Người mù còn không rõ trong Lịch Thiên thành có chuyện gì xảy ra, mấy ngày nay hắn vẫn đi cùng Kiếm Thánh.
Nhưng đại khái, không khí trong thành đã rất quỷ dị, Đỗ Quyên, vì chọn cho đứa nhỏ một chỗ dựa, khi Tĩnh Nam hầu còn chưa trở lại, cũng không biết bao giờ mới trở về, liền đem đứa nhỏ giao cho... Kẻ thù.
Lấy thực lực của Kiếm Thánh, đứa nhỏ ở cùng hắn, trong thiên hạ trừ khi điều động đại quân, bằng không ai có thể cướp người trong tay hắn?
Hơn nữa nữ nhân này, cũng nắm được tâm tính Kiếm Thánh, Kiếm Thánh chính là một thanh kiếm, một thanh kiếm cực thuần túy.
- Dọc đường này, đứa con hoang này đái ướt áo ta mấy lần.
- Đại nhân, chúng ta muốn đi...
Kỳ thực qua hành trình mấy ngày này, người mù đã suy đoán, hơn nữa độ khả thi trong suy đoán này rất lớn.
- Người phụ nữ này nói, đứa nhỏ này giao cho hắn làm cha.
- Ách...
- Cha nuôi của nó, ở Thịnh Lạc.
...
- Thịnh Lạc thành, đúng là chỗ tốt a.
Diêu Tử Chiêm nằm trên xe đẩy, tay trái cầm bầu rượu, tay phải nắm đậu rang cảm khái, sau lưng bọn họ, càng lúc càng xa Thịnh Lạc thành.
Trần Đại Hiệp kéo xe, cười nói:
- Không nỡ rời nơi này?
- Đúng vậy, không nỡ, thực sự có chút không nỡ, không nỡ những đứa nhỏ mới được khai sáng, đời này của lão phu, còn chưa làm tiên sinh dạy học bao giờ. Giờ suy nghĩ lại, đám hạt giống trong Hàn Lâm viện thỉnh giáo lão phu, so với đám nhỏ này, cảm giác kém xa.
Trần Đại Hiệp tiếp tục kéo xe, không nói lời nào, theo Trần Đại Hiệp, đám đại nhân trong Hàn Lâm viện đều là người đọc sách chân chính, còn Trần Đại Hiệp hắn chỉ cầm kiếm, không biết đọc sách.
- Ngươi thì sao, ngươi cam lòng về? Ta thấy ngươi rất để ý Tiều Kiếm Tỳ kia.
- Nàng là Tiên Thiên kiếm phôi, tư chất còn tốt hơn ta.
- Ách, Trịnh Phàm kia sao lại luôn thích thu thập búp bê này, trong học đường của lão phu còn có một thằng nhãi con Man tộc, văn thơ viết ra, thực làm cho lão phu than thở.
- Ha ha.
Trần Đại Hiệp nở nụ cười.
Diêu Tử Chiêm quay đầu nhìn Tô cô nương trong xe, trải qua lần này, tính khí của Tô cô nương đã thu liễm không ít, tính tình cộc lốc không coi ai ra gì đã bị mài một nửa.
Hơn nữa, mỗi lần nhìn tới Trần Đại Hiệp đang kéo xe, ánh mắt đều có một thần thái khác thường.
Diêu Tử Chiêm “Ha ha” nói:
- Tô cô nương, sau khi về nước, lão phu nói với tên họ Lạc kia một tiếng, ngươi gả cho Đại Hiệp của chúng ta đi.
Tô cô nương nghe vậy, không để ý tới lão già chết tiệt này.
- Ta có sao nói vậy, Đại Hiệp của chúng ta là người thành thực, ngươi xuất thân Ngân Giáp vệ, chung quy không phải lương phối.
Tô cô nương cắn răng, phản bác:
- Lão già, ngươi xem thường ai đó?
- Lão phu xem thường cái số mệnh đáng chết này, mấy ngày trước, Tĩnh Nam quân bỗng trở về, ngươi có biết vì sao?
- Nói là bên kia có tin tức, Tĩnh Nam hầu phu nhân xảy ra vấn đề, dường như không còn nữa.
- Ngươi có biết, vị Tĩnh Nam hầu phu nhân kia là ai?
- Đỗ Quyên, chưởng quản Mật Điệp tư Ngân Lãng quận, ta sao có thể không biết.
- Ha ha.
Diêu Tử Chiêm giả vờ thần bí uống một ngụm rượu:
- Ngươi không biết, nàng còn một thân phận khác nữa.
- Thân phận khác?
Tô cô nương “A” một tiếng:
- Cũng không phải người Càn ta.
- Cái này lại đúng là người Càn ta.
- Sao có thể!
- Năm đó, ta còn đang viết từ ở Hàn Lâm viện, tên họ Lạc kia còn chưa làm đại đô đốc Ngân Giáp vệ, lão phu với hắn quan hệ không tệ.
Trần Đại Hiệp đang kéo xe, nói:
- Dường như với ai, ngài cũng có quan hệ không tệ.
Diêu Tử Chiêm cầm một viên đầu ném vào đầu Trần Đại Hiệp:
- Phí lời, không có bản lĩnh còn không đi kết giao với người có bản lĩnh, sau này sống thế nào?
Trần Đại Hiệp nghe vậy, đăm chiêu gật gù, khẳng định:
- Có lý.
Tô cô nương lại không kịp đợi:
- Đỗ Quyên kia?
- Ngày ấy, họ Lạc kia đưa một đứa nhỏ bốn tuổi lại, nói là con gái nuôi của hắn, muốn ta hỗ trợ đặt một cái tên, vừa hay khi đó, hoa Đỗ Quyên trong Hàn Lâm viện nở, lão phu liền lấy đó làm tên, Đỗ Quyên.
Tô cô nương có chút khó tiêu hóa tin tức này, lẩm bẩm:
- Chuyện này, sao ngươi có thể nói ra...
- Người đã xảy ra chuyện, cũng không cần bảo mật nữa, vốn chuyện này, người biết cũng không nhiều, Đỗ Quyên kia làm trong Mật Điệp tư ngày càng phong sinh thủy khởi, người biết thân phận của nàng cũng càng lúc càng ít, nếu lão phu không có danh Văn Thánh, nói không chừng đã sớm bị tên họ Lạc kia mời đi uống trà.
Hắc, đoán chừng tên họ Lạc kia cũng không ngờ tới, trên đời này, người có thiên tư thông tuệ hơn người không ít, nhưng người có thể bước trên quan lộ thuận buồn xuôi gió, chỉ có thể nói là hiếm như lá mùa thu.
Tiến vào Mật Điệp tư, từng bước đi lên, trở thành người cầm lái Mật Điệp tư ở Ngân Lãng quận, trở thành người bên gối Tĩnh Nam hầu.
Tên họ Lạc kia, hẳn cũng giật mình hết hồn đi, ha ha.”
Tô cô nương lại nói:
- Vậy việc lần này, là ý của Bệ hạ, dùng cái chết của Đỗ cô nương để...
Diêu Tử Chiêm không chờ Tô cô nương nói hết lời, trực tiếp ngắt lời:
- Điền Vô Kính kia là người thế nào?
- Cái gì?
Tô cô nương sửng sốt một chút.
- Hắn vì quốc gia, dám diệt cả nhà mình, đế vương trên đời, ai không khát vọng một người như Điền Vô Kính!
Ngươi nói, người như hắn, sẽ vì vợ con cưỡng bức, lại tự làm phản lại quốc gia sao??
Tô cô nương trầm tư một chút, cuối cùng không thể không lắc đầu:
- Không có khả năng lắm.
- Nếu như là ngươi, ngươi sẽ để quân cờ trọng yếu như thế, trong lúc hài tử còn chưa sinh ra, dùng phương thức này đi thực hiện cái gọi là mục đích kia sao?
- Không, ta sẽ không, con cờ này quá... Quá trọng yếu, nàng, hắn, thậm chí có thể để đời kế tiếp tiếp tục dùng, quá quý giá, quá quý giá.
- Xem ra, ngươi cũng không ngốc.
Tô cô nương nhất thời không biết phản bác sao.
Nhưng Diêu Tử Chiêm lại đột nhiên nói, khiến Tô cô nương bối rối không thôi:
- Vậy là Quan gia của chúng ta phạm ngu.
...
Xe ngựa dừng trước một tiểu điếm, nơi này trước không có thôn làng, sau cũng không có nhà nghỉ, mà đường này lại là yếu địa vận chuyển, cho nên tiểu điếm này chuyên mở cho người qua đường.
Đi giang hồ, từ nam tới bắc, ăn bao nhiêu sơn hào hải vị, tự nhiên cũng có thể vào tiểu điếm trong rừng núi này.
Cái tiểu điếm này, có phòng khách, có lều cỏ, thậm chí là tự mình đắp cái chăn, hoặc đắp áp nằm ngủ tạm một giấc.
Có đồ ăn, hơn nữa còn có thịt, mùi thơm nức.
Vào lúc này, người mù đang ngồi trước một nồi đồ ăn lớn, trong tay lại cầm hai bánh bao không nhân.
Đinh Hoành cùng Thôi Lâm Phượng cầm cái muôi chủ quán đưa, đang múc đồ ăn trong nồi tới không biết trời đất là gì, trong tay hai người còn cầm bánh bao không nhân lớn, múc thức ăn, lại ăn một miếng bánh bao, vừa ăn vừa khen ngon.
Đây là đồ ăn dành cho các đoàn ngựa thồ đi qua ăn, nhưng đồ ăn này, so với đồ ăn mà người mù biết, lại là hai món hoàn toàn khác nhau...
- Sao, ăn không quen?
Kiếm Thánh ngồi xuống bên cạnh nồi, cũng một tay cầm một cái muôi từ chỗ chủ quán, một tay cầm bánh bao không nhân.
- Hô...
Kiếm Thánh thở dài thỏa mãn.
---------------
Phóng tác: xonevictory