặt Kiếm Thánh đại nhân, hơn nữa còn dám mở miệng trào phúng Kiếm Thánh, Đinh Hoành cảm giác máu tươi trong cơ thể hắn đang bắt đầu ngưng trệ!
Ai ngờ, Kiếm Thánh không đưa tay tiếp nhận hài tử, ngược lại nói:
- Tiếp tục ôm!
- A?
Đinh Hoành có chút choáng váng.
- Đứa con hoang này, ngươi ôm, nó không khóc!
". . ." Đinh Hoành.
Đinh Hoành hắn nói gì thì nói cũng là một nhân vật có vai vế trong giang hồ Tấn địa, hôm nay lưu lạc thành vú nuôi, nhưng Đinh Hoành không dám nói không, thậm chí trong lòng còn bốc lên một loại cảm động được “Tán đồng”.
Lúc này, mấy người áo đen bên ngoài giết tới, bọn họ tựa hồ nhận ra cục diện không đúng, nguyên bản bọn họ cho rằng dựa vào nhân số đông có thể “Xử đẹp” tất cả đám người trạm dịch này, hiện tại bọn hắn phát hiện bản thân quá ngây thơ, bắt đầu lui lại chuyển sang nhiệm vụ cướp hài tử.
Đầu ngón tay Kiếm Thánh đâm về phía trước, kiếm khí bay ngang, hai người mặc áo đen vừa mới nhào tới, trực tiếp bị quét bay ra ngoài.
Sau đó là một đạo cắt ngang, kiếm khí mạnh mẽ gọt xuống cái cổ của một người áo đen, nhưng không có bất kỳ giọng máu nào bắn ra.
Lập tức, thân hình Kiếm Thánh bắt đầu du tẩu, trực tiếp đi tới trước mặt vị nữ tên to con Thôi Lâm Phượng, lòng bàn tay mở ra, trường kiếm của một người chết bên cạnh bay vào trong tay hắn.
Dưới ánh kiếm, hai người mặc áo đen đang chiến đấu với Thôi Lâm Phượng, trực tiếp bị chém giết, không có cái gì khí thế bàng bạc, chỉ có ác liệt và quả quyết.
Thôi Lâm Phượng có chút choáng váng nhìn Kiếm Thánh, Kiếm Thánh rất bình tĩnh nhìn nàng, nói:
- Đi theo ta!
Tốt xấu gì Thôi Lâm Phượng chính là Nhị đương gia trong trại, cả đời coi như từng trải qua sóng gió, nhưng không biết tại sao, dưới ánh mắt của người đàn ông này, nàng không sinh ra bất kỳ tâm tư phản kháng nào, quỷ thần xui khiến gật gật đầu.
Sau đó, Kiếm Thánh một người một kiếm, bắt đầu mở đường.
Người mặc áo đen nhào lên, nhưng nhào lên một cái giết một cái, những nhân sĩ giang hồ kia ngược lại không “Óc chó” như vậy, đặc biệt lúc nhìn thấy Đinh Hoành và Thôi Lâm Phượng đều ngoan ngoãn đi theo sau Kiếm Thánh, trong nội tâm đám người giang hồ kia mới biết được, đây quả thực là Giao Long trong hồ nước cạn lao ra rồi!
Nhìn phương thức sử dụng kiếm của người kia, tuy không có cảnh tượng hoành tráng như khí thôn sơn hà, phong vân biến sắc gì gì, nhưng mỗi một kiếm giản dị ra, đều có một cái mạng kết thúc.
Điều này để một số người có chút hiểu biết, mơ hồ đoán ra thân phận tên kiếm khách này, tự nhiên không dám lên làn càn nữa.
Hỗn chiến, lại lấy phương thức này kết thúc, còn lại hơn hai mươi tên mặc áo đen bắt đầu tập trung đối phó Kiếm Thánh.
Thiết Tác Ông đưa tay, rút chiếc đũa trên cổ ra, lúc này hắn cảm giác giống như mùa hè ăn bạc hà, hít một hơi, vô mát lạnh!
Nhìn người kia huy kiếm, Thiết Tác Ông đã mất đi suy nghĩ muốn đi tranh cướp đứa nhỏ này, cấp độ của người kia, đã không phải hắn có thể lay động rồi!
Trừ phi có Tam phẩm Đại Tông sư hiện thân, hơn nữa coi như có Tam phẩm Đại Tông sư xuất hiện, dưới loại cục diện này, có thể một chọi một với tên kiếm khách này, cũng không hiện thực.
Trên lan can tầng hai, người mù và tiểu cô nương kia đã đứng trên kia rồi!
Tiểu cô nương chép miệng, hô Kiếm Thánh phía dưới:
- Thúc, cần ta giúp ngươi bế hài tử không?
Người mù Bắc bên cạnh giễu cợt nói:
- Ngươi có sữa sao?
Tiểu cô nương bị chọc đến vảy ngược, tức giận quay đầu trừng người mù, mắng:
- Ngươi không nhìn thấy, làm sao biết bà cô ta không có!
Đám người mặc áo đen phía dưới tan vỡ, bọn họ không phải sợ chết, khốc liệt đến đâu chém giết đâu, bọn họ đều có thể chịu đựng, thế nhưng loại giết người đi đến đâu giết đến đấy, cho dù bọn họ là người trong quân đội, cũng không cách nào nhịn được, đặc biệt sau khi thấy đầu một người áo đen nữa bị giết, nhưng tên áo đen còn lại liếc mắt nhìn nhau, toàn bộ rút khỏi trạm dịch.
Người còn lại trong giang hồ, ngươi nhìn ta một chút, ta nhìn ngươi một chút, có người muốn tới kết giao, nhưng không dám, có người muốn tới lấy lòng, nhưng lại sợ chết.
Chỉ có Đinh Hoành ôm hài tử, Thôi Lâm Phượng đứng bên người hắn, hai người như người hầu, theo Kiếm Thánh rời khỏi trạm dịch.
Tiểu cô nương thấy Kiếm Thánh đi rồi, nóng ruột trực tiếp vứt cái xích sắt tinh tế bên trong ống tay áo ra, trói chặt lên xà nhà, thuận thế lay lay.
Thiết Tác Ông vỗ một cái, một đạo ám kinh đi qua, đem cháu gái hắn ôm trở về.
- Gia gia, ta không muốn dùng xích sắt, ta muốn học kiếm, ta muốn học kiếm!
Đùng!
Thiết Tác Ông vỗ vào mông cháu gái không nghe lời, mắng:
- Ranh con, im miệng!
…
Bọn hắn không cần hỏi chủ trạm dịch, tự động lấy ra một chiếc xe ngựa.
Kiếm Thánh lái xe, bên trong xe, Đinh Hoành ôm hài tử, hài tử ăn sữa của Thôi Lâm Phượng.
Nàng là nữ tử giang hồ, đã qua thời kỳ thanh xuân từ lâu, tình cảnh trong buồng xe này, ngược lại không có bất kỳ chút lúng túng và xấu hổ nào.
Thôi Lâm Phượng rốt cuộc là một nữ nhân, tâm tư mềm mại hơn một chút, khóe mắt lướt qua ngoài cửa xe, không tiếng động khoa tay với Đinh Hoành:
- Đông bắc.
Xe ngựa đang đi về phía đông bắc.
Nếu chỉ đơn thuần đi về phía đông, vậy còn hiểu được, rốt cuộc Nam Môn Quan nơi đó có Yến quân đóng giữ nghiêm ngặt, ven đường có rất nhiều quân trại, từ nơi đó đi qua các tiểu quốc tiến vào Sở Quốc không thích hợp lắm, trước tiên đi hướng đông, đến địa giới Tư Đồ gia sau đó lại hướng nam vào Sở Quốc càng ổn thỏa hơn một chút.
Nhưng chiếc xe ngựa này một mực đi về phía đông bắc, vậy khiến người ta không tìm được chút manh mối nào rồi!
Cũng lúc này, từ phương hướng trạm dịch có một người một ngựa đuổi theo.
Lúc trước đám người mặc áo đen, không kẻ nào dám đuổi theo, nhân sĩ giang hồ trong trạm dịch, cũng không ai dám đuổi theo, nhưng có một người lặng lẽ đi ra rồi!
Kiếm Thánh không dừng xe xuống ngựa, tùy ý để người kia song song lại đây, người đến kia, không phải người mù còn ai vào đây nữa?
Người mù thở hồng hộc, chắp tay hành lễ đối với Kiếm Thánh, Kiếm Thánh không để ý lắm.
Người mù lộ ra nụ cười ôn hòa, nói:
- Đại nhân, tiểu nhân đồng ý đi theo bên người đại nhân hầu hạ.
Người mù nhìn ra rồi, Kiếm Thánh đại nhân mang theo hài tử kia đến trạm dịch, ban đầu khả năng bởi nó đói bụng, sau đó chợt phát hiện tên to con Đinh Hoành nói năng rất bẩn, nhưng sau khi hắn ôm lấy hài tử, hài tử không khóc không náo loạn nữa, cho nên Kiếm Thánh mang Đinh Hoành rời đi, còn Thôi Lâm Phượng, thì cần nàng đút sữa cho trẻ.
Đứa “Con hoang” này, rốt cuộc có phải cốt nhục của vị kia không, người mù không dám xác định, nhưng không hiểu ra sao, trong lòng người mù có một cỗ linh cảm như vậy, rốt cuộc trên cõi đời này không hề lý do không có chuyện trùng hợp như vậy phát sinh.
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long