Trong phòng thượng hạng khách sạn, Trịnh Phàm nhìn Long Uyên trước mắt, không lên tiếng.
A Minh nhìn Long Uyên trước mắt, không lên tiếng.
Lý Nghĩa Dũng nhìn Long Uyên trước mắt, lại nhìn hai người, hỏi:
- Tướng quân, sao cả hai đều không nói lời nào vậy?
A Minh đáp:
- Bởi vì ngươi ở đây.
Lý Nghĩa Dũng: “...”
Trịnh Phàm đưa tay vỗ vỗ vai Lý Nghĩa Dũng, cười nói:
- Ha ha, hắn thích đùa giỡn, ngươi đừng để ý.
- Mạt tướng không dám, mạt tướng không dám.
- Lý tham tướng, ngươi về doanh để các huynh đệ thu chỉnh lại, ngày kia chúng ta xuất phát về Thịnh Lạc thành, tới đó như về nhà vậy, thủ hạ của bản Tướng quân, binh ngoài nhiều hơn Yến binh nhiều.
- Có thể hiệu lực cho Tướng quân, là phúc của mạt tướng.
Trịnh Phàm sờ sờ ống tay, nhìn A Minh.
Ngươi có mang tiền không?
A Minh lắc đầu một cái.
Trịnh Phàm đành phải lại nhìn Lý Nghĩa Dũng:
- Lý tham tướng, ngươi có mang tiền không?
Lý Nghĩa Dũng sửng sốt, vị thủ trưởng mới này làm việc trắng trợn vậy sao?!
- Mong Tướng quân thứ tội, mạt tướng cũng vừa nhận quân lệnh mà tới, cho nên chưa chuẩn bị, chờ mạt tướng trở về, sáng mai tự mình đưa tới, kính xin Tướng quân vui lòng nhận!
- Không không không, ngươi hiểu lầm, lần này ta cùng Hầu gia về gấp, nên không mang theo tiền, mà các huynh đệ đã theo ta, thế nào cũng phải làm cái lể ra mắt, nếu Lý tham tướng trong tay có tiền dư, trước chi cho huynh đệ mua rượu thịt ăn hai bữa, chờ trở lại Thịnh Lạc thành, ta lại tiếp tế ngươi.
- Chuyện này, không thể không thể, tuyệt đối không thể, nào có chuyện...
- Được rồi, quyết định như thế đi, yên tâm, chỗ chúng ta còn thiếu nhiều thứ, nhưng tuyệt không thiếu tiền, lại nói cho các huynh đệ, sau khi đến Thịnh Lạc thành, quân lương của các ngươi ngang với Tĩnh Nam quân.
Tấn doanh binh, tự nhiên không có đãi ngộ như Tĩnh Nam quân, nói khó nghe một chút, dù sao bọn họ cũng là kẻ đầu hàng.
Có điều với Trịnh Phàm, tiền lương là bình đẳng.
Còn vấn đề cân đối chi tiêu thế nào, để người mù cùng Tứ Nương đau đầu là được, Trịnh Tướng quân chỉ phụ trách dùng tiền thu mua lòng người.
- Mạt tướng thay huynh đệ toàn doanh, khấu tạ đại ân của Tướng quân!
- Được rồi, ngươi đi làm đi.
- Mạt tướng xin cáo lui.
Chờ Lý Nghĩa Dũng rời đi, A Minh mở miệng nói:
- Chủ thượng không tự mình qua quân doanh một chuyến?
- Chẳng muốn đi.
- Vậy không chừng, vị Lý tham tướng kia quay đầu liền đem ân tình chuyển cho hắn rồi.
Đãi ngộ, là ta mạnh mẽ đòi từ người Yến, rượu thị, là lão Lý ta dùng tiền của bản thân mời mọi người hắn.
Trờ hề này, bất luận kẻ đầu lĩnh nào cũng biết, năng lực cơ bản mà.
- Không sao, đợi về Thịnh Lạc thành, để A Trình cùng người mù dọn dẹp là được.
A Minh nghe vậy gật gù:
- Cũng đúng.
Trịnh Phàm hắng giọng một cái, chỉ chỉ thanh kiếm trước mắt:
- Đây là kiếm của Kiếm Thánh, ngươi nói, Điền Vô Kính đưa ta làm gì?
- Chủ thượng có thể chờ thuộc hạ một chút, sau lại trả lời.
- Chờ ngươi làm gì?
- Chờ thuộc hạ chọc mù hai mắt.
Trịnh Phàm: “...”
Trịnh Phàm sờ sờ chuôi kiếm, cảm khái:
- Đây là một thanh kiếm tốt.
- Chủ thượng có thể đổi sang luyện kiếm.
- Tính một chút, trước luyện đao, sau đó vì soái mà chuyển luyện kiếm, cuối cùng không ra ngô cũng chẳng ra khoai, trên chiến trường tự hủy bản thân. Kiếm này, trước cất đi. Kiếm Thánh, lúc trước chỉ là bị Tĩnh Nam hầu đẩy lùi, nhưng không có giết chết, đây là kiếm mà Tạo Kiếm sư Sở quốc chuyên môn tạo cho Kiếm Thánh, nói không chừng một ngày nào đó, Kiếm Thánh sẽ tới tìm ta đòi thanh kiếm này về.
- Chúng ta không thiếu thủ hạ.
- Không phải cao thủ nào cũng đều như Sa Thác Khuyết Thạch, thích xông vào trong đám người, lần trước ở dưới Thượng Kinh, huynh muội Bách Lý Kiếm thế nào, ngươi cũng không phải không thấy. Không sợ vị Kiếm Thánh kia tuyên chiến với ta, chỉ sợ hắn chơi chiêu, thường thường tới đâm ta một cái, lúc đó mới khó sống.
- Cũng đúng.
- Ngươi nói, sau khi bị Kiếm Thánh kia bị Tĩnh Nam hầu đánh bại, bây giờ đang ở đâu? Còn ở Tam Tấn chi địa? Hay là đi Thành quốc rồi?
...
- Ta vẫn ở Lịch Thiên thành.
Kiếm Thánh vừa lái xe, vừa nói.
- Lịch Thiên thành? Chẳng phải là ở ngay bên cạnh Tĩnh Nam hầu?
- Lần trước là ta sơ sẩy, nhưng cũng là Điền Vô Kính lợi hại, dùng phương thức bày binh đánh trận để dùng tới quyết đấu giang hồ, đây cũng là bản lãnh của hắn, ta thua không phục, nhưng cũng không oan.
- Kỳ thực vẫn là Điền Vô Kính chơi thủ xảo, luận thực lực chân chính, hắn tuyệt không phải đối thủ của đại nhân ngài.
- Ngươi không cần nịnh ta, thua là thua, ta thua được.
- Đúng, đại nhân lòng dạ rộng lớn.
- Nhưng bất luận thế nào, lần này ta thua, thiên hạ kiếm khách đều vì ta mà hổ thẹn, thế nào cũng phải tìm lại cơ hội, đánh với Điền Vô Kính một trận nữa.
- Cho nên, ngài tới Lịch Thiên thành?
- Tới từ sớm rồi, ta hơi xử lý vết thương một chút liền tới đó, ở ngay trong khách sạn cách Tĩnh Nam hầu phủ của hắn không xa.
- Cái này...
- Sao?
- Quá nguy hiểm.
- Ta cảm thấy hắn biết ta tới, bởi ta không tận lực ẩn giấu hành tung.
- Vậy...
- Đại binh vây quét? Không thấy.
- Đại nhân ngài vẫn ở Lịch Thiên thành dưỡng thương?
- Thương đã sớm tốt rồi, vốn nghĩ trực tiếp tìm tới Điền Vô Kính hắn đấu một hồi, nào ngờ Điền Vô Kính lại nhận ý chỉ của Yến Hoàng các ngươi, suất quân viễn chinh tuyết nguyên.
- Cho nên, đại nhân ngài?
- Cũng không thể để Điền Vô Kính đem thương đi chém giết với dã nhân được, như vậy thì quá đáng quá.
- Đại nhân quả là thâm minh đại nghĩa.
- Đừng tâng bốc ta, đệ đệ ta chết dưới móng ngựa Tĩnh Nam quân, nhưng xét cho cùng, đây là quốc chiến, Tướng quân chết trận sa trường vốn là quy tụ, ta nên vì đệ đệ báo thù, đây là nghĩa vụ của ca ac. Nhưng nếu Điền Vô Kính hắn muốn suất quân đánh dã nhân, ta có thể chờ hắn, chờ hắn đánh trận trở về, chúng ta lại tranh tài là được.
- Đúng, đúng.
- Ai ngờ tới, lại như vậy.
Kiếm Thánh quay đầu, liếc mắt nhìn thùng xe.
Đứa nhỏ này, lẽo nào là...
- Không phải ngươi đã sớm đoán được sao, bằng không ngươi đuổi theo làm gì?
Người mù hàm súc gật gù.
- Điền Vô Kính hắn là tên điên tự diệt cả nhà, phu nhân của hắn cũng đủ tàn nhẫn, trực tiếp mang theo một thân máu tanh, cùng hài tử mới sinh tới tìm ta, sau đó trực tiếp giao hài tử cho ta.
Nói tới đây, người mù rõ ràng có thể cảm nhận được một cỗ khí thế cực ác liệt trên người Kiếm Thánh, hiển nhiên, tâm tình Kiếm Thánh đang trong trạng thái mất khống chết.
- Ta tới tìm phu quân của nàng ta đánh nhau, nói không chừng sau trận này còn có thể giết Tĩnh Nam hầu này của Yến quốc, hơn nữa trên tay phu quân của nàng ta còn dính máu đệ đệ ta. Thế mà, nữ nhân này, lại đưa đứa bé này cho ta! Nàng sao có thể, nàng sao dám!
Người mù tự bổ sung tình tiết, trong phòng khách sạn, Kiếm Thánh đối mặt với hình ảnh thê tử kẻ thù, thê tử kẻ thù lại đem cốt nhục đưa tới trước mặt hắn, cơ mặt Kiếm Thánh hậm hực co giật.
- Đại nhân, lòng dạ của ngài, quả thực làm người kính nể.
Người mù nói thật tâm.
- Ta cùng cha của đứa con hoang này có cừu oán, nhưng cừu oán thế nào, cũng không đến nỗi liên lụy tới một đứa trẻ mới sinh.
- Nghĩ tới, Hầu phu nhân cảm thấy, hài tử ở trên tay ngày, lại là an toàn nhất.
---------------
Phóng tác: xonevictory