Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 544: CẢ GAN

Cảm giác này, như người quen ăn cay phải ăn chay, xong đột nhiên được ăn thoải mái.

Người mù nuốt một ngụm nước bọt, cái muôi trong tay, nhưng lại không múc xuống được.

Cũng không phải chê vệ sinh ăn chung một nồi, người mù cũng không có chú ý như vậy, dù sao đi đường cả ngày, có thể ăn một miếng cơm nóng đã là đãi ngộ cực tốt rồi.

Đi đường gấp gáp, cũng không thể tính được dừng ở chỗ nào đó ăn cơm được.

Nhưng vấn đề là, đồ ăn trong nồi này có vấn đề, chủ quán này đặc ý lấy đồ ăn thừa từ các khách sạn trong một tòa thành nhỏ cách nơi này mười dặm, về đây trộn lại, nấu thành một nồi thập cẩm, đây là đồ ăn mà các đoàn ngựa thồ ở Tấn địa thường ăn, người dựa vào sức chân ăn cơm, sinh hoạt bình thường đều có hạn, nếu muốn ăn chút thịt mỡ, chỉ có thể ăn được cái này.

Có những lúc, cơm canh còn khó tránh khỏi bị thiu, chủ quán cũng có biện pháp, bỏ thêm một chút hồi hương, mùi thiu lập tức bị áp lại, chỉ còn lại dư hương.

Còn việc tính tiền cũng rất thú vị, để một cái nồi ở đó, cho ngươi một cái muôi, ngươi múc bao nhiêu muôi, thì lấy bấy nhiêu tiền.

Khá giống việc ăn xiên nướng vỉa hè hậu thế.

Cho nên mấy muôi này, có thể múc được thịt thì cảm thấy kiếm lời, nếu chỉ múc được rau, chà chà...

Kiếm Thánh ăn tới không biết trời đất, khiến người mù không khỏi hoài nghi, có phải khi còn nhỏ, sư phó của người này chuyên dẫn hắn tới trong này luyện kiếm hay không?!

Trăm khoanh vẫn quanh một đốm, nhất thông bách thông cũng là có lý, ai nói cầm muôi không thể luyện kiếm? Trong tay không kiếm, nhưng trong lòng có kiếm là được.

Đầu óc nghĩ tới đâu đâu, người mù lại không dám ăn món ăn này, chỉ cầm một bát nước nóng, ngồi bên gặm bánh bao không nhân.

Rốt cục, Đinh Hoành cùng Thôi Lâm Lượng đã ăn xong, Kiếm Thánh còn đang tiếp tục chiến đấu, tiểu nhi tử của chủ quán ngồi bên cạnh trợn mắt nhìn động tác của Kiếm Thánh.

Cái muôi của Kiếm Thánh bắt đầu càng lúc càng quá đáng, đã không vừa lòng chỉ múc một muôi, là liên tục múc mấy vòng, một cái muôi này, bằng người khác múc đầy bảy tám muôi.

Tiểu nhi tử nhìn mà gấp muốn khóc, cả một nồi cho cả đoàn ngựa thồ ăn được, lại bị người này múc tới hết, có thể kiếm lời hay không không nói, chỉ riêng để người sau tới nhìn nồi không có lấy một miếng thịt, ai nguyện tiếp tục mò với múc.

Chủ quán là một lão giả đã có tuổi, nhưng tinh thần vẫn rất phấn chấn, nhìn thấy cảnh này, cũng không tức giận, chỉ yên lặng múc một bát rượu gạo đưa tới.

- Ta không cần rượu.

Kiếm Thánh nói.

- Tặng ngài, ngài đưa tay nhận là được.

Kiếm Thánh gật gù, tiếp nhận bát rượu uống một hớp, cũng bỏ cái muôi xuống, lắc lắc đầu cảm khái:

- Đã nhiều năm không ăn thứ này, nghĩ tới lại hoảng.

- Không phải sao.

Lão chủ quán cười đáp một tiếng.

Kiếm Thánh đưa tay xoa xoa đầu tiểu nhi tử của chủ quán, hỏi:

- Bao nhiêu muôi?

- Hai mươi.

- Rõ ràng là mười tám.

Kiếm Thánh đính chính.

Tiểu nhi tử bĩu môi, nhìn Kiếm Thánh.

Kiếm Thánh sờ sờ túi áo, nói:

- Còn hai người kia cũng tính một thể, đúng rồi, người mù kia không múc muôi nào.

- Ngài cầm cẩn thận.

Lão chủ quán đưa tới một cây tăm trúc.

Kiếm Thánh đưa tiền, nhận lấy tăm trúc, vừa xỉa răng vừa trở lại xe ngựa.

Sau xe ngựa có một người, máu me đầy mặt, cánh tay phải bị chặt đứt, không chết, nhưng cũng đã thoi thóp.

- Đại nhân, cẩu tặc kia muốn thừa dịp chúng ta vào điếm, tới đây trộm đồ.

Đinh Hoành bẩm báo.

Xe ngựa dừng bên tiệm, người vào trong ăn cơm, nhưng đừng nói là Đinh Hoành cùng Thôi Lâm Phượng đều là người từng trải, người mù càng là cái ra đa tự nhiên, còn có một vị Kiếm Thánh ở đây, muốn trộm đồ trên chiếc xe ngựa này, tên trộm này đúng là đủ xui xẻo.

Trong xe ngựa, đứa nhỏ khóc ầm lên.

Đinh Hoành bận bịu ôm lấy đứa nhỏ, hắn vừa ôm, đứa nhỏ liền nín khóc.

- Khà khà.

Kiếm Thánh nở nụ cười, nhìn sang người mù:

- Ngươi nói xem, đứa nhỏ của vị Hầu gia kia đúng là quái, người khác ôm thì khóc không ngừng, mà một tên đại lão mặt mày dữ tợn, mồ hôi đầy ngươi ôm thì hắn lại không khóc, còn có thể cười.

Người mù liền nói.

- Đứa nhỏ của hầu gia, thích sát khí.

- Thế ta thì sao? Số người ta giết, không bằng tên họ Đinh này?

Người mù lắc đầu một cái:

- Trên người đại nhân ngài có kiếm khí cực thuần chính, không có sát khí, sát khí, đã sớm bị ngài luyện hóa rồi.

- Ngươi, trước đây đoán mệnh sao?

- Đại nhân anh minh, chuyện này cũng bị ngài nhìn ra.

- Ta hành tẩu thiên hạ cũng nhiều năm, người nói như ngươi, xác thực không nhiều.

- Đại nhân quá khen.

Người mù thầm bất đắc dĩ, thời đại nại, người dựa vào nịnh hót ăn cơm, ngoại trừ hắn, còn có sáu người nữa.

- Đều đã ăn no, lên đường thôi.

Kiếm Thánh hô.

Xe ngựa lần nữa khởi hành.

Vẫn là Đinh Hoành ngồi trong xe ôm đứa nhỏ, Thôi Lâm Phượng ở bên chuẩn bị đút sữa bất cứ lúc nào, người mù cùng Kiếm Thánh lái xe.

- Một miếng cũng không ăn a.

- Lúc nhỏ bị chiều hư, tội lỗi tội lỗi.

Người mù áy náy nói.

Người khác chia sẻ “Mỹ thực tuổi thơ”, “Đặc sản địa phương” với ngươi, kết quả là ngươi một miếng cũng không ăn, quả thực không cho người ta chút mặt mũi nào rồi.

- Ha ha, là không đói bụng tới mức đó đi.

- Đúng thế.

- Người đời tẻ nhạt, thích bình xét ra Tứ Đại kiếm khách, nói thật, trong Tứ Đại kiếm khách, trừ Lý Lương Thân có thể ăn cái này, hai người còn lại, cũng không ăn được.

- Ẩm thực Trấn Bắc hầu phủ đủ nhạt nhẽo, đây là việc người người đều biết, có người nói, hôm Trấn Bắc hầu vào kinh, một hơi ăn bốn, năm con vịt.

- Ha ha, đúng, nhưng ngươi có biết, Lý Lương Thân cũng ăn nhạt nhẽo, nhưng cái nhạt nhẽo này cũng chỉ là chênh lệch một chút so với sơn hào hải vị chân chính, hắn từ nhỏ đã được Hầu phủ thu làm nghĩa tử, sinh hoạt có kém, lại có thể kém tới mức nào?

- Có lý.

- Lại nói, Bách Lý Kiếm của Càn quốc kia, người đời nói hắn năm đó một thân bạch y, đi thuyền vào Thượng Kinh, bị Quan gia kia của Càn quốc mời làm võ sư cho Thái tử mới phát đạt, thực tế, Bách Lý gia vốn là đại gia tộc ở Giang Nam, trong nhà ruộng đất mênh mông.

- Thì ra là vậy, ta thực không biết.

- Còn vị kia ở Sở quốc, vốn là đại quý tộc Sở địa, đất phong trong nhà tuyệt không nhỏ, cho nên mới có thể thanh thản, bỏ mấy chục năm ra nghiên cứu tạo kiếm.

Người mù lập tức nói:

- Chỉ có đại nhân ngài, là xuất thân từ dân gian?

Người ta muốn hoài cảm, ngươi phải hỗ trợ tạo không khí.

- Dân gian thì không đến, ta họ Ngu, là họ Hoàng thất Đại Tấn, nhưng ngay cả Hoàng đế Đại Tấn khi còn nhỏ còn phải chịu khổ, bàng chi như ta, nói thật, khi còn nhỏ, ta cùng đệ đệ ta, hai người ngay cả cơm cũng không đủ no.

- Cho nên, đại nhân, trong Tứ Đại kiếm khách, ta vẫn khâm phục ngài nhất, thực sự quá khắc khổ.

- A, cho nên người đời đều đánh giá bốn kiếm khách chúng ta, mỗi người đều có duyên pháp, lại không biết, con đường của ta, khác với ba người bọn họ.

- Đại nhân, tiểu nhân cả gan...

- Cả gan? Lá gan của ngươi không hề nhỏ, lấy đầu đệ đệ ta xuống, còn dám đuổi theo xe của ca ca hắn, còn dám ngồi bên ca ca hắn nhiều ngày như vậy.

Người mù: “...”

---------------

Phóng tác: xonevictory

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!