Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 538: GIÁO DỤC TRẺ EM

Mà trên cõi đời này, có mấy hài tử đáng giá để Kiếm Thánh “Đối xử” như vậy?

Người giang hồ tin tưởng lời giải thích Hoàng tự Sở quốc, nhưng trong lòng người mù không nghĩ vậy.

Bởi rất đơn giản, trước khi ngươi chưa ngồi lên ngôi vị Hoàng Đế Sở Quốc, ngươi đúng là vẫn chưa đủ phân lượng!

Kiếm Thánh liếc mắt nhìn người mù, nói:

- Vú em có, vú già cũng có, ngươi cảm thấy, ta còn thiếu cái gì?

Người mù lập tức nghiêm túc nói:

- Còn thiếu người giáo dục trẻ em!

Quốc sư Đại Yến Tiết Nghĩa đang quỳ gối trên bậc thang dưới núi Thiên Hổ sơn, hắn không cảm thấy có chút khuất nhục nào, trên vài phương diện khác, hắn kỳ thực đã sớm siêu thoát.

Một đời này của hắn, hắn đã cảm thấy sống đủ lâu, cho nên càng dễ dàng thản nhiên đối mặt với tất cả.

Từng dãy binh khí nhắm về phía hắn, Tiết Nghĩa không để ý lắm, thậm chí hắn còn rất hứng thú phóng tầm mắt về phía những thùng dầu hỏa đang được vận chuyển chồng chất lên.

Tiết Nghĩa rất muốn nói với những binh sĩ Tĩnh Nam quân này, các ngươi không cần mất công, trong đạo quan trên núi kỳ thực đã chuẩn bị tất cả những thứ này, muốn vận chuyển những thùng dầu hỏa này lên núi, là một chuyện thật phiền toái!

Có điều nếu nhắc nhở “Thiện ý” như vậy, ngược lại không tốt lắm.

Ai, một tòa Thiên Hổ sơn thật tốt, lần này bởi hắn mà cuốn vào vòng xoáy này.

Trăm năm đạo thống, đoán chừng hẳn không còn giữ được trong mấy canh giờ nữa!

Trong đáy lòng Tiết Nghĩa không khỏi khâm phục ánh mắt của phu nhân Tĩnh Nam Hầu, chết tại nơi non xanh nước biếc, từ một góc độ khác quan sát, cũng không tệ!

Mà gia đình bình thường làm việc tang lễ, thế nào cũng mời hai vị đạo sĩ tới, gia đình giàu có hơn thì càng mời và tổ chức hoành tráng hơn, không mời mười đến hai mươi ngươi, hẳn bị kêu chết không có mặt mũi.

Còn tới quan to quý nhân, vậy chí ít cần hơn trăm vị đạo sĩ, bằng không chẳng khác gì bôi nhọ dòng dõi.

Nhưng vị phu nhân Tĩnh Nam Hầu này khả năng kéo một ngọn núi đạo sĩ xuống, ha ha, cái này phô trương, có thể nói quá đủ rồi!

Móng Tỳ Hưu đập trên mặt đất, phát ra tiếng rung từng trận, càng ngày càng gần.

Binh sĩ Trấn Bắc quân bốn phía bắt đầu ưỡn cao lồng ngực bản thân, Tiết Nghĩa cũng thoáng nâng sống lưng của hắn lên, giơ mí mắt lên.

Chính chủ, đồng thời là khổ chủ, đến rồi!

Tĩnh Nam Hầu không mặc giáp, sau khi từ trên người Tỳ Hưu xuống, bắt đầu chạy về bên này.

Tiết Nghĩa thở dài, chậm rãi đứng lên, đồng thời nói:

- Ngươi đến rồi, ta không quỳ, không muốn dựa vào đôi đầu gối này ép ngươi.

Điền Vô Kính đứng ở trước mặt Tiết Nghĩa, giơ tay lên.

- Lùi

- Lùi!

- Lùi!

Mỗi vị tướng lĩnh đều cấp tốc hạ lệnh, toàn thể Tĩnh Nam quân lui về sau năm trăm bước.

Sau khi các giáp sĩ lui lại, không khí bốn phía phảng phất một lần nữa lưu thông lại, khiến bầu không khí kiếm chế khiến người ta khó thở bắt đầu tiêu giảm một chút.

Tiết Nghĩa nhìn Điền Vô Kính, hắn còn nhớ cảnh tượng năm đó Bệ Hạ, Trấn Bắc Hầu mang theo Điền Vô Kính đồng thời vào cung, khi đó tuy Điền Vô Kính còn rất nhỏ, nhưng làm việc rất có nề nếp, tuân thủ nghiêm ngặt lễ nghi.

Ngược lại hai vị ca ca tuổi tác lớn hơn, cũng chính là Bệ Hạ và Trấn Bắc Hầu gia, hoàn toàn tuân theo quy tắc gì!

Bây giờ, người nhỏ đã lớn rồi, người lớn đã già rồi!

Tiết Nghĩa thân là Thái gia trong cung, là người đáng tin nhất của Cơ gia, kỳ thực hắn cũng là một trong những Ngự y, có điều hắn chỉ xem mạch cho Bệ Hạ và bốc một ít thuộc bổ huyết cho Lý Lương Đình.

Hắn có thể nhận ra, Bệ Hạ và Trấn Bắc Hầu đang từng ngày từng ngày già đi, mặc ngươi cái thế anh hào, trước mặt thời gian trôi qua cũng phải cúi đầu khom lưng.

Ngược lại vị Tĩnh Nam Hầu này, chính trực tráng niên, mà còn có thể giữ độ tuổi xuân trong khoảng thời gian rất dài nữa.

Lúc thế vạc ba chân còn, Đại Yến có thể mở rộng đất đai biên giới, một quốc gia chiến hai nước vẫn có thể thắng.

Nhưng thật sự đến thời điểm nguy cấp, cũng phải lưu lại một cái cột chống trời, bằng không lầu này xây quá cao, dễ dàng sụp!

- Hầu gia, ta đến cho ngươi một câu trả lời hợp lý!

Điền Vô Kính không nói lời nào, chỉ nhìn Tiết Nghĩa.

Đây chính là vị trưởng bối, khi còn bé hắn vào cung, thường thường hấp bánh ngọt cho hắn ăn.

- Ta vốn là đệ tử xuất thân từ Đạo môn Thiên Hổ sơn, nơi này là sư môn của ta, Bệ Hạ phái ta đến chúc phúc cho hài tử sắp xuất thế của ngươi. Ta đến đây bởi nhiều năm không xuất cung, lần này tiện đường muốn thăm sơn môn một cái. Cũng may Hầu gia ngươi đánh đổ Tấn Quốc, để đệ tử tầm thường như ta, khi trở về với tên gọi Quốc sư Yến Quốc, có thể được đãi ngộ cao nhất, ha ha!

Điền Vô Kính vẫn đứng ở nơi đó, chỉ lẳng lặng nghe Quốc sư nói.

- Khi ngươi còn lĩnh binh bên ngoài, lúc ta tới, hài tử còn chưa sinh ra, ta cũng không dự định làm điều thừa, muốn chờ sau khi hài tử được sinh ra, mới đi xem.

Tiết Nghĩa dừng lại, tiếp tục nói:

- Sau đó phu nhân ngươi lên núi, tới một chỗ đình viện trên sườn núi, nàng nói nàng muốn nghỉ ngơi một chút, một lát sau người nàng đã không còn! Người trên núi và tướng sĩ của Tĩnh Nam quân tìm mất một ngày một đêm, mới tìm tới, có điều người đã đi rồi!

Nghe đến đây, vẻ mặt Điền Vô Kính vẫn không có bất kỳ cảm xúc này.

- Vô Kính, thân thể Bệ Hạ không còn như trước, lao lực lâu ngày thành tật xấu, hắn muốn dừng cũng không dám dừng. Cho nên, con của ngươi, nếu đây là bé trai, nói thật xác thực mang đến uy hiếp lớn đối với Cơ gia. Lúc Bệ Hạ còn, tất nhiên gió êm sóng lặng, một khi Bệ Hạ băng hà, Thái tử thượng vị, ngươi cũng biết cháu ngoại kia, hắn có thể ép được ngươi?

Điền Vô Kính vẫn không lên tiếng, chỉ yên lặng nghe Tiết Nghĩa giảng giải.

- Nhưng ngươi và Lương Đình hiểu rõ tính cách của Bệ Hạ, Quân Vương tầm thường đến thời điểm tuổi già phát bệnh, tính tình sẽ đại biến, nhưng Bệ Hạ chúng ta, sẽ không! Đại Yến này thịnh thế, vốn xây dựng trên ba người các ngươi, hắn cầm lên được, tự nhiên thả xuống được.

Tiết Nghĩa dừng một chút, nhìn Điền Vô Kính tiếp tục nói:

- Hiện tại Bệ Hạ đang suy nghĩ, muốn năm sau lại công Càn, đây là tâm nguyện suốt đời của Bệ Hạ, chỉ cần đánh đổ Càn Quốc, đại thế phương Đông này mới xem như rơi vào trong bàn tay Yến Quốc ta. Ngươi là Hầu gia thống binh, tâm tư của Bệ Hạ, ngươi không thể không rõ ràng.

Tiết Nghĩa dừng một chút, lấy hơi nói:

- Nói lời hơi phạm kỵ húy, Điền Vô Kính ngươi bất luận sinh con trai hay con gái, Bệ Hạ đều không để ý, thậm chí Bệ Hạ khả năng muốn, thật ra không phải cơ nghiệp Cơ gia lưu lại vạn thế. Cái hắn muốn chính là Yến nhân hùng bá, thậm chí ngươi hay Lương Đình, lấy vị trí kia, chỉ cần có thể thực hiện tâm nguyện của Bệ Hạ, Bệ Hạ sẽ không lưu ý, đây chính là Bệ Hạ của chúng ta, ta là người nhìn Bệ Hạ lớn lên. Điền Vô Kính ngươi và Lý Lương Đình hắn đồng ý không tiếc tất cả theo đuổi Bệ Hạ!

Tiết Nghĩa nghiêm giọng nói:

- Điền Vô Kính ngươi, không nhìn lầm Bệ Hạ, trước đây không, hiện tại không, sau này cũng không!

-------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!