Tiết Nghĩa hít một hơi, từ trong lồng ngực móc ra hai phong thư, đặt trên mặt đất, nói:
- Trong này, một phong thư của Bệ Hạ, một phong thư của Lương Đình. Còn một cái là tin, nhưng trước khi ta xuất thân rời kinh, có người mở miệng báo cho ta. Hắn nói, phu nhân Tĩnh Nam Hầu là một con cờ sâu nhất Càn Quốc chôn dấu trong Đại Yến ta, chôn xuống hai mươi năm, đây là con cờ chưa bao giờ liên hệ và chưa từng khởi động.
Nghe đến đó, Điền Vô Kính hơi ngẩng đầu.
- Sau khi ta thu được tin tức này, không hề lộ ra, nói một câu thật lòng, Mật điệp tư trên danh nghĩa do ta thống lĩnh, nhưng ta chưa bao giờ làm tục vụ, đều giao cho đám người Ngụy Trung Hà làm. Mà không quản nàng có phải là Ngân Giáp vệ hay không, coi như nàng là Ngân Giáp vệ, trong bụng nàng có đứa con của ngươi, vậy mọi chuyện phải chờ nàng sinh đứa con ra rồi nói. Đó là hài tử của Điền Vô Kính ngươi, cũng là huyết mạch Điền gia ngươi.
Tiết Nghĩa dừng lại, thở một hơi nhẹ nhõm, nói tiếp:
- Đây cũng là một nguyên nhân ta đặt chân lên Thiên Hổ sơn chưa từng hạ sơn vào thành. Nhưng ta tuyệt đối không ngờ rằng, ta không hạ sơn, nàng lại lên núi rồi. Nàng lựa chọn chết vào lúc này, lý do tại sao, ngươi hẳn phải biết, chỉ có thể nói, nàng chọn một thời điểm tốt, tất cả còn lại, ta không muốn nói nhiều lời!
Nói xong, Tiết Nghĩa xoay người, nhìn bậc thang trên núi, trong mắt hắn tràn đầy hình ảnh khi hắn còn nhỏ bước lên ngọn núi này.
Điền Vô Kính vẫn không lên tiếng.
Một lúc lâu sau, Tiết Nghĩa quay lưng lại nhìn Điền Vô Kính, lộ ra một nụ cười, nói:
- Ngươi không tin lời ta nói, vẫn không tin được…
Tiết Nghĩa mở hai tay ra, trên người hắn loáng thoáng bốc lên một tầng sương lam nhàn nhạt.
- Vô Kính, ta biết trong lòng ngươi khổ, cũng hiểu tức giận trong lòng ngươi, ngươi muốn một câu trả lời, ta cho ngươi một câu trả lời, toà Thiên Hổ sơn này và ta đều bàn giao cho ngươi. Toàn bộ sự việc, ta tiếc nuối nhất chính là lúc nàng lên núi, ta đoán ra nàng phải làm gì, sợ nước bẩn dội xuống người, nên ta không hạ sơn đón nàng. Nếu lúc đó ta hạ sơn, nàng, lẽ ra có thể đi càng an tường hơn một ít. . .
Tiết Nghĩa thở dài, nói:
- Mỗi người, đều có mạng của mình, người tu hành một đời sở cầu, đơn giản nghịch thiên cải mệnh, nhưng ngươi kinh tài diễm diễm thế nào, nói chung chỉ là một đóa hoa trong gương, một vòng trăng dưới hồ nước. Lý Lương Đình tuổi nhỏ thiên phú siêu tuyệt, bởi bị thương một đời không được bước vào Võ giả đại đạo. Bệ Hạ hùng tài đại lược, hùng tài đại lược, vào lúc này trời không cho mượn tuổi. Một Hoàng hai Hầu, bất luận ai độc lưu một đời, đều mang phong thái kiêu hùng bá nghiệp.
Tiết Nghĩa nhìn Điền Vô Kính hỏi:
- Bệ Hạ không tin số mệnh, Lý Lương Đình cũng không tin số mệnh, ngươi cũng không tin số mệnh, chỉ là, không quản ngươi có tin hay không, mệnh đều ở nơi này! Một Hoàng hai Hầu là cái hạnh của Đại Yến ta, nhưng lại là bất hạnh của ba người các ngươi!
Ngọn lửa màu xanh lam, bắt đầu ở trên người Tiết Nghĩa thiêu đốt, hắn đang mạnh mẽ binh giải.
- Tiết Nghĩa ta, không đại đức không đại tài, được lọt vào mắt xanh của hai đời Quân Vương, cho ta mượn Yến Đỉnh tu luyện, lấy vận nước trợ ta tu hành. Mùa đông năm ngoái, Tàng phu tử và Bách Lý Kiếm định chém Long mạch Đại Yến ta. Bệ Hạ không tin câu chuyện khí vận, bởi Bệ Hạ là Thiên tử, Hoàng Đế của Đại Yến ta, tự nhiên cần có loại bá khí này!
Tiết Nghĩa lấy sức còn lại, nói tiếp:
- Tiết Nghĩa bất tài, hôm nay mang tất cả Yến Đỉnh chi khí, mang theo trăm năm đạo thống Thiên Hổ sơn này, trả lại Yến Đỉnh! Nguyện Đại Yến ta, mở vạn thế cơ nghiệp! Nguyện vì Đại Yến ta, nguyện vì hai Hầu Đại Yến ta, kéo dài phúc phận!
Ánh lửa, nhất thời bốc lên, trong ánh lửa kia, bóng dáng của Tiết Nghĩa bắt đầu trở nên càng ngày càng hư huyễn.
Đạo quan trên đỉnh núi, vào lúc này cũng bốc lên dầu hỏa, rất nhiều đệ tử Thiên Hổ đạo lựa chọn tự ném bản thân vào trong lửa lớn chấm dứt.
Tiết Nghĩa xoay người, cuối cùng nhìn Điền Vô Kính.
Trong ánh lửa kia, Điền Vô Kính xuyên qua thân thể gần như trong suốt của Tiết Nghĩa.
Hắn bắt đầu lên cầu thang, từng bước từng bước đi,
Hắn đi lên chân núi,
Hắn đi tới sườn núi,
Cuối cùng, hắn đi vào tòa lương đình kia.
Trong lương đình, gió mát từ từ thoảng qua, trong lúc hoảng hốt, hắn nhìn thấy bóng dáng của một người phụ nữ, nàng đứng trong cái đình này, nàng cầm kiếm, đâm vào thân thể của bản thân.
Trong gió mát, tựa hồ truyền đến thanh âm nhẹ giọng nỉ non của nàng ngày đó:
- Hầu gia, thiếp thân không muốn lừa ngươi. . .
Tay Điền Vô Kính xoa xoa cây cột trong lương đình, hình như trên cột này, còn lưu lại nhiệt độ sau lưng nàng dựa vào.
- Có ngốc hay không? Ngươi là Càn nhân thì đã sao, ta là Đại Ma Đầu tự diệt cả nhà, làm sao ghét bỏ ngươi?
…
Lịch Thiên thành mưa, rơi rơi ngừng ngừng, ngừng ngừng rơi rơi, có một loại khí tượng lúc trời mưa dầm.
Mà một ngày này, chính là ngày đưa tang phu nhân Tĩnh Nam Hầu.
Không có gì đặc biệt, trên quan diện, thậm chí có vẻ hơi quá mực đơn giản.
Nhưng mà loại “Yên tĩnh” này vẻn vẹn chỉ thể hiện trên quan diện, không phải mang ý nghĩa động tĩnh không lớn.
Không thông báo sớm, cũng không đi tổ chức thông báo, nhưng trên đường phố Lịch Thiên thành, phàm đội ngũ đưa tang đi qua địa phương nào, cư dân và thương hộ đều sớm tự động thắp hương trên bàn thờ nhà mình.
Lúc đội ngũ mặc đồ đưa tang trắng đi qua, bách tính hai bên đường phố bắt đầu thắp nến đốt tiền giấy, già trẻ một nhà đều quỳ sát xuống.
Có người đang khóc, sau đó chậm rãi, rất nhiều người cũng bắt đầu khóc.
Sau bao nhiêu năm nữa, nếu Đại Yến còn chính thống, quan viết sử hoặc địa phương sẽ có thể ghi chép một màn ngày hôm nay, nội dung cơ bản cái gì phu nhân Tĩnh Nam Hầu ôn nhu hiền lành cỡ nào, yêu dân như con cỡ nào, giúp Yến Tấn lưỡng địa dung hợp dân tộc, vân vân mây mây!
Lúc này nàng qua đời, bách tính Tấn địa chủ động lao việc tang ma, tiếng khóc lay động mấy chục dặm, làm người ta thay đổi sắc mặt.
Nhưng trên thực tế, phần lớn bách tính trong Lịch Thiên thành này khóc, khả năng không phải giả vờ, nhưng cũng không phải vì đau thương, mà vẻ thấp thỏm và bất an theo lần đưa tang này đi mà tiêu tan dần… Khiến bọn họ mừng đến phát khóc!
Lúc trước loại kiếm chế kia khiến người trong tòa thành này đều không thở nổi, đều lo lắng Yến nhân sẽ trả thù thế nào, cũng sợ sệt vị Tĩnh Nam Hầu Yến nhân kia, có thể dưới cơn giận đồ sát bách tính gì gì đó không?
Sau khi người ta bị kiếm chế đã lâu, phóng thích ra, tâm tình mất khống chế, cũng là một chuyện tự nhiên.
Cuộc sống của mọi người, trôi qua bình thường rồi!
Một ngày đưa tang này, Tĩnh Nam quân vừa mới viễn chinh trở về cũng đi Lịch Thiên thành, cát bụi tung bay, giải thích bọn họ hành quân đường dài khổ cực.
Chỉ là, chuyện này đã lắng bụi bặm xuống.
Bốn vị quan Tổng binh Tĩnh Nam quân viễn chinh tự mình xuống ngựa, tiến lên nhấc quan, đưa chủ mẫu của bọn hắn đi đoạn đường cuối cùng, những giáp sĩ chưa tản lùi sát khí, thì giơ mã tấu trong tay lên, từ đường ra khỏi thành đến chỗ chôn, xếp thành một đoạn đường.
Phu nhân Hầu gia lên núi cầu phúc cho Hầu gia, ưu tư sâu nặng, phát động bệnh tim, không trị mà chết.
Đây là lời giải thích đối với bên ngoài, nhưng có bao nhiêu người tin, không rõ ràng, cũng không cần tìm hiểu.
Lửa trên Thiên Hổ sơn đốt gần hai ngày mới đứt quãng, rốt cuộc chết bao nhiêu đạo sĩ, vẫn chưa ai dám đi đếm.
Trận này phát sinh quá nhiều chuyện, phần lớn người chỉ có thể theo triều cường ngơ ngơ ngác ngác đung đưa, đã không cách nào lo lắng quan tâm cái khác rồi.
Thú vị chính là, nguyên bản một đoàn người được chủ nhân phái đi mừng Tĩnh Nam Hầu gia sinh quý tử, mà đi chúc mừng tặng lễ, tất cả đều tới tham gia lễ tang này, hỉ sự biến thành việc tang gia, khiến người ta không khỏi không cảm khái thế sự vô thường.
Nguyên bản cơn sóng dữ tựa hồ sắp sửa nhấc lên, đã nổi lên đủ mưa đủ gió, rồi lấy tư thái cực kỳ quỷ dị, trừ khử trong vô hình.
Cái này cực kỳ giống khí trời lúc này trên địa giới Lịch Thiên thành, bẩu trời trong trẻo sau khi mưa trút nước, khiến người ta nhìn không thấu!
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long